Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 144 Tổn thất
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 8: Tổn thất
Dưới cổng thành bên trong, sư tỷ Dương Tinh Vũ mở rộng phạm vi kỹ năng ‘lĩnh vực Thanh Ti’, vô số sợi tơ xanh bay lượn trong trời không, lặng lẽ không tiếng động xuyên qua cơ thể của từng tên Yêu tộc phàm trần thông thường. Thân thể Mạnh Xuyên hóa thành tia chớp, hắn trong nháy mắt đi qua một số khu vực, khi hắn đi ngang qua, năng lượng tà ác màu đen lan tràn, mặc dù năng lượng tà ác quá rải rác và sức mạnh bị giảm bớt, nhưng vẫn đóng băng tất cả yêu tộc phàm trần thành tác phẩm điêu khắc và tất cả đều chết vì lạnh.
"Vù."
Tiếp theo Mạnh Xuyên sải bước, biến thành một tia sét bay thẳng lên trời, lập tức đáp xuống đầu tưởng thành cao tám mươi trượng của cổng thành bên trong.
"A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt thu lại hỏa diễm tỏa ra trên người và bước tới nghênh đón hắn.
“Không sao chứ?” Lúc nãy Mạnh Xuyên cũng chú ý tới có rất nhiều Yêu Vương cấp hai xông lên đầu thành và chúng đều đang lao về phía Thất Nguyệt.
"Bọn chúng đều là Yêu Vương cấp hai, hơn nữa ở đây còn có Phàm sư huynh." Lưu Thất Nguyệt cười nói: "Có Phàm sư huynh đứng ở đó, bọn chúng căn bản không thể tới gần muội."
“Haha, quá khen rồi.” Phàn Thành mập mạp cõng tấm khiên lớn sau lưng, trong tay cầm một thanh đại chùy, cười nói: “Chỉ vài tên Yêu Vương cấp ba đều đã không phải đối thủ của huynh. Một đám Yêu Vương cấp hai như vậy... bắt nạt bọn chúng thì có gì hay để khoe khoang chứ. Mạnh sư đệ lần này mới lợi hai, đang chiến đấu với một đám Yêu Vương cấp ba, đột nhiên giết chết năm tên Yêu Vương cấp ba."
Vù vù vù vù vù.
Trương Vân Hổ, Dương Tinh Vũ, Du Xích Diễm, Thạch Tu, Mục Thanh năm người bọn hắn đều mượn lĩnh vực Thanh Ti để hỗ trợ bọn hắn, mới từ từ đáp xuống trên đầu thành.
"Chỉ với một cú nhảy lập tức nhảy thẳng lên đầu thành của cổng thành bên trong, ở trong Bắc Hà Quan này của chúng ta chỉ có một mình Mạnh sư đệ có thể làm được." Trương Vân Hổ cười.
"Mạnh sư đệ vừa rồi có thể vèo một cái thì xông thẳng lên đầu thành! Nếu toàn bộ Yêu Vương đều có thể vèo cái xông lên thì sẽ phiền phức lớn rồi đây." Thạch Tu cũng thoải mái cười nói.
"Người có thể lợi hại như vậy trong Thần tôn của Nhân tộc chúng ta cũng chỉ có người tu luyện ‘Lôi Đình Diệt Thế Tôn Thể’, điều này cũng rất hiếm trong Yêu tộc." Trương Vân Hổ cười ha hả nói: "Lần này mọi người đều làm rất tốt, được rồi, chúng ta đều về nghỉ ngơi thôi."
“Được rồi, quay về tắm rửa thôi.” Phàn Thành cười, vác đại chùy trên vai bước đi.
“Trở về uống chút rượu rồi ngủ một giấc.” Thạch Tu cũng mỉm cười rời đi, những người khác cũng lần lượt rời khỏi.
Phần thu dọn chiến trường để cho bọn Thần tôn thông thường làm được rồi, không cần thiết phải bọn hắn ra tay.
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cũng không vội quay về, bởi vì đây là lần đầu tiên bọn hắn ra chiến trường, tâm trạng còn chưa thực sự ổn định lại.
"Tướng quân."
"Tướng quân."
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đi trên hành lang nối giữa cổng thành bên trong và bên ngoài, rất nhiều binh linh đều ngưỡng mộ và cung kính hành lễ.
Đối với chín vị phó tướng, những binh lính bình thường này đều kính trọng gọi là tướng quân.
"Đây chính là chiến trường." Liễu Thất Nguyệt nhìn về khoảng đất trong giữa cổng thành bên trong và bên ngoài, nơi đó sớm đã biến thành biển lửa, trong đó thậm chí còn có các vị Thần tôn đang tàn sát bọn yêu tộc.
“Nếu như chúng ta không ngăn cản được, chính là Yêu tộc sẽ tàn sát Nhân tộc.” Mạnh Xuyên nói.
"Ừm, phủ Đông Ninh, năm đó yêu tộc chỉ là tùy tiện giết hại Nhân tộc mà thôi." Liễu Thất Nguyệt nói, cuộc xâm lược ngày đó cũng đã ảnh hưởng khiến nàng thay đổi rất nhiều.
Hai người vừa đi vừa quan sát.
Khi đến cổng thành bên ngoài, sắc mặt của bọn hắn hơi thay đổi.
Có binh lính ôm chân rên rỉ đau đớn, một bên đùi đã bị gãy. Có binh sĩ che bụng, bụng bị thủng rỉ máu... Có rất nhiều binh linh bị thương, cũng có đồng đội giúp đỡ xử lý tạm vết thương, vẫn phải đợi đại phu đến để chữa trị cho bọn hắn!
Có rất nhiều binh lính bất động nằm đó, bọn hắn đều đã chết, những người lính khác đang di chuyển thi thể.
"Tướng quân." Một vị quan viên Ninh Đan Cảnh cung kính chào.
“Tổn thất trong lần này thất như thế nào?” Mạnh Xuyên trông như bình tĩnh hỏi.
"Vẫn chưa kiểm tra xong," quan viên cung kính trả lời: "Tính toán sơ bộ cho thấy có khoảng tám trăm binh sĩ tử trận và hơn hai ngàn người bị thương, trong số hai ngàn binh sĩ bị thương có một số ít không thể cứu được, một số bị tàn phế có thể được chữa khỏi hoàn toàn cũng chỉ chiếm phần nhỏ.”
"Nhiều như vậy?" Liễu Thất Nguyệt hỏi: "Chắc không đến một ngàn tên Yêu tộc xông lên đầu thành cổng thành bên ngoài."
Nàng quan sát xung quanh và cũng nắm rõ tình hình trên chiến trường.
Quan viên cung kính trả lời: “Đúng vậy, quả thực không đến một ngàn, nhưng những người xông lên đầu thành cổng thành bên ngoài thành hầu như đều là những tên Yêu tộc lớn mạnh, trong số binh lính của chúng ta có hơn bảy phần đều là thực lực Tẩy Tủy cảnh, hai phần là Thoát Thai cảnh, đã đạt tới Vô Lậu cảnh chỉ có nửa phần. Cho dù chuẩn bị đầy đủ đến đâu, trong một trận hỗn chiến vẫn sẽ có tổn thất.”
Trương Vân Hổ đi tới, nhìn thấy cảnh tượng này, xua tay nói: "Đi làm việc của ngươi đi."
"Vâng, thưa tướng quân." Quan viên cung kính lui về phía sau.
Trương Vân Hổ nhìn thi thể đang được di chuyển trên đầu thành cổng thành bên ngoài, còn có rất nhiều người bị thương nặng, bình tĩnh nói: “Cảm thấy chịu không được?”
“Đoán chừng có gần hai ngàn người chết và bị tàn phế.” Mạnh Xuyên hỏi: “Lần này hẳn coi như là chúng ta đã thắng lớn rồi, nhưng tổn thất còn lớn như vậy?”
Trương Vân Hổ gật đầu: "Yêu tộc điên cuồng không tiếc cả mạng sống của chúng, chung ta có thể làm gì? Chúng ta đã cố gắng hết sức để ngăn chặn tất cả các Yêu Vương rồi, cũng chỉ có rất ít yêu tộc phàm trần trốn thoát tới cổng thành bên ngoài, có thể lên được đầu thành càng ít hơn nhiều. Có hơn một trăm ngàn tên Yêu tộc, và chỉ có chưa đầy một ngàn con có thể xong lên tới đầu thành cổng thành bên ngoài. Lần này chúng ta đã giành được một chiến thắng lớn, bởi vì tổn thất rất nhỏ."
"Tổn thất rất nhỏ?" Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều sửng sốt.
"Đúng là tổn thất nhỏ, năm ngoái Bắc Hà Quan đã trải qua hai lần tấn công của Yêu tộc, tổng cộng có mười một ngàn người tử trận và những người bị tàn phế không có khả năng xuất trận nữa." Trương Vân Hổ nói tiếp: “Cuối năm ngoái, Bắc Hà Quan chúng ta cũng bổ sung thêm mười một ngàn tân binh.”
Mạnh Xuyên giật mình.
Trải qua hai đợt tấn công vào năm ngoái, và trung bình tổn thất hơn năm ngàn binh sĩ trong mỗi cuộc tấn công, tất nhiên, trong số đó còn bao gồm cả số người đã bị tàn phế và không còn khả năng chiến đấu nữa. Nhưng điều này cũng thật sự quá khủng khiếp.
"Phàm tục binh dịch năm năm." Trương Vân Hổ nói: "Trên thực tế, một nửa trong số bọn hắn đã chết, còn lại phần lớn là tàn tật, chỉ có hai phần trong số bọn hắn thực sự có thể an toàn sống sót trong ba năm! Hoặc là thực lực của bọn hắn đủ cao, đạt tới Vô Lậu cảnh! Hoặc là bọn hắn là cựu binh có kinh nghiệm phong phú. Có rất nhiều cựu binh đã chủ động xin gia hạn nghĩa binh dịch, ở đây thêm mười hoặc hai mươi năm cũng có. Ngoại trừ một số ít rèn luyện thực lực, thì hầu hết đều mong muốn tân binh chết ít hơn."
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều im lặng.
"Việc mà Thần tôn chúng ta phải làm chính là ngăn chặn tất cả Yêu Vương, bao gồm cả những Yêu Vương cấp ba đó." Trương Vân Hổ nói: "Nếu chúng ta cản được, thì chỉ có một số binh sĩ tử trận và bị tàn tật. Nếu chúng ta không thể ngăn chặn được mà sụp đổ rồi, không chỉ Bắc Hà Quan biến thành hoang tàn, mấy trăm ngàn người bị giết, đám yêu tộc này sẽ chạy tứ phía, gây họa cho hàng triệu người."
"Mỗi lần đều phải ngăn chặn."
"Hai bên đánh nhau liên tiếp, yêu tộc cũng không phải ngu ngốc? Giống như lần này, Mạnh Xuyên, thực lực của đệ khiến bọn chúng trở tay không kịp, chúng ta mới có thể thắng lớn, nhưng bọn chúng cũng lập tức rút lui. Lần sau bọn chúng kéo nhau quay lại, sợ là bọn chúng đã có cách đối kháng nhắm vào đệ." Trương Vân Hổ nói: "Một cuộc tấn công là cuộc chiến đấu trí và lòng dũng cảm! Mặc dù chúng ta rất thận trọng, nhưng trong các trận chiến năm này qua năm khác, chỉ cần bất cẩn một lần, Thần tôn chúng ta sẽ mất mạng."
"Giống như lần này, một nhóm lớn Yêu Vương cấp hai tấn công lên đầu thành, mặc dù có Phàm Tưởng ở đó nhưng bọn hắn căn bản không thể làm gì được, các vị Thần tôn thông thường khác cũng cố gắng hết sức để ngăn chặn đám Yêu Vương. Lần này thì có ba vị bị thương nặng, bị thương nhẹ thì không cần nói tới.” Trương Vân Hổ nói: "May mắn thay, Thần tôn có sức sống mạnh mẽ và có thể được chữa khỏi. Nếu Yêu tộc tấn công dữ dội hơn và trụ lâu hơn, thì các vị Thần tôn có thể sẽ chết trong trận chiến."
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt gật đầu, vẻ mặt càng trở nên nghiêm túc.
"Những năm qua đã tổn thất quá nhiều Thần tôn. Tỉ như năm ngoái, hai mươi bảy vị Thần tôn của Nguyên Sơ Sơn đã bị giết trong trận chiến," Trương Vân Hổ nói.
“Năm ngoái, Hoài Sơn quan bị công phá.” Mạnh Xuyên nói.
"Tương lai cũng có thể là các cổng thành khác bị công phá." Trương Vân Hổ nói: "Đệ không chú ý tới, năm này qua năm khác, số lượng Thần tôn tử trận của Nguyên Sơ Sơn chúng ta cơ hồ mỗi năm đều tăng lên."
Mạnh Xuyên gật đầu: "Tình thế quả nhiên càng ngày càng tệ."
“Chỉ sợ trong vài năm nữa, số lượng đệ tử được Nguyên Sơ Sơn thu nhận hàng năm cũng sẽ tăng lên.” Trương Vân Hổ nói: “Cũng có khả năng mỗi năm thu nhận đến ba mươi, thậm chí bốn mươi đệ tử.”
Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều trầm ngâm.
Hạn ngạch thu nhận hai mươi đệ tự mỗi năm đã là quy tắc từ lâu đời của Nguyên Sơ Sơn, vì với hạn ngạch này, Nguyên Sơ Sơn có thể hình thành sự cân bằng giữa việc tích lũy tài nguyên và tốc độ tiêu thụ tài nguyên của Nguyên Sơ Sơn. Nếu đệ tử quá nhiều, tiêu hao quá nhiều, một ngày nào đó tài nguyên sẽ hoàn toàn không đủ. Ví dụ như huyết trì Thần tôn đã bị tiêu hao hoàn toàn.
"Mặc dù tổn thất của chúng ta không nhỏ, nhưng chiến tích của chúng ta càng rõ ràng hơn." Trương Vân Hổ nói: "Ví dụ như lần này chúng ta giết chết mười tên Yêu Vương cấp ba, sáu mươi ba tên Yêu Vương cấp hai! Thậm chí còn có nhiều phàm tục yêu tộc hơn! Yêu tộc mặc dù mạnh hơn chúng ta rất nhiều, nhưng sau khi giết chết mười tên Yêu Vương cấp ba, bọn chúng lập tức rút lui ngay, chúng cũng cảm thấy đau lòng.”
"Suy cho cùng bọn chúng cũng không phải vô hạn, nếu giết đủ nhiều, chúng sẽ cảm thấy đau lòng, sợ hãi rút lui." Trương Vân Hổ nở nụ cười: "Đương nhiên, thành tựu lớn nhất lần này không phải là giết chết Yêu Vương, mà là trấn thủ Bắc Hà Quan, bảo vệ tốt mọi người trên mảnh đất này.”
"Chỉ cần chúng ta phòng thủ tốt, mọi người có thể phát triển và sống sót. Chỉ cần chúng ta kiên trì, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng." Trương Vân Hổ nói, với sự mong đợi trong đôi mắt: "Ví dụ như có một ngày, Nhân tộc sinh ra Thần tôn cực kỳ mạnh mẽ, hay nếu như có một ngày lối vào thế giới đột nhiên biến mất thì chúng nó có thể đột nhiên xuất hiện và cũng có thể đột nhiên biến mất. Vẫn có quá nhiều khả năng khác.”
"Chỉ cần kiên trì thì sẽ có hy vọng." Trương Vân Hổ nhìn hai người Mạnh Xuyên bọn hắn, cười nói: "Được rồi, huynh cũng đi nghỉ ngơi đây, huynh cần phải khôi phục lại tay chân già nua mới có thể sống thêm vài năm nữa." Rồi hắn ta quay người rời đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook