Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 124 Khắc tên trên Xích Huyết Nhai

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 8: Khắc tên trên Xích Huyết Nhai

Mạnh Xuyên rời khỏi sân tập võ, thấy người hầu đang quét đất trong động phủ, bất giác hỏi: “Thất Nguyệt đâu rồi?”

"Bẩm đại nhân, Liễu Thất Nguyệt đại nhân đã đi ra ngoài từ sáng sớm, mấy ngày nay, Liễu Thất Nguyệt đại nhân đều tu luyện mãi đến trưa mới về." Đám người hầu đều cung kính hành lễ, một người trong đó nói.

"Ừm."

Mạnh Xuyên khẽ gật đầu: "Chuẩn bị một ít trà, mang tới phòng sách của ta."

Dứt lời, hắn đi tới phòng sách, Mạnh Xuyên ngồi xuống, mở cuộn giấy đặt lên bàn, dùng chặn giấy giữ cuộn giấy xuống, bắt đầu nhàn nhã vẩy mực, hắn vẽ lại cảnh tượng Quách Khả tiền bối thi triển đao thứ hai Tâm đao thức, khi Quách Khả tiền bối diễn tập đao pháp thì đã lớn tuổi, cơ thể của lão ấy đã già đi, nhưng dù sao cũng thân là Phong Vương Thần Tôn và thậm chí là bất khả chiến bại trong một thời đại.

Hắn vẽ rất cẩn thận, vẽ mái tóc hoa râm của Quách Khả tiền bối và khí chất của một lão già bình thường, thậm chí còn vẽ cây đao chặt củi trong tay vô cùng cẩn thận.

Lần đầu tiên vẽ cảnh Quách Khả tiền bối vung đao, mang lại một cảm giác khác, giúp hắn có thể nhìn đao thứ hai trong Tâm đao thức từ một góc độ khác.

"Ít nhất vẻ đẹp của việc vung đao này cũng khác nhiều so với Quách Khả tiền bối." Mạnh Xuyên nhìn nó từ góc độ của một họa sĩ và có một cách hiểu mới về đao thứ hai này.

Thời gian trôi qua…

Nghe thấy tiếng của Thất Nguyệt nói chuyện bên ngoài.

Mạnh Xuyên đặt bút vẽ xuống, mở cửa bước ra ngoài đón nàng, hét lên từ xa: “Thất Nguyệt.”

"Hôm nay thế mà lại ra ngoài đón ta." Liễu Thất Nguyệt đang đeo túi cung tên trên lưng đi về, ánh mắt sáng lên: "A Xuyên, trước đó mỗi ngày đều là ta đến sân tập võ kéo huynh đi ăn trưa. Có chuyện gì thế? Đã bế quan tu luyện xong rồi sao?"

“Xong rồi.” Mạnh Xuyên đi tới gần và gật đầu: "Ta đã thử hết tất cả những gì ta nên thử sau mười một năm luyện tập “Tâm Ý Đao”, và cũng thuận thế đạt tới Đao hồn đại thành. Kế tiếp chỉ cần tu luyện từ từ thôi."

Phải mất mười năm để mài một thanh kiếm, đây là nguyên lý tối thượng trong tu luyện.

Càng về sau, nếu muốn tiến bộ, cần phải dành nhiều thời gian và sức lực, đồng thời cũng cần phải có hiểu biết và tài năng cao! Những thiên tài có thể tiến vào Nguyên Sơ Sơn, có rất nhiều người vất vả cả đời đều giày vò trong ‘hồn chi cảnh’, cho đến khi chết cũng không đạt đến ‘đạo chi cảnh’. Mạnh Xuyên tự hỏi, nếu hai mươi ba mươi năm nữa có thể đạt tới ‘Đao đạo cảnh’, hắn đã rất hài lòng.

Ngay cả Quách Khả tiền bối đến lúc tuổi già cũng chỉ sáng tạo ra đao thứ năm trong Tâm đao thức, nhưng vào thời điểm đó không thể đột phá do cơ thể đã già đi. Ba yếu tố cần để đột phá là thể xác, nguyên thần và cảnh giới, tất cả đều không thể thiếu.

Một đời của con người là vậy, muốn gì cũng khó! Không ngừng cố gắng cũng chỉ giúp tiến gần tới mục tiêu của mình hơn.

"A Xuyên, huynh đã đạt tới Đao hồn đại thành rồi sao?" Liễu Thất Nguyệt kéo Mạnh Xuyên ngồi xuống trên chiếc ghế gần bàn đá, hưng phấn nói: "Không phải là huynh có thể trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn sao?"

“Ừ.” Mạnh Xuyên gật đầu: "Thật ra, ta đã đạt tới Đao hồn đại thành được hai tháng rồi, nhưng tâm trí đều đặt vào đao pháp nên đã quên nói cho muội biết.”

Liễu Thất Nguyệt cũng hưng phấn nói: “A Xuyên, ta cũng muốn báo cho huynh một tin tức tốt.”

"Tin tức tốt gì?" Mạnh Xuyên hỏi.

"Tháng trước ta tu luyện ở hồ Địa hỏa nham thạch, ta cảm giác được mình đã cách ‘Hồn chi cảnh đại thành’ rất gần. Hôm nay, ta cảm thấy mình càng ngày càng gần hơn." Liễu Thất Nguyệt nói: "Nhanh nhất có thể đột phá trong vòng một tháng, hoặc chậm thì ba đến năm tháng là cùng.”

"Tốt." Mạnh Xuyên vui vẻ nói: "Thật tốt, sau khi Thất Nguyệt luyện thành Hồn chi cảnh đại thành, ta và muội sẽ cùng nhau đột phá đến Đại Nhật Cảnh Thần Tôn! Chúng ta sẽ đột phá Cửu Huyền động, cùng nhau xuống núi."

"Ừm." Liễu Thất Nguyệt gật đầu.

Cố ý nói dối, mặt Liễu Thất Nguyệt càng đỏ hơn. Tuy nhiên, vốn dĩ nàng vui mừng đỏ mặt vì Mạnh Xuyên đã luyện thành Đao hồn đại thành, việc hồng hào hơn là điều bình thường.

“Trong ba tháng qua trên Nguyên Sơ Sơn có xảy ra chuyện gì không?” Mạnh Xuyên hỏi.

"Đã xảy ra một chuyện lớn." Liễu Thất Nguyệt nhớ tới, nhỏ giọng nói: "Chuyện xảy ra vào tám ngày trước, cửa thành Hoài Sơn đã bị công phá, gây ra thương vong vô số."

“Cửa thành Hoài Sơn?” Mạnh Xuyên kinh hãi: "Đó là cửa thành cỡ vừa!”

Tất cả cửa thành trên thiên hạ, cửa thành cỡ vừa là nguy hiểm nhất, cửa thành cỡ nhỏ dễ canh giữ hơn, cửa thành cỡ lớn có Phong Vương Thần Tôn! Chỉ có cửa thành cỡ vừa… Phái Phong Hầu Thần Tôn mới có thể hoàn toàn trấn áp. Tuy nhiên, số lượng Phong Hầu Thần Tôn quá ít, hầu hết các cửa thành cỡ vừa đều được canh giữ bởi một số ‘Đại Nhật Cảnh Thần Tôn’ tương đối mạnh mẽ hơn cùng nhau phối hợp trấn thủ, còn có sự giúp đỡ của các Thần tôn khác.

Liễu Thất Nguyệt có chút xúc động gật đầu: "Đúng vậy, cửa thành cỡ vừa đã bị công phá, chấn động thiên hạ, thương vong vô cùng thảm thiết. Cửa thành Hoài Sơn có hai mươi bảy vị Thần tôn, trong đó có Tiền Ngọc sư huynh."

“Tiền Ngọc cũng ở cửa thành Hoài Sơn?” Mạnh Xuyên chăm chú lắng nghe, nghiêm túc nói: “Thương vong thế nào?”

"Mai Giang Hầu đã nhanh chóng chạy tới đó, khi đến nơi chỉ cứu được một vị Thần tôn, đó là Tiền Ngọc sư huynh! Bởi vì Tiền Ngọc sư huynh là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, lại là Thần Tiễn thủ giỏi về mặt thân pháp, các vị Thần tôn khác đều cố gắng hết sức để bảo vệ Thần Tiễn thủ, nên may mắn sống sót, trong khi tất cả hai mươi sáu vị Thần tôn khác đều chết trong trận chiến. Tiền Ngọc sư huynh vì đã sử dụng cấm thuật trong thời gian dài, Thần tôn thể cũng sắp chịu không nổi, cho dù Nguyên Sơ Sơn có cố gắng hết sức để cứu chữa, thì Thần tôn thể và kinh mạch bị đứt có thể hồi phục, nhưng đan điền đã bị vỡ hoàn toàn không thể phục hồi được."

"Đan điền bị vỡ sao?" Mạnh Xuyên cảm thấy áp lực, không gian đan điền đối với Thần tôn rất quan trọng, nếu không gian đan điền bị vỡ hoàn toàn, vậy hoàn toàn không có cách cứu chữa, chấm dứt con đường tu luyện từ đây.

"Nghe Mai Giang Hầu kể, bởi vì các vị Thần tôn khác đều bảo vệ Tiền Ngọc sư huynh, chống lại những Yêu Vương kia, Tiền Ngọc sư huynh điên cuồng dùng cấm thuật, đã có sáu mươi hai tên Yêu Vương chết dưới mũi tên của hắn ta! Hơn một trăm tên Yêu Vương bị các Thần tôn liều mình giết chết. Nhưng trong trận chiến đó có khoảng ba trăm tên Yêu Vương tiến công vào, trong đó có một số Yêu Vương cấp ba tinh nhuệ, cửa thành Hoài Sơn tiêu hao hết bảo vật trấn thủ cũng không thể ngăn chặn chúng."

Liễu Thất Nguyệt nói: "Khi Mai Giang Hầu đến đã quá muộn, có một số tên Yêu Vương lớn mạnh đã lẻn vào thế giới Nhân tộc của chúng ta. Những tên Yêu Vương khác ngay lập tức từ bỏ việc đuổi giết Tiền Ngọc sư huynh và chạy trốn về Yêu giới. Mà Mai Giang Hầu đến nơi, chỉ kịp giết hơn hai mươi tên Yêu Vương.”

Mạnh Xuyên cũng biết, mỗi lần cửa thành bị công phá, một số Yêu Vương sẽ quay trở lại Yêu giới, còn một số thì được lệnh lẻn vào thế giới Nhân tộc.

"Tiền Ngọc sư huynh là người duy nhất sống sót, giờ trở nên điên dại, ai nói chuyện với hắn ta cũng vô ích." Liễu Thất Nguyệt lắc đầu: "Con đường tu luyện đã bị cắt đứt, toàn bộ đồng đội đều đã chết trên chiến trường, chỉ còn hắn ta là người duy nhất sống sót, thật sự chịu đả kích rất lớn."

Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

Ngày hai mươi tám tháng chín.

Trên Nguyên Sơ Sơn, nếu trong tháng có vị Thần tôn nào chết trong trận chiến thì tên của họ sẽ được khắc trên Xích Huyết Nhai vào ngày 28 tháng đó.

Ngày đó, gió mùa thu ảm đạm, mưa rơi lả tả.

Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt, Yến Tẫn, Lý Anh và các vị Thần tôn khác đều đến Xích Huyết Nhai, đi dọc theo hang động, trong động có khảm ngọc, trong hang động suốt bao năm tháng luôn có một tia sáng chiếu rọi những cái tên trên bức tường đá.

Những cái tên một được khắc trên đó một cách có trật tự thẳng thàng.

Những cái tên dày đặc lần lượt được khắc vào những bức tường đá.

Mạnh Xuyên và tất cả Thần tôn đều đi vào, mọi người đều trầm mặc trang nghiêm, đây là những vị Thần tôn của Nguyên Sơ Sơn đã chết trong trận chiến, họ là những anh hùng của Nhân tộc.

"Trong lần này có chín người trong số hai mươi sáu Thần tôn chết trong trận chiến ở cửa thành Hoài Sơn đều là đệ tử của Nguyên Sơ Sơn." Liễu Thất Nguyệt dùng truyền âm nói, Mạnh Xuyên khẽ gật đầu và đi theo mọi người về phía trước.

Đối với một cửa thành cỡ vừa, áp lực canh gác rất cao, tỷ lệ đệ tử của Nguyên Sơ Sơn khá nhiều.

Không còn cách nào, nếu phái Thần tôn quá yếu đến chỉ là tự nộp mạng.

Phía trước, sơn chủ Nguyên Sơ Sơn đã đích thân cầm một con dao và khắc từng cái tên, bất kể đó là Nguyên Sơ Sơn, hay Hắc Sa Động Thiên, Lưỡng Giới Đảo! Đều đích thân khắc tên các đệ tử đã hy sinh trong trận chiến.

Lần này, sơn chủ Nguyên Sơ Sơn đích thân khắc tên của chín để tự lên tường đá, tựa hồ như khắc vào trong lòng hắn ta, đôi mắt hơi đỏ lên.

Hắn ta nhớ tên gọi đại diện của từng đệ tử.

Bởi vì chính hắn ta đã tiễn từng đệ tử xuống núi.

Một số cực kỳ tài năng và được kỳ vọng sẽ trở thành Phong Hầu Thần tôn.

Một số vẫn còn rất trẻ.

Còn có một đôi đệ tử Thần tôn đã kết làm vợ chồng...

Các đệ tử khác đều im lặng quan sát Sơn chủ Nguyên Sơ Sơn khắc tên.

"Mọi người hãy ra đi thanh thản." Sau khi khắc xong, sơn chủ Nguyên Sơ Sơn quay người, lặng lẽ rời đi.

Mạnh Xuyên và mọi người đứng đó nhìn hồi lâu mới lần lượt rời đi.

Lúc ra khỏi hang động, Mạnh Xuyên và mọi người nhìn thoáng qua trên đường núi từ xa, đã thấy một bóng dáng người nam tử suy nhược , khắp người ướt đẫm nước mưa, hắn ta ôm một bình rượu, lặng lẽ đi tới.

"Là Tiền Ngọc sư huynh." Mạnh Xuyên và mọi người đều nhận ra, với sức mạnh của Thần tôn dĩ nhiên có thể dễ dàng ngăn cách nước mưa, cho dù chân khí cạn kiệt, cũng có thể vận dụng sức mạnh của trời đất để ngăn cách nước mưa, nhưng Tiền Ngọc lúc này lại để mặc nước mưa trút xuống khắp người mình.

Mạnh Xuyên nhớ rõ.

Tiền Ngọc sư huynh từng mang vẻ khiêu khích ở động phủ của Thất Nguyệt! Là vẻ kiêu ngạo cao quý của một đệ tử trong gia tộc Thần tôn cổ xưa.

Tiền Ngọc sư huynh phóng khoáng tạ lội mình trên đài luận đạo,!

Tiền Ngọc sư huynh có ý chí chiến đấu dâng trào khi xuống núi, muốn tạo ra một thành tựu lớn! Khi lưu ảnh ở Xích Huyết Nhai, hắn ta có tinh thần phấn chấn, có khát vọng chiến đấu sôi sục thế nào.

Bây giờ hắn ta lại suy sụp như vậy, trong lòng buồn như chết.

"Tiền sư huynh." Có người lên tiếng kêu lên.

Tiền Ngọc phớt lờ.

Hắn ta bước vào hang động một mình.

"Chúng ta đi thôi." Những đệ tử khác chỉ có thể thở dài, từng người một rời đi, Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt nhìn nhau, bất đắc dĩ đành phải rời đi.

Sâu trong hang động.

Tiền Ngọc đi đến bức tường đá trong cùng, ngồi xuống, run rẩy đưa tay chạm vào những cái tên trên đó.

Mỗi cái tên đều là một người bạn đã sống chết cùng hắn ta hết lần này đến lần khác.

Là sư huynh đệ đồng môn, có thể mạo hiểm mạng sống của mình vì hắn ta.

"Tiền sư đệ, đệ yên tâm, chỉ cần có ta ở đây, ta sẽ không bao giờ cho phép Yêu Vương chạm vào một sợi lông trên người đệ. Đệ chỉ việc bắn tên giết chết những Yêu Vương đó, bắn chết càng nhiều càng tốt." Bóng dáng đang cười lớn của phó tướng cửa thành Hoài Sơn, một tay cầm một chiếc khiên lớn, mơ hồ ở trước mặt hắn ta.

"Chạy đi, mau chạy đi, không giữ được nữa! Phải sống, đệ phải sống tiếp cho ta!" Trương Liệt điên cuồng cố gắng chống lại Yêu Vương.

"Hahaha, đời này có huynh đệ như các huynh, ta chết cũng thật đáng. giết, giết, giết!!!" Tiền Ngọc bất chấp tất cả sử dụng cấm thuật, thi triển thân pháp, vừa di chuyển né tránh, vừa điên cuồng bắn tên. Một vị Thần Tiễn thủ thiên tài cảnh giới Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đến từ Nguyên Sơ Sơn, bắn tên bất chấp tất cả, mỗi một tên đều lấy đi tính mạng của Yêu Vương.

"Ta và Dương sư tỷ của đệ đã quyết định, sau hai năm khi rời khỏi cửa thành Hoài Sơn quan để trấn thủ một nơi khác sẽ sinh con. Ở đây thật sự không thích hợp có con." Vu sư huynh từng cùng hắn ta ngồi trên đầu tường thành, vừa ngồi uống rượu, vừa trò chuyện. Trong ánh mắt của Vu sư huynh mang theo kỳ vọng, mong chờ ngày hai vợ chồng có con.

"Tiền sư đệ, đệ còn trẻ, trẻ như vậy đã trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Trong tương lai có thể trở thành Phong Hầu Thần Tôn đấy, hãy cố gắng phấn đấu." Hoàng Du Tướng quân cửa thành Hoài Sơn, tóc đã bạc cười nói.

Những con người thân quen, những người đồng đội cùng sống chết.

Tiền Ngọc vuốt ve những cái tên đó, nhưng lặng lẽ rơi nước mắt ướt đẫm trên mặt.

"Các huynh đều đã đi rồi, chỉ còn lại một mình ta." Tiền Ngọc khàn giọng nói: "Ta thật sự rất nhớ mọi người, rất nhớ mọi người. Mọi người còn sống thì tốt biết mấy!"

"Ha ha ha ha ha ha..."

Tiền Ngọc vừa cười vừa khóc như một kẻ điên.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...