Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 112 Cửu Luyện Viên Mãn

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 18 – Cửu Luyện Viên Mãn

 

“Mạnh Xuyên đại nhân, mời đi theo ta.” Lão quản sự của Động Thiên Các rất nhiệt tình, các đệ tử được Tôn giả đơn độc chỉ điểm cũng không ít, những người đó thiên phú cực cao xứng đáng được bồi dưỡng, đa số sẽ được Tôn giả đơn độc chỉ điểm. Bình thường lão quản sự này không để ý nhiều đến Mạnh Xuyên, nhưng hiện tại hầu như tất cả mọi người ở Nguyên Sơ Sơn đều biết, Mạnh Xuyên sẽ đạt được thành tích Cửu Luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể! Hơn trăm năm mới xuất hiện 1 người, phải hiếm có đến cỡ nào? Vị cuối cùng là cách đây 200 năm trước Quy Hải Hầu, đáng tiếc là bởi vì chấp hành nhiệm vụ đặc biệt, nhân tộc lại mất đi vị Quy Hải Hầu này.

Siêu phẩm Thần Tôn Thể không có sự phân biệt cao thấp, nhưng mỗi người cũng sẽ có sở trường riêng.

Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể đại biểu cho tốc độ cực hạn, có thể phát huy tác dụng to lớn trong thời khắc mấu chốt của nhân tộc.

Sau Quy Hải Hầu ... lại sắp xuất hiện thêm 1 vị Cửu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể rồi.

“Mời đi lối này.” Lão quản sự thanh âm cao hơn một chút, bước đi càng có thêm khí lực.

“Sư tôn.” Mạnh Xuyên đi tới trong vườn, nhìn thấy Tôn Giả nhàn nhã cắt cành, trong vườn đầy cành lá rụng.

Lão quản sự hơi cúi đầu rồi lùi lại.

Tôn Giảt iếp tục nhàn nhã cắt ngang, bình tĩnh nói: “Có chuyện gì?”

“Đệ tử đang tiến hành cửu luyện, chín mươi bình Lục Dục Sát đều đã dùng hết, nhưng lại chưa chân chính cửu sát hợp nhất! Đệ tử cảm thấy nhục thân luyện sát có lẽ đã đến cực hạn rồi, nhưng nguyên thần luyện sát còn cách cực hạn còn rất xa .” Mạnh Xuyên nói, “Sợ rằng thêm ba năm bình nữa vẫn chưa đủ, đệ tử có nên trực tiếp đi Tàng Bảo Lâu yêu cầu Lục Dục Sát không?”

Mặc dù theo quy định, Lục Dục Sát chỉ cần bình trước có thể luyện hóa xong thì có thể tiếp tục miễn phí nhận bình mới, đến khi luyện thành công thì thôi.

Nhưng trong Tàng Bảo Lâu có rất nhiều tai mắt, căn bản  không thể giữ bí mật.

“Linh hồn có thể luyện hóa sát khí, tự nhiên không bằng nguyên thần có thể luyện hóa sát khí.” Tôn giả mỉm cười quay đầu nhìn về phía Mạnh Xuyên, sau khi cẩn thận nhìn một lát rồi mới nói: “Nguyên Thần ngươi có thể luyện hóa sát khí, còn xa mới đến cực hạn,  nếu , nơi này có một trăm hai mươi hai bình Lục Dục.”

Ngài chỉ vẫy tay nhẹ nhàng.

Không gian hơi vặn vẹo, sau đó một mảnh vải xám hiện ra phẳng lặng trên mặt đất, trên vải là những bình sứ màu đỏ, số lượng rất lớn, tổng cộng là một trăm hai mươi hai bình.

Từ hư không tự nhiên xuất hiện nhiều báo bối như vậy, thủ đoạn này cũng khiến Mạnh Xuyên âm thầm không nói lên lời, tuy biết sư tôn đã là ‘Tạo Hóa Cảnh’ vượt qua cả Phong Vương Cảnh Thần Tôn, Nguyên Sơ Sơn chủ cũng phải cung kính gọi một tiếng ‘Tôn Giả’. Tuy nhiên, những thủ đoạn mà sư tôn thi triển vẫn khiến hắn ta bị sốc.

“Những bình Lục Dục Sát này, khẳng định Sư tôn sẽ không tùy tiện mang theo bên người. Như vậy mà lại vẫy tay triệu hoán ra đây, đây là thủ đoạn gì vậy?” Mạnh Xuyên thầm kinh ngạc, nhưng dù sao kiến ​​thức của hắn cũng nông cạn, ở Nguyên Sơ Sơn còn chưa đạt đến ‘Đại Nhật Cảnh Thần Tôn’, sẽ không thể nào nhận được hậu tục Thần Tôn truyền thừa! Cũng không thể nào nhận được pháp môn tu luyện nguyên thần. Đối với Phong Hầu Cảnh Thần Tôn, Phong Vương Cảnh Thần Tôn đều hiểu biết rất ít, đừng nói gì đến Tạo Hóa Cảnh.

Ngay cả ‘Tạo Hóa Cảnh’ ba chữ này, những cuốn thư tịch bản thân có thể xem đều không đề cập, còn là do sư tôn nói ra bản thân mới biết đến.

“Sư tôn, đệ tử vẫn cần luyện hóa một trăm hai mươi hai bình Lục Dục Sát mới có thể cửu luyện hợp nhất sao?” Mạnh Xuyên nhìn thấy những bình sứ màu đỏ đó, nhưng cảm thấy số lượng có chút quá nhiều.

“Nguyên thần của ngươi có thể luyện hóa sát khí, còn nhiều hơn ngươi tưởng tượng.” Tôn giả cười nói: “Nếu ta không lầm, đợi sau khi Nguyên thần của ngươi luyện hóa xong sát khí, e rằng sẽ không còn  mấy bình nữa.”

Mạnh Xuyên đương nhiên tin tưởng vào nhãn quang của Tôn giả.

“Nhục thân của ngươi có nền tảng gấp ba lần người bình thường, cũng coi như không tệ. Nguyên Thần, còn mạnh hơn linh hồn của người bình thường rất nhiều.” Tôn Giả mỉm cười, “Lục dục sát mà ngươi luyện hóa, nhiều hơn rất nhiều so với bất kì vị tu hành giả nào trong lịch sử tu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể. T a cũng rất mong đợi, xem ngươi đạt được cửu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể sẽ trông như thế nào. Được rồi, nếu không có việc gì khác, thì nhanh chóng mang những bình ngọc này, trở về đi.”

Nói xong, Tôn Giảt iếp tục tỉa cành.

“Vâng, đệ tử cáo lui.”

Mạnh Xuyên lập tức gói tấm vải xám vào một cái túi, cõng trên lưng, cúi đầu cung kính rồi rời đi.

........

Quả thực, Mạnh Xuyên là người duy nhất trong thế hệ hậu bối tu luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể để sở hữu được Nguyên Thần khi còn là người phàm, số lượng Lục Dục Sát luyện hóa tự nhiên nhiều hơn vượt qua lịch sử.

Mạnh Xuyên đưa Lục Dục Sát trở về mật thất trong động phủ, tiếp tục đến Thiên Đao Quật Luyện Đao, tu luyện không ngừng nghỉ.

Có sự tích lũy từ Bạt Đao Thức, hắn ta lên núi nửa năm đã ngộ ra đao ý.

Hiện tại lại tu luyện thêm một năm nữa, hắn tu luyện khắc khổ không thể diễn tả được, nhưng hiện tại vẫn còn cách ‘Đao ý đại thành’ rất xa, theo kế hoặc còn cần tiêu tốn một đến hai năm nữa, hiển nhiên Tôn giả có nhãn quang thật thâm hiểm. Sớm đã nói Mạnh Xuyên là trên phương diện hội họa là tuyệt thế kỳ tài, trên phương diện đao pháp cũng chỉ tính là thiên tài. Với sự trợ giúp của ‘Thập Trượng Lĩnh Vực’ có thể thấy rõ ưu điểm và nhược điểm của bản thân, kết quả tu luyện tốt, mới có thể đứng đầu trong đám thiên tài.

Không có Thập Trượng Lĩnh Vực, Mạnh Xuyên tu hành sợ ràng sẽ còn chậm hơn nhiều.

Không có Nguyên Thần, Mạnh Xuyên sẽ chỉ là một đệ tử tầm thường ở Nguyên Sơ Sơn.

Đương nhiên, Nguyên Thần cũng là một phần thực lực của Mạnh Xuyên, đó là lý do tại sao Tôn Giả coi trọng hắn. Thậm chí Mạnh Xuyên cũng không biết, những anh hài mới sinh ra đó dựa vào kế thừa truyền thừa của cha mẹ mà có nguyên thần, nguyên thần sẽ khó trưởng thành, bởi vì tu luyện nguyên thần cha mẹ không thể giúp được. Mà Mạnh Xuyên loại tuyệt thế kỳ tài trên con đường hội họa này, có thể ngưng luyện linh hồn thành nguyên thần, tương lai con đường hội họa này của hắn có thể thăng cấp nguyên thần.

Dựa vào truyền thừa của cha mẹ là chuyện nhất thời, về sau nguyên thần trưởng thành chỉ có thể dựa vào bản thân.

Dựa vào kỹ năng của bản thân...nhưng lại có thể kiên trì bền vững.

Ngày Mạnh Xuyên lấy được một trăm hai mươi hai bình Lục Dục Sát, buổi sáng luyện đao, buổi chiều vẽ tranh, buổi tối vui vẻ luyện tập với Thất Nguyệt.

Vào ban đêm, hắn bắt đầu luyện hóa Lục Dục Sát, hắn phát hiện nhục thân không còn có thể hấp thu Lục Dục Sát nữa, nhưng nguyên thần lại có ‘sức ăn’ thật kinh người, hắn mở nút chai ra để cho nó hấp thu, quả thật chỉ trong nửa canh giờ hắn đã hấp thu 3 bình Lục Dục Sát mới cảm thấy có chút choáng váng.

Đến đêm hôm sau, ba bình nữa đã được luyện hóa.

Sau đó……

Với tốc độ ba bình Lục Dục Sát mỗi ngày, nguyên thần của Mạnh Xuyên không ngừng luyện hóa, mỗi đêm cũng đều phải tiếp nhận khảo nghiệm dục vọng, điều này cũng rèn luyện ý chí của Mạnh Xuyên.

.......

Trên Luận Đạo Phong, Luận Đạo Hội.

Các đệ tử chưa xuống núi cùng nhau giao lưu chia sẻ khó khăn khi tu hành, cũng có vài người so tài với nhau, rất náo nhiệt.

“Kỳ quái, Mạnh Xuyên sư huynh không phải nửa tháng trước đã kết thúc cửu luyện rồi sao, sao vẫn chưa xông qua sinh tử quan trở thành Thần Tôn?” Các đệ tử ngồi uống rượu cùng nhau, bình thường tu luyện vất vả, nhưng lúc này họ rất thoải mái.

“Tàng Bảo Lâu sớm đã chắc chắn, Mạnh sư huynh quả thực đã thu được chín mươi bình Lục dục sát, hiển nhiên là luyện hóa viên mãn rồi, Cửu luyện viên mãn, huynh ấy thậm chí ý năm ngoái đã ngưng luyện ra đao ý luyện thành Hắc Thiết Thiên Thư tuyệt học. Theo lý mà nói, điều kiện để trở thành Thần Tôn đã đầy đủ rồi, nhưng hiện tại mãi vẫn chưa đột phá, quả thực có chút kỳ quái.”

“Có thể còn có lý do khác.”

“Nếu là ta, nếu như mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, ta nhất định sẽ nhanh chóng trở thành Thần Tôn.”

“Cho nên huynh ấy là Mạnh Xuyên sư huynh, còn ngươi là Ngư sư đệ.”

Những đệ tử này cười lớn.

Ở Nguyên Sơ Sơn, tất cả các vị Phong Hầu Cảnh Thần Tôn trở xuống đều là cùng vai vế, người yếu hơn gọi những người thật lực mạnh hơn là ‘Sư huynh sư tỷ’. Nếu thực lực ngang nhau, cả hai đều chú ý đến lễ nghi, nếu hắn ta gọi ngươi là ' Vương Sư huynh' thì người phải gọi hắn ta là 'Lưu sư huynh', chính là đồng môn hữu nghị.

Nếu thực lực không đủ, còn gọi to tiếng gọi đối phương là sư đệ! Còn có thể bị coi là tội nhân.

Hiển nhiên, tất cả đệ tử chưa thành Thần Tôn đều gọi Mạnh Xuyên là 'Mạnh sư huynh'.

.......

“Mạnh Xuyên chưa đến Tàng Bảo Lâu, yêu cầu xông qua sinh tử quan sao?” Nguyên Sơ Sơn chủ và Dịch trưởng lão cùng nhau bước đi, muốn ,xông qua sinh tử quan cũng phải phục dụng một địa bảo quan trọng nhất ---------Thần tôn Huyết Trì, phải chủ động đến Tàng Bảo Lâu để yêu cầu, đi qua Tàng Bảo Lâu nhất định có thể nắm chắc 10 phần thành công, khi đó các đệ tử mới được phép xông qua sinh tử quan trở thành Thần Tôn.

“Không Có.”

Dịch trưởng lão lắc đầu, “Ta phụ trách Tàng Bảo Lâu, làm sao có thể không biết. Hắn kết thúc cửu luyện đã gần một tháng, cũng không biết vì sao hắn không đột phá? Có lẽ có nguyên nhân đặc biệt nào đó cho sự chậm trễ này?”

“Có nguyên nhân đặc biệt, bọn hắn ở trên núi đều không có phiền nào của trần thế, chỉ quan tâm đến việc tu luyện trở nên mạnh mẽ.” Nguyên Sơ Sơn chủ bình tĩnh nói: “Nếu đã thực lực đã đầy đủ thì nên sớm thăng cấp, việc tu hành, cần phải nắm bắt từng chút thời gian thăng cấp. Như vậy đi, đợi thêm một tháng nữa. Nếu sau một thang sau hắn ta không yêu cầu vượt qua sinh tử quan, ngươi trực tiếp đến gõ cửa, đi hỏi xem, xem thử là nguyên nhân gì. Nếu thật sự có chuyện gì ảnh hưởng đến hắn, chúng ta cũng có thể giúp đỡ.”

“Uhm.” Dịch lão gật đầu.

Thần tôn, số lượng rất quan trọng vì nhiều nơi cần Thần Tôn trấn giữ, nhưng chất lượng lại càng quan trọng hơn!

Ví dụ như một vị tôn giả đang trấn thủ ở Lạc Đường Quan, Lạc Đường quan rõ ràng là cửa thành lớn nhất, tính nguy hiểm được xếp đầu trong  thất đại thành quan của Vương Triều Đại Chu, nhưng lại không hề xảy ra chuyện gì, cực kỳ an toàn! Nó đã phát triển thành một thành phố cực kỳ thịnh vượng, đều đã được xếp ngang hàng với Thành Đô, Nguyên Sơ thành rồi.

Một vị Phong Vương Thần Tôn , có thể trấn giữ 1 đại thành quan.

Những vị Phong Vương Thần Tôn nhàn rỗi ... cho dù lang thang khắp thiên hạ, họ cũng có thể khiến những vị Yêu Vương trốn đi, ẩn mình sợ hãi, không bao giờ dám lộ diện một cách công khai. Cho dù cẩn thận như vậy, một khi bị Phong Vương Thần Tôn phát hiện, đó sẽ là một cuộc thảm sát.

Cổng thành cỡ trung bình, cũng cần được Phong Hầu Cảnh trấn giữ. Nhưng số lượng Phong Hầu Cảnh Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn quá ít, các cổng thành cỡ trung đa phần đều được những Đại Nhật Cảnh Thần Tôn lợi hại trấn giữ. Điều này khiến 'cổng thành cỡ trung' trở thành cổng thành nơi bi thảm nhất đối với nhân tộc, nếu như mỗi cổng thành cỡ trung đều được Phong Hầu Cảnh Thần Tôn trấn giữ, như vậy sẽ vô cùng an toàn.

Đáng tiếc không có nhiều Phong Hầu Cảnh Thần Tôn như vậy.

Nhiều thêm một vị Phong Hầu Thần Tôn, Nguyên Sơ Sơn sẽ vui thêm vài phần. Còn nếu nhiều thêm một Phong Vương Thần Tôn, Toàn bộ Nguyên Sơ Sơn sẽ ăn mừng! Không có cách nào, toàn bộ trong Nguyên Sơ Sơn miễn cưỡng có có hơn mười vị Phong Vương Thần Tôn, nhân lực quá thiếu thốn.

Cho nên những thiên tài như Mạnh Xuyên, Tiết Phong , đều rất được xem trọng.

.......

Vào đêm ngày 16 tháng 8.

Nguyên Thần Mạnh Xuyên luyện hóa thêm ba bình Lục Dục Sát.

“Ầm~~~”

Mạnh Xuyên chỉ cảm thấy sát khí toàn thân cuối cùng cũng đạt đến cực hạn, lục dục sát của nguyên thần cùng nhục thân dung hợp lại thành một, thậm chí dung hợp bát luyện sát khí trước đó, chúng hợp nhất một cách tự nhiên mọi thứ đã đâu vào đấy.

Thay đổi về lượng dẫn đến thay đổi về chất.

Cuối cùng cửu luyện hợp nhất, hình thành sát khi cửu luyện.

“Cuối cùng cũng thành rồi.” Mạnh Xuyên cảm giác được sát khí đã hoàn toàn dung nhập vào toàn thân, hắn duỗi ngón tay ra, đầu ngón tay xuất hiện một cỗ sát khí màu đen, đây chính cửu luyện sát khí hợp nhất

“Lục Dục Sát còn có hai bình sao?” Mạnh Xuyên nhìn sang một bên hai bình sứ đỏ, “Sư tôn tính toán khá chính xác.”

Sư tôn cũng là vì đề phòng vạn nhất, nên đã đưa một trăm hai mươi hai bình, nhận định nhất định đã đủ, có thể sẽ dư. Kết quả là dư lại 2 bình.

“Cửu luyện viên mãn, Mạnh Xuyên ta, có lẽ nên trở thành Thần Tôn rồi!”  Thời khắc này trong lòng Mạnh Xuyên như đang dâng trào.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...