Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 123 Ba tháng

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 7: Ba tháng

Sân tập võ trong động phủ, mặc dù đang vào mùa hè nhưng khí hậu trên đỉnh núi thấp cực kỳ.

Mạnh Xuyên đứng ở đó, không hề báo trước lập tức dùng tay phải rút đao, chỉ thấy ánh đao biến thành sấm sét lóe lên, trong nháy mắt rồi biến mất.

Đối với đao này Mạnh Xuyên khẽ lắc đầu: “Đao thứ hai của Quách Khả tiền bối, chỉ với một chiêu, đao quang và sấm sét ngưng tụ đến cực điểm, sấm sét bùng nổ trong hư không, nơi nào nó lướt qua thì sẽ bị vặn vẹo, khoảng cách cũng thay đổi. Khoảng cách gần mười trượng, hư không bị vặn vẹo cũng không tới khoảng cách một trượng. Khoảng cách được rút ngắn cả chục lần, điều đó cũng có nghĩa là đao nhanh hơn cả chục lần! Hơn nữa, khó tìm ra quỹ đạo đao pháp, uy lực còn đáng sợ hơn của ta rất nhiều."

"Trước mặt nhát đao này, chỉ sợ một chiêu là sẽ bị giết chết."

Quách Khả tiền bối diễn tập năm đao trong Tâm ý đao, đao đầu tiên là đơn giản nhất, lúc đó hắn chi nhìn thoáng qua lập tức có thể hiểu được chín phần, mọi thứ sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì có thể hiểu được. Cảnh giới của đao thứ ba thì cao đến mức bản thân không thể hiểu nổi! Chưa kể đến đao thứ tư, thứ năm.

Nói cách khác, ‘đao thứ hai trong Tâm đao thức’ phù hợp nhất với sự lĩnh ngộ của bản thân trong hiện tại.

"Xuất đao cần kiềm chế hơn nữa?" Mạnh Xuyên ngẫm nghĩ, sau đó thử bổ ra một đao, trong khu vực mười trượng để hắn có thể thấy rõ đao pháp của mình, hắn hơi bất mãn lắc đầu, tiếp tục tu luyện.

Mải mê tập luyện đến nỗi quên cả thời gian.

Trong lòng không có phiền nhiễu, một lòng tập trung vào việc tu luyện đao pháp.

Trước đây, hắn hoàn toàn chỉ dựa vào những miêu tả bằng chữ và hình vẽ để mò mẫm tu luyện, giờ đây đã nhận truyền thừa, toàn bộ đao pháp đều in sâu trong đầu, có quá nhiều ý tưởng muốn thử.

Một số ý tưởng đã được thử lâu nhưng vẫn thất bại.

Một số sau khi nghĩ đi nghĩ lại và cuối cùng đã thành công.

Mỗi lần thành công và có sự tiến bộ trong đao pháp đều khiến Mạnh Xuyên vui mừng. Có thể cảm nhận rõ đao pháp của bản thân ngày càng mạnh mẽ, sự tích lũy kỹ năng ngày càng sâu hơn là điều khiến người ta say mê vô cùng.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

Mạnh Xuyên trong lòng chỉ có đao pháp! Trong lúc ăn cũng nghĩ đến đao pháp, bị Liễu Thất Nguyệt bắt đi tắm cũng nghĩ đến đao pháp, trước khi đi ngủ vẫn nghĩ đến đao pháp.

Hắn thậm chí còn quên việc vẽ mỗi ngày! Cũng quên việc tu luyện chân nguyên mỗi ngày! Tất cả đều bỏ lại phía sau...

Ngoài việc ăn và ngủ ra thì chỉ luyện đao.

"Trước đây mỗi khi ăn cơm tối, A Xuyên đều trò chuyện rất lâu với ta. Bây giờ chỉ biết à ừ trong bữa cơm tối thôi." Liễu Thất Nguyệt không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy Mạnh Xuyên chạy thẳng đến sân tập võ thuật sau bữa tối. Mấy năm nay, nàng chưa bao giờ thấy Mạnh Xuyên điên cuồng như vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn rất vui, nàng biết hiện giờ chính là lúc Mạnh Xuyên tiến bộ nhanh chóng, tuyệt đối không được làm phiền.

"Liễu Thất Nguyệt đại nhân, bên ngoài có người muốn gặp." Lưu quản sự rất cung kính.

"Ồ?"

Liễu Thất Nguyệt đi tới cửa động phủ, nhìn thấy một người trung niên phàm tục, người trung niên cung kính nói: "Liễu Thất Nguyệt đại nhân, xin hãy đến Xích Huyết Nhai vào buổi trưa ngày mai để chứng kiến việc khắc tên ‘Thường Dung’ tiền bối lên Xích Huyết Nhai.”

"Thường Dung sư huynh đã chết?" Liễu Thất Nguyệt có chút giật mình.

Tên được khắc trên Xích Huyết Nhai, có nghĩa Thần tôn đã chết, tên của họ được khắc lại để hậu bối của Nguyên Sơ Sơn tỏ lòng thành kính.

Cố định ngày hai mươi tám hàng tháng, trong tháng có các vị Thần tôn nào đã hy sinh trong chiến trận đều sẽ được khắc tên trên Xích Huyết Nhai vào ngày này.

"Tháng này, không có vị Thần tôn nào khác được khắc tên lên Xích Huyết Nhai, phải không?" Liễu Thất Nguyệt hỏi lại.

"Đúng vậy, chỉ có một mình Thường Dung tiền bối,." Người trung phàm tục nói xong liền cung kính lui ra.

"Thường Dung sư huynh..." Liễu Thất Nguyệt khẽ cau mày, tất nhiên nàng biết danh sách đệ tử của Nguyên Sơ Sơn trong những năm qua, Thường Dung sư huynh là một vị Đại Nhật Cảnh Thần tôn, năm nay đã 152 tuổi, chết trong trận chiến ở độ tuổi này cũng được xem như là sống thọ trong số các vị Thần tôn ở Nguyên Sơ Sơn.

Mỗi lần Liễu Thất Nguyệt đến chứng kiến việc khắc tên đồng môn tử trận lên Xích Huyết Nhai đều có tâm trạng tồi tệ, nhưng nàng đã quen với điều đó sau nhiều năm ở trên núi.

Bởi vì mỗi năm ít thì có vài vị Thần tôn chết trong trận chiến, nhiều thì cũng có tới hai mươi ba mươi vị Thần tôn chết trong trận chiến, thật sự gặp nhiều rồi thì nàng cũng có thể bình tĩnh đối mặt với tất cả.

"Bây giờ A Xuyên tu luyện đao pháp như điên cuồng, hắn nói không được quấy rầy." Liễu Thất Nguyệt nhìn về phía sân tập võ ở xa, nhìn xuyên qua cửa viện có thể nhìn thấy Mạnh Xuyên đang ngơ ngác ngồi ở đó: "Không cần báo cho huynh ấy việc này vậy.”

Đối với toàn thể Nhân tộc mà nói thì việc vắng mặt hai ba lần trong ngày ‘khắc tên lên Xích Huyết Nhai” không có ảnh hưởng gì. Nhưng làm gián đoạn việc tu luyện điên cuồng của Mạnh Xuyên sẽ tạo ra không ít phiền nhiễu cho Mạnh Xuyên. Ngay cả Tôn giả cũng đặc biệt căn dặn hắn không cần tham gia vào bất cứ việc gì.

Tại sân tập võ.

Mạnh Xuyên ngồi đó, nhìn như đang ngơ ngác, nhưng thực ra trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ, suy nghĩ trong khoảng thời gian uống một tách trà, hắn sẽ đứng dậy, thi triển đao pháp vài lần, sau đó bối rối ngồi xuống tiếp tục suy nghĩ. .

Hắn đã luyện tập "Tâm Ý Đao" gần mười một năm và lần đầu tiên nhận được ý cảnh truyền thừa, có nhiều khía cạnh cần được kiểm chứng và thử nghiệm.

Mỗi ngày trôi qua, tích lũy càng ngày càng nhiều! Đao pháp cũng đang thay đổi nhanh chóng.

Ngày 23 tháng 7.

Mạnh Xuyên trong nháy mắt rút đao ra, đao quang hóa thành sấm sét, lóe lên khá chói mắt, lúc này kiếm quang bị kiềm chế đến cực điểm, nhưng sấm sét lại càng thêm rực rỡ, Mạnh Xuyên thậm chí mơ hồ cảm nhận được sự dao động của hư không sau khi bị biến dạng thông qua thanh đao trong tay, bổ ra một đao vào mục tiêu có dao gần nhất, khi thanh dao dựa theo dao động này, nó dễ dàng vượt qua khoảng cách vài trượng và bổ vào giữa không trung.

Rõ ràng là cách đó vài trượng! Nhưng theo quỹ đạo của dao động đó, khoảng cách đã rút ngắn lại mấy lần.

“Thật kỳ diệu.” Sau khi Mạnh Xuyên bổ ra một đao, lòng tràn đầy hưng phấn.

Nó thật là kỳ diệu.

Giống như hai điểm! Phải đi mười dặm đường vòng để đi từ điểm này đến điểm khác.

Và nếu có một con đường thẳng, từ điểm này đến điểm khác chỉ mất hai dặm. Cũng chung một điểm đích đến nhưng khoảng cách đã được rút ngắn đi rất nhiều.

Một đao của Mạnh Xuyên bổ ra cũng giống như vậy, nhìn bằng mắt thì khoảng cách theo đường thẳng quả thực là ba bốn trượng. Nhưng thông qua sự dao động thần bí của hư không, bọn họ chỉ cách nhau một trượng.

“Sức mạnh khi xuất đao trở nên tập trung hơn, sấm sét bùng nổ trở nên chói mắt hơn, thậm chí có thể ảnh hưởng đến hư không.” Mạnh Xuyên phần nào hiểu rằng đối với các vị Thần tôn bình thường, hư không cực kỳ ổn định. Nhưng khi sức mạnh xuất đao của bản thân ngưng tụ đến một mức độ nhất định, lấy một điểm phá hủy toàn diện, nó sẽ khiến hư không bị bóp méo, một khi bị bóp méo... khoảng cách sẽ xảy ra sự thay đổi. Đi theo làn dao động gần nhất thì sẽ ở gần mục tiêu nhất.

Đao thứ hai trong Tâm Thức đao của Quách Khả tiền bối, có thể rút ngắn khoảng cách mấy chục trượng chỉ bằng một đao, độ tập trung khi xuất đao, khả năng điều động sức mạnh toàn thân và khả năng kiểm soát chuyển động của chân nguyên tốt hơn gấp mười lần .

Bây giờ bản thân chỉ mới chạm vào lông.

"Nếu đã có thể ảnh hưởng đến hư không, vậy thì dựa theo miêu tả trong truyền thừa, xem như ta đã thay đổi về chất, đã đạt đến Đao hồn cảnh đại thành." Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

Sau khi đạt đến Đao hồn cảnh đại thành, Mạnh Xuyên cũng không nghĩ nhiều mà tiếp tục đắm chìm vào tu luyện điên cuồng, bởi vì trong lòng hắn còn có rất nhiều ý tưởng.

Ngay cả 'Phi Yến thức', 'Rồng Gầm thức', 'Hổ Khiếu thức', 'Hồng Liên thức' và 'Cực  m phong' mà hắn đã tu luyện trước đó cũng có rất nhiều ý tưởng để thử.

Chớp mắt đã tới cuối thu rồi.

Ngày 19 tháng 9, Mạnh Xuyên hoàn toàn trở lại bình thường.

Trong ba tháng, hắn đã thử tất cả những gì cần phải thử, có một số nỗ lực đi sai hướng, một số khác lại khá thành công, bản thân Mạnh Xuyên cũng khá hài lòng với việc đạ tới cảnh giới Đao hồn cảnh đại thành. Muốn đạt đến ‘Đao hồn đỉnh phong’ không hề dễ dàng. Tất nhiên, khó khăn nhất chính là đột phá từ Đao hồn đỉnh phong đến cảnh giới ‘Đao đạo’. Rất nhiều vị Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đợi cả đời đều không thể đột phá.

"Sảng khoái thật tuyệt." Mạnh Xuyên duỗi người trong sân tập võ: "Sắp tới lúc phải đạt tới Đại Nhật Cảnh Thần Tôn rồi, sau khi đột phá Cửu Thiên Động thì có thể xuống núi.”

 

Chương 7: Ba tháng

Sân tập võ trong động phủ, mặc dù đang vào mùa hè nhưng khí hậu trên đỉnh núi thấp cực kỳ.

Mạnh Xuyên đứng ở đó, không hề báo trước lập tức dùng tay phải rút đao, chỉ thấy ánh đao biến thành sấm sét lóe lên, trong nháy mắt rồi biến mất.

Đối với đao này Mạnh Xuyên khẽ lắc đầu: “Đao thứ hai của Quách Khả tiền bối, chỉ với một chiêu, đao quang và sấm sét ngưng tụ đến cực điểm, sấm sét bùng nổ trong hư không, nơi nào nó lướt qua thì sẽ bị vặn vẹo, khoảng cách cũng thay đổi. Khoảng cách gần mười trượng, hư không bị vặn vẹo cũng không tới khoảng cách một trượng. Khoảng cách được rút ngắn cả chục lần, điều đó cũng có nghĩa là đao nhanh hơn cả chục lần! Hơn nữa, khó tìm ra quỹ đạo đao pháp, uy lực còn đáng sợ hơn của ta rất nhiều."

"Trước mặt nhát đao này, chỉ sợ một chiêu là sẽ bị giết chết."

Quách Khả tiền bối diễn tập năm đao trong Tâm ý đao, đao đầu tiên là đơn giản nhất, lúc đó hắn chi nhìn thoáng qua lập tức có thể hiểu được chín phần, mọi thứ sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì có thể hiểu được. Cảnh giới của đao thứ ba thì cao đến mức bản thân không thể hiểu nổi! Chưa kể đến đao thứ tư, thứ năm.

Nói cách khác, ‘đao thứ hai trong Tâm đao thức’ phù hợp nhất với sự lĩnh ngộ của bản thân trong hiện tại.

"Xuất đao cần kiềm chế hơn nữa?" Mạnh Xuyên ngẫm nghĩ, sau đó thử bổ ra một đao, trong khu vực mười trượng để hắn có thể thấy rõ đao pháp của mình, hắn hơi bất mãn lắc đầu, tiếp tục tu luyện.

Mải mê tập luyện đến nỗi quên cả thời gian.

Trong lòng không có phiền nhiễu, một lòng tập trung vào việc tu luyện đao pháp.

Trước đây, hắn hoàn toàn chỉ dựa vào những miêu tả bằng chữ và hình vẽ để mò mẫm tu luyện, giờ đây đã nhận truyền thừa, toàn bộ đao pháp đều in sâu trong đầu, có quá nhiều ý tưởng muốn thử.

Một số ý tưởng đã được thử lâu nhưng vẫn thất bại.

Một số sau khi nghĩ đi nghĩ lại và cuối cùng đã thành công.

Mỗi lần thành công và có sự tiến bộ trong đao pháp đều khiến Mạnh Xuyên vui mừng. Có thể cảm nhận rõ đao pháp của bản thân ngày càng mạnh mẽ, sự tích lũy kỹ năng ngày càng sâu hơn là điều khiến người ta say mê vô cùng.

Một ngày, hai ngày, ba ngày...

Mạnh Xuyên trong lòng chỉ có đao pháp! Trong lúc ăn cũng nghĩ đến đao pháp, bị Liễu Thất Nguyệt bắt đi tắm cũng nghĩ đến đao pháp, trước khi đi ngủ vẫn nghĩ đến đao pháp.

Hắn thậm chí còn quên việc vẽ mỗi ngày! Cũng quên việc tu luyện chân nguyên mỗi ngày! Tất cả đều bỏ lại phía sau...

Ngoài việc ăn và ngủ ra thì chỉ luyện đao.

"Trước đây mỗi khi ăn cơm tối, A Xuyên đều trò chuyện rất lâu với ta. Bây giờ chỉ biết à ừ trong bữa cơm tối thôi." Liễu Thất Nguyệt không khỏi mỉm cười khi nhìn thấy Mạnh Xuyên chạy thẳng đến sân tập võ thuật sau bữa tối. Mấy năm nay, nàng chưa bao giờ thấy Mạnh Xuyên điên cuồng như vậy, nhưng trong lòng nàng vẫn rất vui, nàng biết hiện giờ chính là lúc Mạnh Xuyên tiến bộ nhanh chóng, tuyệt đối không được làm phiền.

"Liễu Thất Nguyệt đại nhân, bên ngoài có người muốn gặp." Lưu quản sự rất cung kính.

"Ồ?"

Liễu Thất Nguyệt đi tới cửa động phủ, nhìn thấy một người trung niên phàm tục, người trung niên cung kính nói: "Liễu Thất Nguyệt đại nhân, xin hãy đến Xích Huyết Nhai vào buổi trưa ngày mai để chứng kiến việc khắc tên ​​​​‘Thường Dung’ tiền bối lên Xích Huyết Nhai.”

"Thường Dung sư huynh đã chết?" Liễu Thất Nguyệt có chút giật mình.

Tên được khắc trên Xích Huyết Nhai, có nghĩa Thần tôn đã chết, tên của họ được khắc lại để hậu bối của Nguyên Sơ Sơn tỏ lòng thành kính.

Cố định ngày hai mươi tám hàng tháng, trong tháng có các vị Thần tôn nào đã hy sinh trong chiến trận đều sẽ được khắc tên trên Xích Huyết Nhai vào ngày này.

"Tháng này, không có vị Thần tôn nào khác được khắc tên lên Xích Huyết Nhai, phải không?" Liễu Thất Nguyệt hỏi lại.

"Đúng vậy, chỉ có một mình Thường Dung tiền bối,." Người trung phàm tục nói xong liền cung kính lui ra.

"Thường Dung sư huynh..." Liễu Thất Nguyệt khẽ cau mày, tất nhiên nàng biết danh sách đệ tử của Nguyên Sơ Sơn trong những năm qua, Thường Dung sư huynh là một vị Đại Nhật Cảnh Thần tôn, năm nay đã 152 tuổi, chết trong trận chiến ở độ tuổi này cũng được xem như là sống thọ trong số các vị Thần tôn ở Nguyên Sơ Sơn.

Mỗi lần Liễu Thất Nguyệt đến chứng kiến việc khắc tên đồng môn tử trận lên Xích Huyết Nhai đều có tâm trạng tồi tệ, nhưng nàng đã quen với điều đó sau nhiều năm ở trên núi.

Bởi vì mỗi năm ít thì có vài vị Thần tôn chết trong trận chiến, nhiều thì cũng có tới hai mươi ba mươi vị Thần tôn chết trong trận chiến, thật sự gặp nhiều rồi thì nàng cũng có thể bình tĩnh đối mặt với tất cả.

"Bây giờ A Xuyên tu luyện đao pháp như điên cuồng, hắn nói không được quấy rầy." Liễu Thất Nguyệt nhìn về phía sân tập võ ở xa, nhìn xuyên qua cửa viện có thể nhìn thấy Mạnh Xuyên đang ngơ ngác ngồi ở đó: "Không cần báo cho huynh ấy việc này vậy.”

Đối với toàn thể Nhân tộc mà nói thì việc vắng mặt hai ba lần trong ngày ‘khắc tên lên Xích Huyết Nhai” không có ảnh hưởng gì. Nhưng làm gián đoạn việc tu luyện điên cuồng của Mạnh Xuyên sẽ tạo ra không ít phiền nhiễu cho Mạnh Xuyên. Ngay cả Tôn giả cũng đặc biệt căn dặn hắn không cần tham gia vào bất cứ việc gì.

Tại sân tập võ.

Mạnh Xuyên ngồi đó, nhìn như đang ngơ ngác, nhưng thực ra trong đầu hắn không ngừng suy nghĩ, suy nghĩ trong khoảng thời gian uống một tách trà, hắn sẽ đứng dậy, thi triển đao pháp vài lần, sau đó bối rối ngồi xuống tiếp tục suy nghĩ. .

Hắn đã luyện tập "Tâm Ý Đao" gần mười một năm và lần đầu tiên nhận được ý cảnh truyền thừa, có nhiều khía cạnh cần được kiểm chứng và thử nghiệm.

Mỗi ngày trôi qua, tích lũy càng ngày càng nhiều! Đao pháp cũng đang thay đổi nhanh chóng.

Ngày 23 tháng 7.

Mạnh Xuyên trong nháy mắt rút đao ra, đao quang hóa thành sấm sét, lóe lên khá chói mắt, lúc này kiếm quang bị kiềm chế đến cực điểm, nhưng sấm sét lại càng thêm rực rỡ, Mạnh Xuyên thậm chí mơ hồ cảm nhận được sự dao động của hư không sau khi bị biến dạng thông qua thanh đao trong tay, bổ ra một đao vào mục tiêu có dao gần nhất, khi thanh dao dựa theo dao động này, nó dễ dàng vượt qua khoảng cách vài trượng và bổ vào giữa không trung.

Rõ ràng là cách đó vài trượng! Nhưng theo quỹ đạo của dao động đó, khoảng cách đã rút ngắn lại mấy lần.

“Thật kỳ diệu.” Sau khi Mạnh Xuyên bổ ra một đao, lòng tràn đầy hưng phấn.

Nó thật là kỳ diệu.

Giống như hai điểm! Phải đi mười dặm đường vòng để đi từ điểm này đến điểm khác.

Và nếu có một con đường thẳng, từ điểm này đến điểm khác chỉ mất hai dặm. Cũng chung một điểm đích đến nhưng khoảng cách đã được rút ngắn đi rất nhiều.

Một đao của Mạnh Xuyên bổ ra cũng giống như vậy, nhìn bằng mắt thì khoảng cách theo đường thẳng quả thực là ba bốn trượng. Nhưng thông qua sự dao động thần bí của hư không, bọn họ chỉ cách nhau một trượng.

“Sức mạnh khi xuất đao trở nên tập trung hơn, sấm sét bùng nổ trở nên chói mắt hơn, thậm chí có thể ảnh hưởng đến hư không.” Mạnh Xuyên phần nào hiểu rằng đối với các vị Thần tôn bình thường, hư không cực kỳ ổn định. Nhưng khi sức mạnh xuất đao của bản thân ngưng tụ đến một mức độ nhất định, lấy một điểm phá hủy toàn diện, nó sẽ khiến hư không bị bóp méo, một khi bị bóp méo... khoảng cách sẽ xảy ra sự thay đổi. Đi theo làn dao động gần nhất thì sẽ ở gần mục tiêu nhất.

Đao thứ hai trong Tâm Thức đao của Quách Khả tiền bối, có thể rút ngắn khoảng cách mấy chục trượng chỉ bằng một đao, độ tập trung khi xuất đao, khả năng điều động sức mạnh toàn thân và khả năng kiểm soát chuyển động của chân nguyên tốt hơn gấp mười lần .

Bây giờ bản thân chỉ mới chạm vào lông.

"Nếu đã có thể ảnh hưởng đến hư không, vậy thì dựa theo miêu tả trong truyền thừa, xem như ta đã thay đổi về chất, đã đạt đến Đao hồn cảnh đại thành." Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

Sau khi đạt đến Đao hồn cảnh đại thành, Mạnh Xuyên cũng không nghĩ nhiều mà tiếp tục đắm chìm vào tu luyện điên cuồng, bởi vì trong lòng hắn còn có rất nhiều ý tưởng.

Ngay cả 'Phi Yến thức', 'Rồng Gầm thức', 'Hổ Khiếu thức', 'Hồng Liên thức' và 'Cực Âm phong' mà hắn đã tu luyện trước đó cũng có rất nhiều ý tưởng để thử.

Chớp mắt đã tới cuối thu rồi.

Ngày 19 tháng 9, Mạnh Xuyên hoàn toàn trở lại bình thường.

Trong ba tháng, hắn đã thử tất cả những gì cần phải thử, có một số nỗ lực đi sai hướng, một số khác lại khá thành công, bản thân Mạnh Xuyên cũng khá hài lòng với việc đạ tới cảnh giới Đao hồn cảnh đại thành. Muốn đạt đến ‘Đao hồn đỉnh phong’ không hề dễ dàng. Tất nhiên, khó khăn nhất chính là đột phá từ Đao hồn đỉnh phong đến cảnh giới ‘Đao đạo’. Rất nhiều vị Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đợi cả đời đều không thể đột phá.

"Sảng khoái thật tuyệt." Mạnh Xuyên duỗi người trong sân tập võ: "Sắp tới lúc phải đạt tới Đại Nhật Cảnh Thần Tôn rồi, sau khi đột phá Cửu Thiên Động thì có thể xuống núi."

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...