Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 121 Sơn Yêu
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 5: Sơn Yêu
“Muốn chết sao? Dựa vào ngươi?" Mạnh Xuyên đột nhiên hóa thành một tia chớp, lóe lên rồi lao thẳng về phía sơn yêu.
Thần Tôn Nhân tộc hóa thành lôi điện đánh tới trong nháy mắt, khiến cho sơn yêu cũng cả kinh! Nó đã từng chiến đấu với Thần Tôn Nhân tộc rất nhiều lần, những “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn” mà nó chạm trán chưa có người nào có tốc độ nhanh như vậy.
Nó thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Một tia chớp kia, đột nhiên bộc phát ra hơn mười tia sấm sét.
“Rầm rầm rầm rầm!!!”
Từng tia chớp đáng sợ đánh thẳng vào thân thể to lớn của Sơn Yêu, khiến đá vụn nổ tung!
“Hả?” Mạnh Xuyên nhướng mày, tuy rằng bản thân hắn đã phóng ra sấm sét nổ tung một phần nham thạch, nhưng đối với thân thể khổng lồ của Sơn Yêu, đó chỉ nổ gãy vài sợi lông ngoài cơ thể của nó mà thôi.
"Thậm chí thân thể nó còn không hề run rẩy, hiển nhiên sấm sét không thể làm nó tê liệt chút nào." Mạnh Xuyên thầm nghĩ, sấm sét có thể ảnh hưởng đến huyết nhục một cách thần kỳ, nếu không thể chém chết cũng có thể khiến cho thân thể đối phương tê liệt và run rẩy, khi cận chiến, chỉ cần một thoáng tê liệt và run rẩy là có thể ảnh hưởng đến chiến cuộc. Nhưng hiển nhiên Sơn Yêu không hề e sợ tầng sấm sét này.
Mạnh Xuyên vừa đáp đất, lập tức có sát khí màu đen cuồn cuộn tràn ngập bốn phương, khắp nơi xung quanh bắt đầu đóng băng, bùn đất và nham thạch trên mặt đất đều phủ lên một lớp hàn băng, Sơn Yêu ở phía xa cũng bị đóng băng thành một ngọn núi băng cực lớn.
"Thần Tôn Nhân tộc, chỉ có những thủ đoạn này thôi sao?" Sau khi Sơn yêu bị đông cứng thành núi băng, lại vẫn bước đi như trước, nó hoàn toàn không quan tâm đến hàn băng đang bao trùm bên ngoài thân thể.
Bỗng nhiên không hề có dấu hiệu báo trước, bùn đất và nham thạch được hàn băng bao phủ xung quanh đều bay lên, điên cuồng hội tụ về phía Mạnh Xuyên.
Tạo nên một chiếc lồng giam bằng đất đá, muốn nhốt Mạnh Xuyên ở trong đó.
Vút vút vút.
Chỉ nhìn thấy từng thân ảnh mơ hồ xuất hiện ở khắp nơi, tuy rằng những bùn đất và nham thạch kia hội tụ thành lồng giam bằng đất đá hết lần này đến lần khác, nhưng tốc độ lại kém xa Mạnh Xuyên.
“Sát khí cũng không ảnh hưởng gì đến nó." Mạnh Xuyên nhíu mày.
Sơn yêu thấy mình thao túng đất đá tạo thành lồng giam vây khốn Mạnh Xuyên, không khỏi có hơi tức giận, đột nhiên giẫm một cước, nhanh như ảo ảnh, đạp về phía Mạnh Xuyên.
Mạnh Xuyên chỉ cảm thấy bầu trời phía trên tối sầm lại! Bàn chân to lớn của Sơn Yêu giáng xuống.
Vút.
Tia chớp lóe lên.
Sơn Yêu giẫm một cước vào không trung, mặt đất cũng chấn động.
“Vút." Trong nháy mắt Mạnh Xuyên đã lao lên giữa không trung.
Chỉ thấy ánh điện lóe lên.
Tám Mạnh Xuyên liên tiếp xuất hiện trong nháy mắt, mỗi Mạnh Xuyên đều thi triển ra một chiêu giống nhau, trường đao đâm ra, tạo nên một đường cong quỷ dị, cũng tạo ra những tiếng rít chói tai, tựa như tiếng long ngâm.
Trong số những chiêu thức thông thường của hoành đao, như chém, cắt, chọc, đâm cùng với nhiều cách dùng cơ bản, thì “đâm” có tính xuyên thấu mạnh nhất! Dù sao uy lực của đao pháp cũng đều hội tụ ở một điểm! Mạnh Xuyên vừa thi triển "Long ngâm thức" trong "Tâm ý đao", tính xuyên thấu và tàn phá của một chiêu này là vô cùng đáng sợ, cũng là một trong những chiêu thức quan trọng nhất mà Mạnh Xuyên thành thạo.
Hình thể của Sơn yêu quá lớn, chỉ có thể chống lại một cách cứng rắn.
Mỗi một đao của hắn đều tạo ra một lỗ thủng sâu thẳm ngoài thân thể của sơn yêu, mỗi lỗ thủng đều sâu đến ba bốn trượng, rộng khoảng mười thước. Nhưng nham thạch ngoài cơ thể Sơn Yêu có thể chuyển động, tám lỗ thủng đều bị che phủ.
“Chết đi." Sơn yêu vung bàn tay khổng lồ lên, vỗ về phía Mạnh Xuyên đang không thể mượn lực giữa không trung.
Mạnh Xuyên ở giữa không trung chợt lóe lên ánh điện.
Vẽ nên một đường vòng cung, vòng quanh thân thể sơn yêu vô cùng linh hoạt, đến sau lưng nó.
Chính là chiêu thức thân pháp duy nhất trong Tâm Ý Đao - "Phi Yến Thức", khiến thân pháp vốn đã cực nhanh trở nên biến hóa linh động.
“Hổ Khiếu Thức!" Mạnh Xuyên đến sau lưng Sơn Yêu, ngay lập tức xuất đao.
Ánh đao mang theo tiếng gầm giận dữ, mỗi một đao chém lên thân thể của sơn yêu, đều khiến thân thể to lớn của sơn yêu lắc lư, trong nháy mắt đã chém ra mười lăm đao.
Ánh đao khiến vô số đá vụn nổ tung.
Hổ Khiếu Thức, là một chiêu có uy lực bộc phát mạnh nhất trong đao pháp mà Mạnh Xuyên nắm giữ. Nhắc tới cũng kỳ lạ, mười tám thức của “Tâm Ý Đao”, trong đó có chín thức đều lấy động vật làm tên. Tỷ như Phi Yến Thức, Long Ngâm Thức, Hổ Khiếu Thức đều là như thế.
Sau lưng Sơn yêu bị chém ra một cái hố sâu rất lớn, đường kính chừng năm sáu trượng, bởi vì liên tiếp mười lăm đao tấn công vào cùng một chỗ, tạo thành một hố sâu hơn tám trượng, còn thấy được nham thạch màu đỏ sậm trong thân thể của Sơn yêu, nham thạch đỏ sậm cũng bị tràn ra khe nứt.
“Đó mới là chân thân của nó." Mạnh Xuyên hiểu được điểm này, Sơn yêu là dùng một lớp nham thạch bao trùm bên ngoài cơ thể, hơn nữa không ngừng tu luyện, khiến nham thạch bên ngoài cơ thể trở nên vô cùng cứng rắn. Nhưng chân thân lại còn cường đại hơn, chỉ là chân thân nhỏ hơn rất nhiều.
“Ngươi lại khiến ta bị thương." Sơn yêu phát ra tiếng rống giận dữ và phẫn nộ, vô số nham thạch chuyển động, miệng vết thương tạo thành to sau lưng nhanh chóng được lấp đầy, nó phẫn nộ liên tiếp ngưng tụ thành những cánh tay nham thạch mới, khoảng chừng tám cánh tay nham thạch, điên cuồng đập về phía Mạnh Xuyên.
Mạnh Xuyên hóa thành tia chớp, càng thêm linh động vạn phần.
Hắn giẫm lên một cánh tay để mượn lực, vừa lóe lên đã vòng quanh trăm trượng đến gần Sơn Yêu một lần nữa, lần nữa xuất đao.
“Tâm Đao Thức!”
Đây là chiêu hắn tu luyện lâu nhất.
Một đao chém xuống lớp nham thạch bên ngoài của Sơn yêu, nham thạch chỉ chấn động mà không có bất kỳ vết thương nào, nhưng lại một có sức mạnh chấn động vô hình truyền đến trung tâm trong thân thể của Sơn yêu, sau đó lại nổ tung! Đó là sức mạnh hủy diệt âm dương! Nhưng mà hình thể của Sơn Yêu quá khổng lồ, khi sức mạnh này truyền đến trung tâm của thân thể thì đã suy yếu chỉ còn lại ba phần, liên tục chém ra bảy đao, vẫn không nhìn ra Sơn Yêu có thương thế rõ ràng.
“A a a a a." Cho dù nó vung tám cánh tay cũng không thể chạm tới Mạnh Xuyên, Thần Tôn Nhân tộc này quá linh hoạt, Sơn yêu hoàn toàn nổi giận.
Cùng với tiếng rống giận.
Thân thể nó hoàn toàn nổ tung.
Vô số đá vụn ngay lập tức dùng tốc độ đáng sợ bắn ra bốn phương tám hướng, tộc độ của mỗi một khối nham thạch đều vượt qua tốc độ âm thanh, đây là một chiêu có thể nói là hủy thiên diệt địa. Nếu như là thi triển ở thành trì của Nhân tộc, chỉ thi triển một chiêu, toàn bộ xung quanh phạm vi mười dặm đều hóa thành phế tích! Nếu lúc trước nó xuất hiện ở Đông Ninh phủ, vậy thì thật sự là tai ương ngập đầu.
Khi toàn bộ đá vụn bắn về bốn phương tám hướng, một con Sơn Yêu đỏ sậm thân cao hơn mười trượng cũng lao về phía Mạnh Xuyên, nó sải bước chạy như bay, tốc độ nhanh hơn trước nhiều, cũng linh hoạt hơn nhiều.
“Đừng hòng chạy trốn!" Sơn yêu hoàn toàn nổi giận.
Nhưng lại chỉ có thể nhìn thấy một lượng lớn nham thạch nổ tung bay tán loạn, một tia chớp lại xuyên qua khe hở của quỹ đạo phi hành của từng khối nham thạch, ngay cả một khối nham thạch cũng không thể chạm tới tia chớp kia! Phải biết rằng những tảng đá này bay ra bốn phương tám hướng, quỹ đạo cũng khác nhau, tốc độ đều vượt qua tốc độ của âm thanh. Khoảng cách của vô số nham thạch đều sẽ thay đổi mỗi giây mỗi phút, với tốc độ như vậy, tâm trí của Thần Tôn cũng khó có thể phản ứng lại, muốn tránh khỏi tất cả nham thạch gần như là không có khả năng.
Nhưng Thần Tôn Nhân tộc hóa thành tia chớp, lại thật sự xuyên qua và chạy đi, thậm chí tốc độ chạy trốn vô cùng nhanh, nhanh chóng bỏ xa những khối nham thạch. Tốc độ của những tảng đá này nhanh hơn âm thanh, nhưng tốc độ của Mạnh Xuyên lại càng đáng sợ hơn.
“Đi mất rồi sao?”
Sơn Yêu màu đỏ sậm cao hơn mười trượng sững sờ đứng tại chỗ, thế giới này đã không còn Thần Tôn Nhân tộc.
“Aaaaaa!!!!!!” Nó chỉ có thể phát ra tiếng rống giận không cam lòng, vô số đá vụn từ bốn phương tám hướng bay tới tiếp tục bao trùm ngoài cơ thể, chỉ là cú nổ mạnh vừa rồi đã khiến cho những tảng đá này vỡ vụn nhiều hơn. Chỉ thấy Sơn yêu khổng lồ khôi phục lại chiều cao mấy chục trượng, ngoài cơ thể có vô số những khe nứt dày đặc, tất cả đều là đá vụn. Nó cần thời gian để từ từ tĩnh dưỡng, chỉ tiếc lúc bộc phát cuồng bạo như vậy, nó cũng đã hiện chân thân để truy sát, lại không thể đuổi kịp Thần Tôn Nhân tộc kia.
……
Ánh điện chợt lóe lên rồi từ trong Cửu Huyền động lao ra ngoài.
"Khi Sơn yêu này phát cuồng lên cũng thật đáng sợ." Mạnh Xuyên cũng hơi sợ hãi, "Tốc độ của những tảng đá kia nhanh đến kinh người, nếu như ta bị trúng chiêu, sẽ bị càng nhiều nham thạch liên tiếp đập phải, e là sẽ trọng thương."
Hắn có nguyên thần, phản ứng thật sự nhanh đến kinh người.
Dựa vào Phi Yến Thức, hơn nữa điên cuồng tránh xa Sơn yêu, mới tránh được sự tấn công cuồng bạo.
“Ta đã thử, bây giờ ta chỉ có thể miễn cưỡng đả thương đối phương." Mạnh Xuyên thầm nghĩ, "Nhưng chỉ cần một chiêu sai lầm, Sơn yêu có thể giết chết ta.”
Đương nhiên hắn sẽ không chết thật, một khắc trước khi bị tiêu diệt, Nguyên Sơ Sơn sẽ cứu Mạnh Xuyên.
Chỉ là Mạnh Xuyên cho rằng, là một người tu hành đạt đến Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể viên mãn, cho dù không thể đánh bại đối phương, cũng phải đảm bảo rằng chính mình có thể chạy thoát. Nếu không thể trốn thoát, đó mới là sự sỉ nhục.
“Sơn yêu vẫn chưa hoàn toàn phát huy thực lực, ta cũng không dám giao thủ với chân thân của nó. Thực lực của chân thân sẽ mạnh hơn, hơn nữa nó vẫn chưa thi triển cấm thuật." Mạnh Xuyên hiểu được sự chênh lệch giữa hai bên, chênh lệch rất lớn, mình chỉ có thể ỷ vào phương diện tốc độ để đùa giỡn đối phương. Nhưng trên thực tế đối phương đứng bất động, chính mình cũng không làm gì được đối phương," Xem ra, phải trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn! Mới có hi vọng đánh chết nó.
Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể, muốn trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, phải đạt tới “Hồn Chi Cảnh Đại Thành”.
Thần Tôn Thể thượng phẩm, Hồn Chi Cảnh có thể thành tựu Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Thần Tôn Thể trung hạ phẩm, chỉ cần đạt Ý Chi Cảnh đỉnh phong là được.
Muốn có được sức mạnh và thực lực vượt xa những người cùng thế hệ, tất nhiên phải chịu nhiều đau khổ hơn, vượt qua những ngưỡng cửa khó khăn hơn.
"Ta chỉ mới ngộ ra đao hồn, muốn đạt tới đao hồn đại thành? Thường sẽ phải tu luyện đến mười năm tám năm đi, phải tiếp nhận truyền thừa của Tâm Ý Đao." Lúc này Mạnh Xuyên hóa thành một tia chớp, lóe lên rồi phóng về phía xa, sau vài lần lóe lên, lại bay vọt đến một ngọn núi khác.
Một lát sau.
Mạnh Xuyên đã đi tới Động Thiên Các.
“Mạnh Xuyên đại nhân, mời." Lão quản sự của Động Thiên Các nhiệt tình dẫn đầu, ông ta đã được tôn giả phân phó, bảo ông ta tới đón Mạnh Xuyên.
Trong đình đài ở hoa viên.
Một tôn giả tóc dài ngang vai, đang viết chữ lên quạt giấy.
“Sư tôn." Mạnh Xuyên cung kính hành lễ.
“Ta ép con ngộ ra đao hồn, lại tiếp nhận truyền thừa, đừng trách ta." Tôn giả nói.
"Đệ tử hiểu rõ đạo lý, cái gì phù hợp với mình mới là tốt nhất. Dựa vào sự tìm tòi của chính mình để tu luyện ra đao hồn, sẽ phù hợp với mình nhất. Dùng đao hồn của mình làm căn cơ, lại tham khảo ý cảnh truyền thừa của Hắc Thiết Thiên Thư. Tương lai tu luyện cũng sẽ không hoàn toàn bị tuyệt học ảnh hưởng, như vậy, mới có thể đột phá hạn chế của Hắc Thiết Thiên Thư, mở ra một con đường thuộc về mình, trở thành Thần Tôn cường đại thật sự." Mạnh Xuyên nói.
Tôn Giả cười nhìn hắn một cái: "Nói rất hay, xem ra con cũng đã tới Tàng Thư Động.”
Mạnh Xuyên cúi đầu: "Không chuyện gì có thể gạt được sư tôn.”
Tôn giả vung tay lên, hư không trở nên vặn vẹo, góc bàn đá liền xuất hiện hai khối thiết bản (tấm thép) màu đen, mặt trên không hề có bất kỳ chữ viết hay hình vẽ nào.
Hắc Thiết Thiên Thư được đúc thành từ Vẫn Tinh Thiết, như vậy mới có thể chịu đựng được truyền thừa của nguyên thần của một số cường giả đáng sợ trong lịch sử Nhân tộc rót vào, có thể tương truyền muôn đời, nó còn được gọi là Vô Tự Thiên Thư, tất nhiên mặt ngoài không thể nhìn thấy văn tự và hình vẽ, bên trong là truyền thừa thật sự. Thường là những Đại Nhật Cảnh Thần Tôn ngưng luyện Nguyên Thần mới có thể tiếp nhận truyền thừa. Bây giờ Thần Tôn Thể của Mạnh Xuyên đã mạnh hơn so với Đại Nhật Cảnh Thần Tôn bình thường một chút, Nguyên Thần tất nhiên có thể thừa nhận.
“Có hai bộ Hắc Thiết Thiên Thư sao?" Lòng Mạnh Xuyên cả kinh.
"Một bộ là Tâm Ý Đao, một bộ là Thiên Địa Du Long Đao, ba bộ tuyệt học khoái đao mạnh nhất ở Nguyên Sơ Sơn chỉ có hai bộ truyền thừa." Tôn giả nói, "Con hãy học hết đi! “Tâm Ý Đao” là chính, “Thiên Địa Du Long Đao” cũng có thể đọc thử, nếu ngộ ra đao hồn, ít nhất sẽ không rẽ sang lối khác."
“Vâng.”
Mạnh Xuyên cung kính đưa tay cầm lấy một bộ Hắc Thiết Thiên Thư.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook