Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 116 Ngày 20 tháng 8 (Hết Quyển)

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 22 - Ngày 20 tháng 8 (Hết Quyển)

 

Nguyên Sơ Sơn chủ, Dịch Trưởng lão và Liễu Thất Nguyệt đều nhìn vào lối vào của Thần Tôn Huyết Trì, cuối cùng, Mạnh Xuyên với mái tóc ngắn thô ráp bước ra, nhưng khí chất rõ ràng hoàn toàn khác .

“Thành công rồi.” Nguyên Sơ Sơn chủ cùng Dịch trưởng lão đều mỉm cười gật đầu.

“A Xuyên.” Liễu Thất Nguyệt xông tới, Mạnh Xuyên mỉm cười nắm tay Thất Nguyệt: “Ta hiện tại là Đan Vân Cảnh Thần Tôn, đã triệt để luyện thành Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể.”

Liễu Thất Nguyệt cảm thấy nhẹ nhõm, trong lòng tràn đầy vui mừng.

“Được rồi, hai người nhanh chóng xuống núi đi.” Nguyên sơn chủ cười nói: “Không thể ở lại  Sinh Tử Phong.”

“Vâng.” Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đồng thời cung kính đáp lại, lập tức cùng nhau xuống núi.

Nguyên Sơ Sơn chủ và Dịch Trưởng lão nhìn họ rời đi từ xa.

“Kể từ Quy Hải Hầu, Nguyên Sơ Sơn của chúng ta cuối cùng cũng có Thần Tôn viên mãn Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể.” Nguyên Sơ Sơn chủ cảm động nói: “Mà lần này hắn ta xông qua sinh tử quan, thế mà lại dẫn xuống 9 đạo thiên lôi, chắc hẳn phải có sự cố ngoài ý đặc biệt.”

“Ta mới cẩn thận xem xét .” Dịch trưởng lão nói: “Thiên lôi chi lực và sát khí trong người hắn, đều hơn mạnh hơn rất nhiều so với dự liệu của ta.”

“Uhm.”

Sơ sơn chủ nhà Nguyên gật đầu: “Ta cũng phát hiện , hắn đã chịu đựng chín đạo thiên lôi, thiên lôi chi lực mạnh hơn là chuyện bình thường, nhưng sát khí của hắn mạnh hơn 5 thành so với lúc Quy Hải Hầu mới trở thành Thần Tôn. Điều này thật kỳ lạ.”

“Có lẽ Tôn giả sẽ biết.” Dịch trưởng lão nói.

Hai người cũng không đoán được nữa, trong nhân tộc có rất nhiều bí mật, ngay cả Phong Vương Thần Tôn bọn hắn cũng không biết rõ , ví dụ như đáy động ‘Hoặc Tâm Độn’có cái gì '? Chỉ có thể dựa vào sự tỉnh táo của bản thân đi được đến cuối động mới có thể biết được       , Nguyên sơ Sơn chủ và DỊch trưởng lão đều chưa thể đi xuống dưới cuối đương nhiên sẽ không biết, những chuyện chưa biết còn rất nhiều, trên của Mạnh Xuyên có lẽ còn bí mật, nhưng Tôn giả không nói, bọn họ cũng không dám hỏi nhiều.

Rất nhiều bí mật của nhân tộc là do Tạo Hóa Tôn Giả của Tam Đại kiểm soát, không nói, đương sẽ có đạo lí của nó.

.......

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt trên đường đi rất nhanh, tâm tình rất tốt.

“Hả? Mạnh Xuyên?” Có vị Thần Tôn từ xa nhìn thấy Mạnh Xuyên, lập tức phát hiện khí tức của Mạnh Xuyên hoàn toàn khác nhau, giữa khí tức phàm nhân và khí tức Thần Tôn, có sự khác biệt rất lớn, “Hắn ta trở thành Thần Tôn rồi?”

“Mạnh Xuyên, Trở thành Thần Tôn rồi?”

“Hắn ta đã xông qua Sinh Tử Quan, trở thành Thần Tôn?”

Từ Sinh Tử Phong trở về Cảnh Minh Phong, trên đường đã bị 7 vị Thần Tôn nhìn thấy, bọn hắn đều phát hiện Mạnh Xuyên đã trở thành Thần Tôn, tin tức này sẽ bị sớm truyền đi.

Trở lại trong động phủ Cảnh Minh Phong.

“Chúng ta buổi trưa hôm nay nhất định phải ăn mừng, ta sẽ tự mình nấu ăn.” Liễu Thất Nguyệt rất vui vẻ, dặn dò người hầu chuẩn bị các loại nguyên liệu.

“Được, vậy ta trước tiên đi luyện võ trường, trước tiên thích ứng với thực lực hiện tại của mình.” Mạnh Xuyên nói.

“Đi đi, đi đi, làm xong ta sẽ gọi huynh.” Liễu Thất Nguyệt xua tay.

Mạnh Xuyên cũng tới luyện võ trường.

“Theo lời mô tả trong thư tịch, Viên mãn Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, Đan Vân Cảnh có lẽ nên ngang với Thiên Yêu Vương nhị trùng. Hơn nữa, nền tảng Thần Tôn của ta thâm sâu gấp ba lần, đơn thuần nhục thân và chân nguyên, có lẽ so với Thiên Yêu Vương nhị trùng muốn mạnh hơn 1 một bước lớn.” Mạnh Xuyên thầm nghĩ. Trong thư tịch thực lực so sánh sớm đã viết rất rõ ràng. “Đương nhiên, cũng không thể xem thường Thiên Yêu Vương nhị trùng, nhân tộc chúng ta có thiên tài, đồng dạng yêu tộc cũng sẽ có tinh anh, trong đám Thiên Yêu Vương nhị trùng cũng sẽ có người nổi bật.”

“Hãy xem tốc độ, sở trường nhất của ta.”

Mạnh Xuyên nóng lòng muốn thử.

Một ý niệm.

Lôi điện từ mỗi tế bào trong cơ thể hắn tuôn ra, trong phút chốc, Mạnh Xuyên hóa thành một đạo lôi điện lao ra khỏi phạm vi của luyện võ trường.

Quả thật quá nhanh rồi!

“Nhanh thật.” Mạnh Xuyên chỉ cảm thấy mình một bước nhảy ra khỏi luyện võ trường, thậm chí còn lao lên độ cao hơn ba mươi trượng, những đỉnh núi thấp chắc chỉ cao như vậy mà thôi, đây chỉ là ngẫu nhiên bước 1 bước. Nếu nhìn kỹ vào bản thân, bên ngoài toàn bộ phận trên cơ thể đều được bao phủ bởi tia sét, nhìn từ xa chính là giống như đang khoác lên 1 đạo lôi điện.

“Khó trách mà nói, cường giả thất luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, tốc độ nhanh hơn tất cả các Ma thể khác. Ta đây viên mãn Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, càng là tốc độ vô địch”. Chỉ thấy một đạo thiểm điện trên Cảnh Minh Phong tạo thành một tròn lớn sau đó lại quay trở lại trong động phủ, chỉ mới có 1 chút như thế đã chạy 7 8 dặm, rõ ràng là tốc độ mà hắn ta chạy ra được, nhưng Mạnh Xuyên vẫn có chút kinh ngạc khi quay trở lại luyện võ trường, thầm thở dài, “Khó trách khi nói sau khi tu luyện đến Đại Nhật Cảnh, tốc độ có thể sánh ngang với Phong Vương Cảnh. Sau khi tu luyện đến Phong Hầu Cảnh, tốc độ có thể nói là cao nhất thiên hạ. Cho nên nói, tu hành tới giai đoạn sau, tốc độ có thể sánh ngang với thiểm điện.”

Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể, càng về thời kì sau, tốc độ càng tăng thêm lôi thiểm chân thật.

Vừa mới luyện thành, tốc độ đã có thể sánh ngang với Phong Hầu Thần Tôn, quả thực đáng sợ.

“Chẳng qua nếu muốn trảm sát Yêu Vương, còn phải tùy thuộc vào rất nhiều phương diện.”

“Khi trước lúc ta giao thủ với Độc Đàm Yêu Vương, nhờ trợ giúp của nguyên thần chi lực, tốc độ còn nhanh hơn hắn , nhưng khi xuất ra 1 đao, làn sương đen hộ thể hắn dày gần như mười thước, ta dùng nguyên thần trợ giúp, vậy mà chỉ chém vào được 1 thước, muốn phá được lớp hộ thể đó của hắn vẫn còn quá xa. Ta cũng chỉ có tốc độ nghịch thiên, các phương diện khác cũng chỉ bằng tiêu chuẩn của Bất Diệt Cảnh.” Mạnh Xuyên hiểu được điều này.

Mỗi siêu phẩm Thần Tôn Thể đều có sở trường riêng, trên phương diện sở trường đều rất nghịch thiên.

Giống như Bất Diệt Thần Thể, là có lĩnh vực mạnh nhất trong 12 loại Siêu phẩm Thần Tôn Thể, sinh cơ mạnh nhất! Cánh tay, chân bị gãy đều có thể mọc lại trong vài giây, Nhưng vết thương nghiêm trọng như xuyên tim nội tạng trọng thương, đều có thể nhanh chóng hồi phục. Một khi xuất ra lĩnh vực, kẻ địch đều rất khó tiến tới gần. Khuyết điểm là khả năng cận chiến chỉ xem như bình thường.

Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể của Mạnh Xuyên, ưu điểm là về phương diện tốc độ! Chỉ luận về tốc độ, cũng chính là đệ nhất thiên hạ.

Luận về bỏ trốn, địch nhân khó có thể đuổi.

Truy sát kẻ địch, địch nhân khó có thể chạy thoát.

Giết địch? Kẻ địch cũng khó có thể nhận ra là đã trúng chiêu.

“Tuy nhiên, cũng không thể dựa vào tốc độ cao, mà đi tự sát! Lúc trước bát luyện Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể của ‘Cao Tùng ’ sư huynh cũng với cửu luyện của ‘Quy Hải Hầu’ cũng không phải đều bỏ mạng sao?” Mạnh Xuyên cũng nhắc bản thân tỉnh táo, ngàn vạn không tể tự cao tự đại.

Cao Tùng, chính là bị hơn 30 tên Thiên Yêu Vương tam trùng, hơn trăm tên Thiên Yêu Vương nhị trùng của đại quân yêu tộc vây giết, cuối cùng mất mạng. Còn về tốc độ có thể xem đứng đầu thiên hạ ‘Quy Hải Hầu’, bởi vì chấp hành nhiệm vụ thần bí mà cũng mất mạng.

Nhân tộc tuy cường đại, nhưng yêu tộc lại áp chế nhân tộc! Bọn Yêu Vương tự nhiên cũng sẽ có sở trường riêng, có vô vàng chiêu thức kì quái, nếu như chủ quan đồng dạng cũng có thể bỏ đi tính mạng.

........

Trong luyện võ trường, Mạnh Xuyên lại thử thi triển đao pháp..

Trong hoàn cảnh bình thường thi triển đao pháp, và dung nhập nguyên thần vào chân nguyên trong nhục thân  thi triển đao pháp.

“Thực lực của ta mạnh hơn các Thiên Yêu Vương nhị trùng bình thường, Độc Đàm Yêu Vương có lẽ bằng 3 thành thực lực của ta hiện giờ? Ban đầu khi chạy thoát được khỏi Độc Đàm Yêu Vương đúng thật là may mắn. Ta có thể chạy thoát, cũng may là nhờ có cha ta đến nhanh.” Mạnh Xuyên tự mình cảm nhận được thực lực hiện tại, có chút sợ hãi.

“Bất quá, sự trợ giúp của nguyên thần chi lực đối với ta, giảm xuống rồi?” Mạnh Xuyên hơi nhíu mày.

Nguyên Thần Chi Lực cũng có thể được điều động sâu sắc trên Thần Tôn thể, Chân Nguyên cũng thêm tinh diệu, có thể phát lực gấp đôi so với bình thường.

“Khi ta còn là phàm nhân, nhờ vào Nguyên Thần Chi Lực, sức mạnh của ta có thể tăng lên gấp mấy lần, tốc độ tăng lên đến mức kinh người.” Mạnh Xuyên âm thầm nói: “Sau khi trở thành Đan Vân Cảnh, Nguyên thần chi lực chỉ có thể tăng lực khí lên gấp đôi, tiêu hao cũng nhiều hơn .”

Hoàn toàn kiếm soát được thân thể cường đại như vậy, gánh nặng đối với Nguyên thần chi lực cũng rất lớn.

“Nếu như ta đạt đến Đại Nhật Cảnh, Nguyên thần chi lực giúp ích cũng sẽ giảm xuống?” Mạnh Xuyên suy đoán, “Trừ phi nguyên thần chi lực của ta cũng đã trải qua biến đổi về chất.”

.......

Trưa ngày hôm đó, Mạnh Xuyên ăn đại tiệc do chính Thất Nguyệt nấu.

Niềm vui khi có trở thành Thần Tôn, có người có thể cùng chia sẻ, đúng là chuyện rất vui.

Chỉ là không thể lập tức nói với cha.

Ăn bữa trưa xong, Mạnh Xuyên mở tờ giấy ra, bắt đầu vẽ.

Bức tranh này chính là gửi tặng cho cha.

Đây là một bức tranh thủy mặc, vẽ đơn giản cũng rất nhanh.

Đầu tiên là vẽ một nhà có ba người, người cha trẻ và người mẹ đang bế đứa con. Đứa bé đương nhiên là bản thân mình. Chỉ bằng vài nét mực, một nhân vật hiện lên đầy trẻ thơ, nét bút tràn đầy kỷ niệm hạnh phúc về một gia đình ba người bên nhau.

Sau đó lại vẽ một người cha và một cậu bé, người cha đang một mình dạy hắn luyện đao pháp.

Khi cậu bé lớn lên, cha hắn đã gửi hắn đến Kính Hồ Đạo Viện.

Tại sự kiện trảm yêu, thiếu niên nổi danh! Cha đang cười toe toét, tự hào vạn phần.

Trong đống đổ nát của Đông Ninh phủ, thanh niên và cha hắn sánh bước bên nhau.

Trên một con chim lớn, thanh niên trẻ, cha anh và những người khác, do Vân Nam Hầu dẫn đầu  cưỡi trên lưng con chim, bay lên trời.

Sau đó từ biệt với cha, người con ở lại Nguyên Sơ Sơn.

Và cuối cùng, thanh niên đầu trọc đang ngồi xếp bằng trong Thần Tôn Huyết Trì, Có thiên lôi giáng xuống, đang xông qua Sinh Tử Quan.

.......

Bức tranh mực đơn giản tràn đầy niềm vui trẻ thơ, nhưng mỗi nét vẽ cũng tràn đầy sự nhớ nhung của Mạnh Xuyên đối với cha hắn, hắn chưa bao giờ xa cha lâu như vậy kể từ khi còn nhỏ, hắn thực sự rất nhớ cha mình! Rất muốn đích thân nói với cha mình : “ Cha, con đã trở thành Thần Tôn rồi!” Tuy nhiên, anh không có cách nào xuống núi nên chỉ có thể nói với cha mình bằng thư  họa.

Mạnh Xuyên mất gần hai canh giờ mới hoàn thành bức tranh, sau đó viết vài dòng ở phía bên phải của bức họa ----------

“Ngày 20 tháng 8, xông qua Sinh Tử Quan trở thành Thần Tôn, luyện thành Viên mãn Lôi Đình Diệt Thế Ma Thể,  bức tranh được đặc biệt vẽ cho phụ thân Mạnh Đại Giang.”

“Mạnh Xuyên, vẽ ngày 20 tháng 8.”

(Cuối quyển)

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...