Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 136 Xuống núi (kết thúc quyển này)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 20: Xuống núi (kết thúc quyển này)
Tinh thạch nhỏ bé truyền đến là một hệ thống tu hành hoàn toàn khác với 'hệ thống Chân Nguyên.’
Như Yêu tộc là nhục thân làm chủ, yêu lực làm phụ. Thần Tôn của Nhân tộc là nhục thân làm phụ, chân nguyên làm chủ. Nhưng hôm nay Mạnh Xuyên được truyền thừa lại tu luyện nhục thân tinh túy.
Hệ thống này chia làm Trúc Cơ, Kim Cương, Thần Thông, Bất Tử, Huyết Huyết, Nhập Thánh, Thần Thoại Thất Trọng Cảnh Giới.
Trúc Cơ Cảnh, cần Nguyên Thần tầng một mới có thể luyện thành.
Kim Cương Cảnh, cần Nguyên Thần tầng hai.
Cứ như vậy.
Thần Thoại Cảnh cao nhất, Nguyên Thần tầng bảy chính là ngưỡng cửa.
Ngoại trừ yêu cầu đối với Nguyên Thần cực cao, đối với tài nghệ cảnh giới, yêu cầu đối với ngoại vật cũng rất cao. Cho nên độ khó tu luyện của hệ thống này còn ở trên hệ thống Thần Tôn của Nhân tộc.
Nhưng thực lực của hệ thống này thật sự rất mạnh.
Dựa theo lời giới thiệu trong tin nhắn - -
Trúc Cơ Cảnh tương đương với thực lực của ‘Bất Diệt Cảnh Thần Tôn’.
Kim Cương Cảnh tương đương với thực lực ‘Thần Tôn Đại Nhật Cảnh’.
Thần Thông Cảnh tương đương với thực lực nửa bước Phong Hầu Thần Tôn. Hệ thống Thần Tôn của Nhân tộc, từ Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đến 'Phong Hầu Thần Tôn' đều vượt qua quá nhiều. Mà hệ thống này, biên độ tăng lên từng trọng đều tính là bình thường.
Bất Tử Cảnh, tương đương với Phong Hầu Thần Tôn. Thân thể thuần túy có thể so sánh với thực lực Phong Hầu Thần Tôn đã rất đáng sợ. Thân thể cũng có thể so sánh rất nhiều thần binh lợi khí. Cho dù có thương thế cụt tay cụt chân hoặc là đầu thân thể bị đâm ra mười bảy mười tám cái lỗ thủng đều như trước đảo mắt khôi phục. Nói về lực sinh mệnh mạnh hơn hệ thống Thần Tôn của Nhân tộc nhiều.
Tích Huyết Cảnh thì nhục thân tu luyện khoa trương hơn. Mặc dù thân thể nát bấy, nhưng chỉ cần một giọt máu là có thể nhanh chóng sống lại. Chỉ bằng nhục thân cũng đủ để địch nổi Phong Vương Thần Tôn.
Nhập Thánh Cảnh, tương đương với Thần Tôn Tạo Hóa Tôn Giả trong Nhân tộc.
Thần Thoại Cảnh, nhục thân đã bất diệt! Tuổi thọ vạn năm! Vạn năm sau Nguyên Thần tiêu tán nhưng nhục thân vẫn vĩnh hằng bất diệt.
Chỉ là hệ thống tu hành này có yêu cầu rất cao đối với một loại bảo vật gọi là 'Tinh Không Tinh Thạch', phải mượn nó mới có thể thành Trúc Cơ! Trong quá trình tu luyện, mượn nó mới có thể tu luyện nhanh hơn. Nếu không có thì tốc độ tu luyện sẽ chậm hơn rất nhiều.
Mà từ Tích Huyết Cảnh vượt qua đến ‘Nhập Thánh Cảnh’, thì cần Tinh Không Tinh Thạch nặng ba cân. Nếu không căn bản thì không thể đột phá.
Từ Nhập Thánh Cảnh, đạt tới Thần Thoại Cảnh cần tinh không tinh thạch nặng tới trăm cân.
Trong cơ thể Mạnh Xuyên viên tinh thạch nhỏ bé kia chính là Tinh Không Tinh Thạch. Tuy rằng so với hạt bụi còn nhỏ hơn, nhưng mật độ lại cao đáng sợ, nhỏ như thế đều có một hai lượng.
…
Mạnh Xuyên cung kính nói: "Bẩm sư tôn sư thúc, đệ tử đạt được cơ duyên là một loại hệ thống tu hành khác. Hệ thống tu luyện nhục thân thuần túy. Cao nhất có thể tu luyện tới 'Thần Thoại Cảnh'."
“Ồ." Tần Ngũ Tôn Giả, Lạc Đường Tôn Giả đều khẽ nhíu mày, hai người bọn hắn đương nhiên đã hiểu.
Cơ duyên này không tính là kém, nhưng cũng không tính là tốt lắm.
"Ở thế giới chúng ta, ngươi tu luyện nhiều nhất là đến tầng thứ năm Tích Huyết Cảnh". Tần Ngũ Tôn Giả nói: "Bởi vì thế giới chúng ta chỉ có mấy viên dùng để truyền thừa Tinh Không Tinh Thạch, căn bản không có Tinh Không Tinh Thạch nặng ba cân.”
“Đệ tử hiểu rồi." Mạnh Xuyên cung kính nói.
"Phần truyền thừa này có thể cho ngươi ở trên chiến trường tâng nhiều sinh cơ. Thực lực cũng có thể gia tăng một bộ phận, coi như không tệ đi." Tần Ngũ Tôn Giả khẽ gật đầu: "Tốt lắm, ngươi có thể trở về, nhớ kỹ chuyện Thương Nguyên Động Thiên, nhất thiết không thể tiết lộ."
“Vâng, đệ tử cáo lui." Mạnh Xuyên lập tức rời đi.
Tần Ngũ Tôn Giả, Lạc Đường Tôn Giả khẽ nhíu mày.
“Còn tưởng rằng có thể đạt được cơ duyên gì." Lạc Đường Tôn Giả nhẹ nhàng lắc đầu: "Hệ thống tu hành này đối với thực lực Mạnh Xuyên tăng lên có hạn, cũng là năng lực bảo vệ tính mạng mạnh hơn không ít.”
Tần Ngũ Tôn Giả cười nói: “Hệ thống nhục thân này làm cho lực sinh mệnh của thân thể luôn bảo trì ở đỉnh phong." Tần Ngũ Tôn Giả cười nói: “Cho nên những người khác phải thừa dịp tuổi trẻ nhanh chóng đột phá, sau khi tuổi già, Thần Tôn Thể già yếu khiến cho hy vọng đột phá liền giảm mạnh. Nhưng nếu Mạnh Xuyên tu luyện hệ thống này thì lực sinh mệnh của thân thể chắc chắn có thể bảo trì ở đỉnh phong. Tương lai hắn thành Phong Vương Thần Tôn thì tuổi thọ cao nhất sẽ là gần năm trăm, vẫn có thể có hi vọng thành Tạo Hóa Cảnh. Mà những người khác qua một trăm năm mươi tuổi, hi vọng từ từ giảm xuống, qua ba trăm tuổi, hi vọng liền có thể xem nhẹ. Mạnh Xuyên năm trăm tuổi đều Có thể duy trì lực sinh mệnh ở đỉnh phong, chỗ tốt này đủ lớn.”
“Cũng vậy.”
Lạc Đường Tôn Giả gật gật đầu, ảo ảnh liền tiêu tán.
Tần Ngũ Tôn Giả cũng nhìn tia chớp thẳng đến hướng Cảnh Minh Phong từ đằng xa kia. Tuy rằng ngoài miệng nói chỗ tốt đủ lớn, nhưng nội tâm hắn cũng không phải quá hài lòng. Cuối cùng thân thể kia thế giới không giới hạn ở Nhân tộc trở thành cấp độ thực lực 'Phong Vương Thần Ma'.
…
Một phần cơ duyên này, Mạnh Xuyên vẫn rất hài lòng.
Thứ nhất, hắn bây giờ đã Nguyên Thần tầng hai, lấy tài nghệ cảnh giới 'Đao Hồn Đại Thành', không bao lâu nữa có thể tu luyện hệ thống này tới 'Kim Cương Cảnh' tầng thứ hai. Đến lúc đó thực lực thân thể hắn tăng vọt không thua gì 'Đại Nhật Chân Nguyên', hai cái kết hợp có thể làm thực lực hắn ở trên chiến trường tăng lên. Hơn nữa năng lực bảo vệ tính mạng cũng mạnh hơn rất nhiều.
Thân thể của hắn, đủ để khinh thường tất cả sự tồn tại cùng tầng thứ. Ngay cả thân thể Yêu tộc cũng kém hắn.
Thứ hai, ở thế giới Nhân tộc tu luyện tới 'Huyết Huyết Cảnh' chính là cực hạn, nhưng cuối cùng là sánh ngang Phong Vương Thần Tôn, rất lợi hại. Chỉ dựa vào thân thể có thể sánh ngang Phong Vương Thần Tôn. Thân thể này đã được xưng tụng ở đệ nhất thế giới Nhân tộc! Thân thể sánh ngang thần binh lợi khí. Mặc dù thân thể nát bấy, nhỏ máu cũng có thể sống lại, loại chuyện này ở trong Nhân tộc Thần Tôn, Mạnh Xuyên nghe cũng chưa từng nghe qua.
Cơ duyên lần này hắn vô cùng hài lòng.
Chỉ là hắn không biết, cơ duyên bên trong Thương Nguyên Động Thiên đều không tầm thường. Cơ duyên của hắn, bởi vì Tích Huyết Cảnh không giới hạn nên chỉ có thể xem cơ duyên trong đó tương đối trung đẳng hạng nhất.
“Vèo.”
Một tia chớp lóe lên, trực tiếp rơi vào trong động phủ Cảnh Minh Phong, hiện ra bóng dáng Mạnh Xuyên.
“Thất Nguyệt." Mạnh Xuyên kêu.
Liễu Thất Nguyệt đi ra khỏi phòng, cười nói: “Chưa tới một canh giờ đâu, ta hâm nóng thức ăn cho ngươi, vừa rồi cơm tối còn chưa ăn xong, sư tôn đã dẫn ngươi đi rồi.”
Tâm trạng Mạnh Xuyên cũng vô cùng tốt đi vào trong sảnh.
Liễu Thất Nguyệt khống chế ngọn lửa cực kỳ cao minh, chỉ đặt bát đũa trước mặt Mạnh Xuyên, hâm nóng thức ăn.
“Sư tôn rốt cuộc có chuyện gì tìm ngươi thế?" Liễu Thất Nguyệt tò mò hỏi.
Mạnh Xuyên ngồi xuống ăn: "Sư tôn cảm thấy một môn bí thuật tương đối thích hợp với ta, cho nên truyền cho ta. Ngộ tính của ta tương đối cao, không đến một canh giờ sẽ biết.
Không có cách nào.
Sư tôn nghiêm lệnh không được tiết lộ bí mật Thương Nguyên Động Thiên, mình chỉ có thể nói dối.
Vì Mạnh Xuyên mở ra Thương Nguyên Động Thiên một lần, tin tức này nếu truyền ra ngoài thì hắn sẽ thành cái đinh trong mắt Yêu tộc đâm vào trong thịt. Dù sao trong lịch sử Nguyên Sơ Sơn mỗi lần mở ra một lần Thương Nguyên Động Thiên, đều phi thường khó có được. Như Tiết Phong, Tiêu Vân Nguyệt vân vân, cho dù là thời đại bây giờ chiến tranh cũng không có tư cách lệnh tôn giả mở ra Thương Nguyên Động Thiên.
Bởi vậy có thể tưởng tượng để Nguyên Sơ Sơn mở ra Thương Nguyên Động Thiên, đều là yêu nghiệt cỡ nào.
“Vậy mà lén truyền bí thuật cho ngươi, xem ra rất coi trọng A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt mừng cho Mạnh Xuyên.
"Cũng chính là một môn bí thuật bảo mệnh nhục thân, vừa hay phù hợp điều kiện tu hành của ta." Mạnh Xuyên không nói quá nhiều, sợ nói quá nhiều sơ hở.
…
Từng ngày trôi qua.
Nguyên Sơ Sơn cẩn thận nghiên cứu, thậm chí tiến hành liên lạc với mấy tòa thành cỡ trung vùng sát cổng, mỗi lần liên lạc ở cự ly cực xa đều rất phiền toái, rốt cục vào ngày mùng sáu tháng mười một, hoàn toàn định ra an bài phân phối cho Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt.
“Bắc Hà Quan sao?"Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt ngồi trong đình uống nước trà ấm, nhìn hồ sơ Nguyên Sơ Sơn đưa tới.
Liễu Thất Nguyệt nhẹ giọng nói: “Bắc Hà Quan cách phủ Đông Ninh chừng một vạn ba ngàn dặm, thật đúng là xa.” Liễu Thất Nguyệt nói khẽ: “Lúc trước còn tưởng rằng có thể tận lực cách quê hương gần một chút.”
Mạnh Xuyên lật xem hồ sơ nói: "Hiện giờ không ít cổng thành cỡ trung có tình thế đều rất nghiêm trọng. Ta và ngươi đều là chiến lực đứng đầu ở trong Thần Tôn Đại Nhật Cảnh. Hai phần chiến lực đứng đầu Đại Nhật Cảnh này, điều phối hợp lý có thể làm cho thực lực của mấy thành quan đều tăng lên. Hai chúng ta yêu cầu ở cùng một chỗ thành quan, còn liên quan đến đổi phòng ngự, điều này phân phối tự nhiên không dễ dàng.”
“Ta biết, ta cũng thuận miệng nói thôi." Liễu Thất Nguyệt nói: “Nhưng theo hồ sơ, Bắc Hà Quan là vùng đất nghèo nàn.”
“Giết Yêu Vương, quản nó chỗ nào." Mạnh Xuyên nhìn hồ sơ giới thiệu, đối với Bắc Hà Quan mình sắp trấn thủ cũng có biết qua chút.
…
Mười lăm tháng mười một.
Sáng sớm hôm nay, Xích Huyết Nhai.
Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt,... Tổng cộng năm tên Thần Tôn xuống núi hôm nay. Kỳ thật hàng năm xuống núi ước chừng chỉ có hai mươi vị. Chỉ là mọi người sẽ tận lực cùng xuất phát!
“Mạnh sư huynh, Liễu sư tỷ." Diêm Xích Đồng vẫn là thiếu niên, hắn rất hưng phấn hâm mộ: "Quần áo của các ngươi thật đúng là xinh đẹp, đáng tiếc ta phải xông qua Cửu Huyền động, mới có thể chọn áo bào chọn Thần Binh.”
Mạnh Xuyên mặc áo bào màu xanh đậm, chân đi giày chiến. Bên hông mang Trảm Yêu Đao, ngoại bào theo gió bay phần phật. Liễu Thất Nguyệt cũng là áo bào màu xanh đỏ, màu sắc càng thêm tươi sáng chói mắt, cũng đeo một thần cung và túi tên. Hai người đứng cùng một chỗ, cộng thêm khí tức Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, làm cho người ta nhịn không được hâm mộ.
“Sau khi xuống núi phải cẩn thận, chiến trường không giống nơi này." Yến Tẫn cũng nhắc nhở.
“Đến lúc đó chúng ta liên lạc." Mạnh Xuyên cũng cười nói, ngoại trừ Thất Nguyệt thì Yến Tẫn chính là bằng hữu tốt nhất của hắn trên núi.
“Sơn chủ đến.”
Các đệ tử Thần Tôn yên tĩnh lại.
Nguyên Sơ Sơn Chủ và Dịch trưởng lão cười đi tới, cao giọng cười nói: "Được rồi, năm vị các ngươi lưu lại hình ảnh trước đi.”
“Ừm.”
Mạnh Xuyên trong năm đệ tử xuống núi đều đứng vững, hình ảnh này sẽ vĩnh viễn tồn ở Nguyên Sơ sơn. Nếu tương lai chết trận thì đệ tử hậu bối cũng sẽ thấy những hình ảnh này.
Năm tên đệ tử mỗi người cố gắng bày ra tư thái tự nhận tốt nhất.
Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt cũng không nhịn được nhìn nhau, tươi cười sáng lạn.
“Được rồi, đã ấn ký." Nguyên Sơ sơn chủ gật đầu, lưu ảnh bích cũng ấn ký bóng dáng đệ tử xuống núi.
Năm tên đệ tử của nhóm này hơi có chút đặc thù. Trong đó có hai vị tuyệt thế kỳ tài, một là Mạnh Xuyên, một là Phượng Hoàng Thần Thể Liễu Thất Nguyệt. Mạnh Hoan vẫn lệnh cho Nguyên Sơ Sơn mở ra Thương Nguyên Động Thiên, là đệ tử được Nguyên Sơ Sơn coi trọng nhất hơn trăm năm gần đây, đương nhiên bí mật mở ra Động Thiên vẻn vẹn chỉ có hai vị Tôn Giả cùng Mạnh Xuyên biết.
“Năm người các ngươi mau xuống dưới chân núi, hội hợp với Nam Vân Hầu. Lần này là Nam Vân Hầu đưa các ngươi đi đến vùng sát cổng thành." Sơn chủ Nguyên Sơ Sơn phân phó.
“Vâng." Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt, năm đệ tử đều tuân lệnh, lập tức nhanh chóng xuống núi.
Ánh mắt Nguyên Sơ sơn chủ quét về phía các đệ tử Thần Tôn, quát: "Đệ tử khác mau đi Động Thiên Các, lát nữa Tôn giả sẽ bắt đầu giảng pháp.”
“Vâng."Đám đệ tử lập tức ngoan ngoãn rời đi, chạy tới Động Thiên Các.
Yến Tẫn đứng đó, đưa mắt nhìn Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt đi xa, hồi lâu mới xoay người rời đi.
…
Dưới chân núi Nguyên Sơ Sơn.
Nam Vân Hầu cùng cái kia một con cự điểu hỏa hồng đã sớm ở đó, hỏa điểu trên lưng đều có chút hành lễ che chở, đều là Nguyên Sơ Sơn giúp năm tên đệ tử sớm đi xuống.
“Sư thúc." Năm người Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt đều cung kính nói.
Nam Vân Hầu mỉm cười gật đầu: “Biết hai người Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt muốn xuống núi nên lần này là ta đặc biệt được yêu cầu tới hộ tống.”
“Cảm ơn sư thúc." Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều cảm kích nói.
Dựa theo quy củ của Nguyên Sơ Sơn, đệ tử Phong Hầu Thần Tôn trở xuống là một bối phận, Phong Hầu Thần Tôn trở lên (bao gồm cả Phong Hầu Thần Tôn) thì cao hơn một bối phận. Trừ phi có qua trực hệ thầy trò tiếp. Nếu không Phong Hầu Thần Tôn gọi Sơn Chủ, gọi Tôn Giả, đều là trực tiếp gọi 'Sư huynh sư tỷ'.
“Lên đi." Nam Vân Hầu ngồi trên lưng phi cầm, năm người Mạnh Xuyên cũng lên cả, tự cầm cẩn thận với hành lễ của mình.
“Xuất phát.”
Nam Vân Hầu vỗ nhẹ vào đại điểu đỏ rực.
Vèo.
Đại điểu lập tức phóng lên cao, Mạnh Xuyên chỉ cảm thấy đang nhanh chóng rời xa Nguyên Sơ Sơn, rất nhanh liền bay lên tầng mây, bay thẳng về phương Bắc, bay về hướng Bắc Hà Quan.
(Hết quyển này)
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook