Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 132 Nguyên Thần cấp hai
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 16: Nguyên Thần cấp hai
Người mà Mạnh Xuyên vẽ đầu tiên là một thiếu niên mặc áo giáp đen, tay cầm thương, đôi mắt của thiếu niên này đầy sắc bén, dường như không có gì trên thế giới có thể ngăn cản được hắn. Hình tượng nhân vật vẫn còn tương đối non nớt, nhưng ông ta quả thực là một nhân vật cực kỳ chói sáng trong tám trăm năm của Nhân tộc, khi xuống núi ông ta tvẫn còn rất trẻ... Nhưng trong ba trăm năm tiếp theo kể từ đó, ông ta vẫn luôn chống lại Yêu tộc, được tôn làm Nhạn Thủy Vương! Hắn trấn thủ ‘Nhạn Thủy quan’ cổng thành lớn trong thời gian dài.
Nhạn Thủy quan, Yêu tộc đã từng cố gắng hết sức để tấn công, nhưng mỗi lần đều thất bại! Vô số Yêu Vương chết dưới ngọn giáo của Nhạn Thủy Vương.
Tuy nhiên, trận chiến tàn khốc nhất cuối cùng đã xảy ra!
Cửa vào thế giới Nhạn Thủy quan bị mở rộng không hề có dấu hiệu gì, Yêu tộc lập tức điều động ba Yêu Vương cấp năm cùng với một đội Yêu Vương cấp bốn lớn tiến vào! Nhạn Thủy Vương vung trường giáo chém giết đến trời đất tối mù! Kết quả ba vị Yêu Vương cấp năm bị tiêu diệt dưới lưỡi giáo, hơn hai mươi Yêu Vương cấp bốn đã chết, khiến cuộc tấn công của Yêu tộc sợ hãi phải dừng lại.
Nhưng ngay sau đó, có thêm chín tên Yêu vương cấp năm dẫn đầu một đội quân Yêu tộc đông đảo kéo đến vây đánh.
Nhạn Thủy Vương hoàn toàn điên cuồng.
Trong trận chiến đó, chém giết đến long trời lở đất, địa hình xung quanh thay đổi hàng ngàn dặm, Ngạn Thủy hồ dài hàng trăm dặm đã bị tàn phá và nối thẳng với Đông hải!
Trong trận chiến đó, Nhạn Thủy Vương đã chết! Nhưng ông ta cũng giết chết sáu vị Yêu Vương cấp năm, sau khi ông ta chết, ngay cả Yêu tộc cũng không muốn làm ô uế thi thể của ông ta, ngược lại mang về Yêu giới và vẫn được Yêu tộc bảo tồn cho đến giờ.
Khi Tạo Hóa tôn giả từ Nguyên Sơ Sơn cách xa hàng ngàn dặm đến nơi, thì nơi này đã trở thành đống đổ nát, ngay cả thi thể của Nhạn Thủy Vương cũng không thể lấy lại được! Nhân tộc chỉ có thể xây dựng lại một tòa cổng thành lớn hơn trên đống đổ nát để canh giữ lối vào thế giới siêu lớn, cho nên mới xuất hiện ‘Lạc Đường Quan’ như bây giờ, cổng thành chính trong bảy cổng thành lớn của vương triều Đại Chu! Nó được đích thân tôn giả trấn giữ.
Nhạn Thủy Vương... cũng bởi vì trận chiến đó, đã hoàn toàn chấn động toàn bộ Nhân tộc và Yêu tộc. Nhân tộc có thể khẳng định chín vị Yêu Vương cấp năm và hơn một trăm Yêu Vương cấp bốn đã chết dưới lưới giáo của ông ta (gần một nửa trong số chúng đã bị giết bởi những người canh giữ lâu dài ở Nhạn Thủy quan). Nhạn Thủy Vương cũng được công nhận là vị Phong Vương Thần Tôn mạnh nhất vào thời điểm đó của Nhân tộc.
"Nhạn Thủy Vương." Mạnh Xuyên cẩn thận vẽ ông ta, khi ông ta chết trong trận chiến đã là một ông già tóc bạc. Tất cả những gì Mạnh Xuyên tận mắt nhìn thấy chỉ là hình ảnh trẻ tuổi của Nhạn Thủy Vương khi xuống núi.
Chàng trai trẻ đó vẫn còn non nớt, chàng trai trẻ tràn đầy tinh thần chiến đấu.
"Bùm."
Mạnh Xuyên cảm giác được Nguyên Thần của mình đã có sự thay đổi.
Nguyên Thần vốn đã tích lũy đến cực điểm, hiện tại đã hoàn toàn tiến vào cấp hai, phạm vi của nó đã mở rộng đến hai mươi trượng, phạm vi cảm ứng cũng mở rộng đến hai dặm.
Nhưng tâm tư Mạnh Xuyên từ lâu đã tập trung vào việc vẽ tranh, hắn không hề quan tâm đến sự biến đổi của Nguyên Thần mà vẫn tiếp tục, vẽ hoàn thiện bức tranh về Nhạn Thủy Vương khi còn trẻ.
Sau đó hắn lại vẽ một nhân vật khác - 'Võ Dương Hầu'.
Võ Dương Hầu cũng là một nhân vật kiệt xuất một thời, tuổi còn trẻ đã trở thành Phong Hầu Thần Tôn! Tài năng của ông ta xuất sắc đến mức lúc bấy giờ ông đã được Nguyên Sơ Sơn vô cùng thưởng thức tán thưởng. Ông cũng kết hôn và sinh con khi đang canh giữ ‘Võ Dương Quan’, hai người con của ông cũng trở thành Thần tôn, cả hai đều tu luyện đến cảnh giới Đại Nhật Cảnh Thần Tôn khi hơn ba mươi tuổi, và cùng phụ thân họ canh giữ Võ Dương Quan.
Nhưng sau đó gặp phải kẻ tội đồ của Nhân tộc, phó giáo chủ của Thiên Yêu Môn 'Vương Tự Như' đã lẻn vào ám sát và làm bị thương nặng Võ Dương Hầu, sau đó nội ứng ngoại hợp với đội đại quân Yêu tộc, tiêu diệt hoàn toàn toàn bộ Võ Dương Quan.
Trong trận chiến đó, Võ Dương Hầu và hai người con của mình đều bị giết, Vương Tự Như bị thương nặng và bỏ đi, hiện giờ ông ta là một trong hai Thiên yêu cấp năm duy nhất của Thiên Yêu Môn.
"Vô Dương Hầu cực kỳ tài năng, thiên phú của hai người con cũng rất cao. Nếu thêm mười hai mươi năm nữa, Võ Dương Hầu nhất định sẽ được phong Vương, con của ông ta cũng sẽ được phong Hầu." Mạnh Xuyên đã đọc qua ghi chép trong sách, trong đó có quá nhiều sự tiếc nuối. Tuy nhiên, 'Vương Tự Như' kẻ đánh lén Võ Dương Hầu cũng quá mạnh mẽ, mà về sau có thể trở thành Thiên yêu cấp năm cũng đã chứng minh điều này.
Võ Dương Hầu và hai người con trai con gái của ông đều chết trong trận chiến khiến nhiều người tiếc nuối.
Mạnh Xuyên cẩn thận vẽ, vẫn là hình dáng của họ xuống núi khi còn trẻ.
Chính giữa là Võ Dương Hầu, với con trai và con gái ở hai bên, như thể một người phụ thân đang dẫn theo con mình ra trận.
…
Mạnh Xuyên tiếp tục vẽ, mỗi lần vẽ một nhân vật, hắn đều hồi tưởng lại câu chuyện của đối phương, dồn hết cảm xúc trong lòng vào tranh vẽ, nước mắt bất giác dâng lên trong đôi mắt hắn.
Hắn cẩn thận vẽ mười tám vị anh hùng Thần Tôn đã chết trong trận chiến, tất cả đều vẽ rất tỉ mỉ! Sau đó, hắn lại tiếp tục đơn vẽ sơ những anh hùng khác, mặc dù tất cả đều chỉ là vài nét vẽ đơn giản, thậm chí có một số chỉ là bóng lưng của họ. Nhưng mỗi lần Mạnh Xuyên vẽ một nhân vật... trong đầu hắn đều có một anh hùng tương ứng. Sức mạnh của họ yếu hơn rất nhiều, khi họ chết hầu hết đều là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, thậm chí là Bất Diệt Cảnh Thần Tôn.
Nhưng Mạnh Xuyên vẫn vẽ, chỉ cần các nhân vật được ghi lại trong động Tàng thư, hắn mang tình cảm của mình hòa vào nhân vật chỉ bằng vài nét vẽ, tạo cho mỗi nhân vật đều mang tinh thần riêng của họ.
Mạnh Xuyên không muốn ngừng vẽ bức tranh này!
Hắn không ăn không uống, vẽ từ đêm này sang ngày khác nhưng hắn vẫn đắm chìm trong đó.
Mười tám vị anh hùng được vẽ tỉ mỉ, ngoài ra còn có một trăm hai mươi bảy vị anh hùng còn lại ở phía xa trong bức tranh, như thể họ đã đến sát rìa Nguyên Sơ Sơn, hình dáng của họ cũng trở nên nhỏ hơn, những nét vẽ đơn sơ càng đơn giản hơn. Nhưng mỗi vị đều rất sống động.
Tiếp theo Mạnh Xuyên lại bắt đầu vẽ tỉ mỉ về người sống.
Kiếm khách vô song 'Tiết Phong', 'Tiêu Vân Nguyệt' dịu dàng và tốt bụng, 'Tiền Ngọc' nhìn về phương xa mang theo một tia đau thương, 'Thiên Tinh Hầu' rực rỡ chói mắt, 'Nam Vân Hầu' dịu dàng và tao nhã, 'Đông Hà Vương' chiến công hiển hách ... Mạnh Xuyên đều tận mắt thấy những người này, trong đó có Thần Tôn trẻ tuổi, cũng có Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn. Những Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn hiện giờ đều lập được thành tựu to lớn.
Hắn cũng cẩn thận vẽ tỉ mỉ mười tám vị Thần Tôn vẫn còn sống, đồng thời vẽ sơ qua các đệ tử Thần Tôn mà hắn từng gặp, hầu hết trong số gần hai trăm đệ tử Thần Tôn mà Mạnh Xuyên từng gặp khi hắn lên núi đều đã xuống núi! Mạnh Xuyên cũng vẽ một trăm hai mươi bảy người, tất cả đều bằng vài nét vẽ đơn giản, mỗi vị Thần Tôn đều còn rất trẻ, đều là hình dáng mà Mạnh Xuyên đã thấy khi tiễn họ xuống núi ở Xích Huyết Nhai.
“Vô số anh hùng chinh chiến tứ phương.” Mạnh Xuyên nhìn bức tranh này, mơ hồ nhìn thấy những trận chiến lớn, trận chiến đấu của những vị Thần tôn này.
Không có ai là bất tử.
Không ai thực sự bất khả chiến bại.
Ngay cả những người mạnh mẽ như Nhạn Thủy Vương cũng sẽ chết trong trận chiến.
Hình bóng của hàng vạn Thần Tôn ở Xích Huyết Nhai đã nói rõ mọi thứ, mọi đệ tử xuống núi đều hiểu rằng họ cũng có thể chết trên chiến trường.
Nhưng cuộc chiến vì sự sống còn của Nhân tộc vẫn tiếp diễn, ai cũng không rút lui.
"Chúng ta nhất định sẽ đánh thắng cuộc chiến này, cho dù đời này của ta không nhìn thấy, sau khi ta chết, mọi người cũng sẽ nhìn thấy chiến thắng cuối cùng." Mạnh Xuyên nhẹ giọng nói thầm, sau đó ở góc trên bên phải cuộn giấy viết năm chữ - Anh hùng chinh phạt tứ phương!
Bất kể họ là những Thần Tôn đã tử trận, hay những vị Thần Tôn đã núi xuống và hiện đang canh giữ các cổng thành, họ đều là những anh hùng.
Sau khi vẽ xong.
Mạnh Xuyên nhìn kỹ những nhân vật trong tranh, bức tranh này nhìn thoáng qua lập tức hiểu được, chỉ là vẽ các vị Thần Tôn xuống núi chinh chiến tứ phương, nhưng sự xúc động mạnh liệt của bức tranh khiến Mạnh Xuyên không thể ngừng vẽ.
“Đã vẽ xong rồi, tiếp theo đến lượt ta xuống núi rồi.” Mạnh Xuyên đặt bút vẽ xuống, mở cửa thư phòng ra.
Bên ngoài phủ lớp tuyết dày.
Mạnh Xuyên đạp lên tuyết đứng trong sân, ngửi được hơi thở của thiên nhiên, trong lòng cảm thấy đặc biệt bình tĩnh.
Qua một hồi lâu.
Liễu Thất Nguyệt từ ngoài động phủ trở về, nhìn thấy Mạnh Xuyên, vui mừng khôn xiết nói: "A Xuyên, huynh cuối cùng cũng vẽ xong rồi à? Lần này huynh đã vẽ gần hai ngày hai đêm rồi."
“Huynh muốn vẽ, không muốn dừng lại.” Mạnh Xuyên cười nói: “Nhưng đã vẽ xong rồi.”
Liễu Thất Nguyệt nhịn không được bước vào thư phòng, nhìn thấy bức tranh cuộn dài nằm thẳng tắp trên bàn vẽ, nàng vừa mới nhìn lập tức bị nó mê hoặc, ít nhất nàng có thể nhận ra Thần Tôn do Mạnh Xuyên vẽ ở cự ly gần, hơn hai trăm vị Thần Tôn còn sống được vẽ bằng vài nét đơn giản thì hầu hết trong số đó nàng có thể nhận ra, nhưng đối với những người đã tử trận nàng gần như không nhận ra được là người nào. Nhưng nàng có thể cảm nhận thấy mỗi một vị Thần Tôn đều rất sống động.
Nhìn đến trong mắt Liễu Thất Nguyệt cũng rưng rưng nước mắt.
"Muội sao lại khóc rồi?" Mạnh Xuyên đi vào thư phòng, nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi bước tới gần.
"Nhìn thấy bọn hắn đều còn rất trẻ, từng người một ra chiến trường. Nghĩ đến rất nhiều người trong số họ đã chết trong trận chiến, muội không nhịn được nên khóc." Liễu Thất Nguyệt nói.
Liễu Thất Nguyệt nhìn cái tên ở góc trên bên phải cuộn giấy, nhẹ giọng nói: “Anh hùng chinh phạt tứ phương? A Xuyên, bức tranh này nhất định phải được bảo quản tốt. Nếu sau này cuộc chiến này thật sự thắng, chúng ta có lẽ đã chết đi, nhưng bức tranh này có thể cho thế hệ sau xem.”
"Ừ, giữ gìn cẩn thận." Mạnh Xuyên mỉm cười gật đầu.
"A, huynh đã hai ngày hai đêm không ăn không uống, để muội sai người chuẩn bị một ít đồ ăn cho huynh." Liễu Thất Nguyệt nói xong lập tức lao ra ngoài.
Mạnh Xuyên cười, hô: "Không vội, chúng ta là Thần Tôn, có thể chịu đựng được mà."
"Được rồi được rồi." Liễu Thất Nguyệt vẫy tay sau lưng rồi bỏ chạy.
Mạnh Xuyên cầm thanh Trảm Yêu ở bên cạnh lên, đi về phía sân luyện võ.
Bây giờ Nguyên Thần đã thay đổi, hắn cũng cần phải xác minh sức ảnh hưởng của Nguyên Thần cấp đối với thực lực của mình.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook