Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 151 Địa võng

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 15: Địa võng

Trên tường thành phía bắc, thị vệ đi tới bên cạnh Vương Phủ Thành, cung kính hành lễ: "Cung chủ.”

“Vị Thần Tôn đại nhân đối phó với Yêu tộc kia đâu?" Vương Phủ Thành dò hỏi.

"Sau khi Thần Tôn đại nhân đóng băng toàn bộ yêu tộc thành tượng băng, đã hóa thành tia chớp, đi về phía bắc." Thị vệ chỉ về phía ngọn núi lớn ngoài thành trong đêm tối.

“Ừ.”

Vương Phủ Thành khẽ gật đầu, cũng nhảy xuống tường thành hóa thành một tia sáng mơ hồ lao thẳng đến phương bắc.

Đi thẳng một đường dọc theo dấu vết của đại quân Yêu tộc, cuối cùng Vương Phủ Thành cũng đi tới ngọn núi hoang kia, khi nhìn thấy cửa vào thế giới vặn vẹo dài chừng trăm trượng, hắn ta lập tức nghi ngờ nhìn khắp bốn phía.

“Vương sư đệ." Sau khi Mạnh Xuyên lên tiếng, nhảy từ trên cây đại thụ phía xa xuống, hạ xuống mặt đất.

Sau khi Vương Phủ Thành nhìn thấy Mạnh Xuyên mới nở nụ cười, hắn ta vội đi tới, cười nói: "Vừa làm xong chuyện trong thành, ta lập tức chạy tới gặp Mạnh sư huynh. Lần này nhờ có sư huynh chạy tới, nếu không Thương Sơn phủ thật sự không biết sẽ có bao nhiêu người chết.”

“Tiện tay mà thôi." Mạnh Xuyên hỏi, "Lần này tổn thất của Thương Sơn phủ như thế nào?”

“Chỉ là Yêu Vương vào thành, ảnh hưởng đến vài người." Vương Phủ Thành nói: “Chắc là đã có mấy trăm người chết.”

Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.

Chuyện này đã là vô cùng nhẹ nhàng! Yêu tộc công thành, nếu như thành công, toàn bộ thành trì đều trở thành một mảnh phế tích, mấy chục vạn người đều sẽ chết đi. Đó mới là bi kịch!

Khi Mạnh Xuyên sáu tuổi đã chứng kiến cảnh tượng Yêu tộc tiêu diệt một thị trấn, cho nên hắn không hề nương tay với Yêu tộc.

“Vương sư đệ, lại nói tiếp, đệ rời khỏi Nguyên Sơ Sơn cũng đã năm năm rồi." Mạnh Xuyên không nói về tổn thất nữa.

“Vâng.”

Vương Phủ Thành gật đầu nói, "Sau khi ta xuống núi, đầu tiên là bị sắp xếp đến An Hải quan đợi ba năm, bởi vì có An Hải Vương ở đó, nên nơi đó vẫn khá an toàn. Thực lực của Mạnh sư huynh huynh vượt xa chúng ta, sợ là trực tiếp đi đến thành quan bậc trung?"

“Bắc Hà Quan." Mạnh Xuyên không giấu diếm.

“Trong đồng môn chúng ta, phần lớn những Đại Nhật Cảnh Thần Tôn lợi hại đều đến thành quan bậc trung." Vương Phủ Thành cảm khái nói.

Mạnh Xuyên cũng gật đầu đồng ý, Đại Nhật Cảnh Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn, thực lực cũng có sự phân chia cao thấp.

Những người hàng đầu như Chương Vân Hổ đã ngộ ra Đạo Chi Cảnh, cũng chỉ cách Phong Hầu Thần Tôn nửa bước. Mục Thanh đã đạt Hồn Chi Cảnh đỉnh phong, Phàn Đình cũng đã đến Hồn Chi Cảnh đỉnh phong, thiên phú dị bẩm. Du Xích Diễm, Thạch Tu, Dương Tinh Vũ đều đạt đến Hồn Chi Cảnh đại thành, nhưng một người là Huyễn Thần Thể, một người là Huyết Thần Thể, một người có phương diện lĩnh vực rất mạnh, đều có tác dụng vô cùng to lớn trên chiến trường.

Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt càng là những kỳ tài tuyệt thế, đều đạt đến Hồn Chi Cảnh đại thành, còn là Thần Tôn Thể siêu phẩm viên mãn, tác dụng trên chiến trường cũng không thua kém gì Chương Vân Hổ! Vừa xuống núi đã trực tiếp đến thành quan bậc trung.

Những Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đứng đầu của Nguyên Sơ Sơn, hơn phân nửa đều đến thành quan bậc trung, nửa còn lại sẽ đến “Địa Võng”.

Về phần rất nhiều Đại Nhật Cảnh Thần Tôn vừa đạt tới Hồn Chi Cảnh, bình thường sẽ đến tọa trấn ở thành quan loại nhỏ.

“Phải đạt đến Hồn Chi Cảnh đại thành, mới có thể đến thành quan bậc trung.” Vương Phủ Thành lắc đầu nói: “Bây giờ ta vẫn đang ở Ý Chi Cảnh đỉnh phong, vẫn chưa trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn.”

“Đệ chỉ mới xuống núi năm năm, xuống núi mười năm hay hai mươi năm mới trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, là chuyện rất bình thường." Mạnh Xuyên nói, "Được rồi, đệ mau trở về đi, Thương Sơn phủ vẫn cần đệ tọa trấn. Đợi lát nữa Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn tới, cũng cần đệ tiếp đón.”

“Vậy nơi này vất vả cho sư huynh rồi." Vương Phủ Thành nói xong thì rời đi.

Mạnh Xuyên lại đến một cây đại thụ thu liễm khí tức yên lặng chờ đợi, chờ Thần Tôn đến tiếp quản.

……

Hiện giờ Thương Sơn phủ đang rất náo nhiệt.

Nha môn cũng liên tục truyền lệnh, để cho khắp nơi trong cả phủ thành đều biết... Yêu tộc đã thất bại, chúng ta chiến thắng! Đã hoàn toàn an toàn, mọi người có thể ra khỏi địa đạo.

"Cái gì, thắng sao?"

Trong một pháo đài của đạo viện, viện trưởng đạo viện, các giáo dụ, binh lính cùng với rất nhiều lão binh xuất ngũ đã chạy tới, còn có một nhóm đệ tử đã đạt tới Tẩy Tủy Cảnh đều có chút hoang mang.

"Dựa vào lẽ thường, tường thành bình thường sẽ không thể ngăn được Yêu tộc quá lâu, Yêu tộc sẽ giết vào trong thành, các nơi trong thành chỉ có thể tự bảo vệ mình và chống cự." Một lão giả giáo dụ cầm trường thương vô cùng vui mừng, "Không ngờ tất cả chúng ta đều đã bận rộn vô ích một hồi, bây giờ không cần chúng ta liều mạng nữa, cũng đã thắng. Yêu tộc đã hoàn toàn thất bại!"

“Nếu Yêu tộc dám tấn công, thì bọn chúng đã nắm chắc việc đánh bại Thần Tôn của Thương Sơn phủ chúng ta.” Một phụ nhân trung niên lưng đeo song kiếm thán phục nói: “Nhưng hôm nay thành còn chưa phá, chúng ta đã thắng, nhất định là có nguyên nhân đặc biệt. Chẳng lẽ có một vị Thần Tôn cường đại nào đó ở Thương Sơn phủ ta?”

“Nhóm Thần Tôn cường đại tuần tra khắp thiên hạ, có thể xuất hiện ở bất kỳ thành nào, nên cũng có thể xuất hiện ở Thương Sơn phủ.”

“Ha ha, đây là may mắn của Thương Sơn phủ ta, may mắn của Thương Sơn phủ.”

Tất cả mọi người cười vô cùng vui vẻ.

Đặc biệt là những người đã từng đi phục quân, bọn họ biết rất rõ đám Yêu tộc khó đối phó cỡ nào! Yêu tộc dày đặc lao tới, Nhân tộc cũng phải liều mạng để ngăn cản.

……

Những địa điểm quan trọng ở Thương Sơn phủ như lục đại đạo viện, tứ đại gia tộc Thần Tôn, kho vũ khí của phủ nha, đều có lực lượng đóng quân.

Suy cho cùng thì Yêu tộc tới quá nhanh.

Rất nhiều lão binh bình thường trong thành muốn xuyên qua khoảng cách hai đến ba mươi dặm để chạy tới tường thành phía bắc, thì tường thành đã bị phá từ lâu. Cho nên dựa vào kinh nghiệm chống đỡ của lịch đại (thế hệ trước), các binh sĩ, lão binh ở tường thành kia sẽ phụ trách việc hỗ trợ, địa phương khác mượn “Địa lợi” trong thành, chiến đấu sinh tử với Yêu tộc, tóm lại bọn họ sẽ tận lực kéo dài thời gian, kéo dài đến khi Thần Tôn trợ giúp chạy tới, sẽ giành chiến thắng.

Còn lần này, các nơi trong thành đều đã liều mạng chuẩn bị, cuối cùng ngay cả bóng dáng Yêu tộc cũng không thấy, đã chiến thắng.

“Đi đi, đến cửa thành phía bắc xem thử, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Sao yêu tộc lại bị đánh bại.”

“Rốt cuộc có bao nhiêu Yêu tộc đến tấn công Thương Sơn phủ ta?”

Mặc dù biết đã thắng lợi, nhưng vẫn có rất nhiều người không nhịn được đi thẳng tới cửa thành phía bắc.

Cửa thành vẫn đóng như trước, nhưng mà lại cho phép mọi người lên đầu thành nhìn một chút. Rất nhiều lão binh, cao thủ đi tới đầu thành, nhìn thấy vô số tượng băng yêu quái dày đặc, cũng sợ ngây người.

Ba vạn tượng băng Yêu tộc ở trước mắt, thật sự là vô cùng rung động.

Cho dù rất nhiều lão binh đã từng phục quân, cũng chưa từng thấy ba vạn tượng băng Yêu tộc.

……

Sau khi Yêu tộc xâm lấn nửa canh giờ, có Thần Sơn của Nguyên Sơ Sơn tới.

“Vù vù vù.”

Hai thân ảnh đi tới ven hồ Nguyệt Nha, Vương Phủ Thành cũng đang chờ ở đây, nhìn thấy một vị nam tử gầy gò cùng một lão giả.

“Khúc sư huynh." Vương Phủ lập tức đi tới nghênh đón, hắn ta chỉ biết nam tử gầy gò, thân phận của lão giả lại không biết.

“Ừm.”

Nam tử gầy gò nhìn thi thể của sáu Yêu Vương, mới nói, "Là ai đã giết chết Yêu Vương?”

“Là Mạnh Xuyên sư huynh đi ngang qua, cứu cả thành." Vương Phủ Thành nói.

“Ồ?" Nam tử gầy gò khẽ gật đầu, "Mạnh sư huynh đâu rồi?”

“Ở ngoài Bắc thành hơn năm dặm, huynh ấy đang trông coi cửa vào thế giới." Vương Phủ Thành nói.

“Quách lão ca, ông ở đây xử lý thi thể Yêu Vương, ta đến trông coi cửa vào thế giới." Nam tử gầy gò nói, xét về thực lực hắn ta vẫn mạnh hơn so với lão giả một chút.

“Được." Lão giả cười híp mắt.

Lúc này thân ảnh nam tử gầy gò lóe lên, đi thẳng đến phương bắc.

……

Trên núi hoang.

Nam tử gầy gò và Mạnh Xuyên gặp mặt.

“Mạnh sư huynh." Nam tử gầy gò khách khí nói.

“Là Khúc sư huynh sao?” Trước đây Mạnh Xuyên chưa từng tận mắt nhìn thấy, dù sao đối phương cũng đã xuống núi hơn ba mươi năm, nhưng hắn đã cố gắng tìm hiểu về dáng vẻ của mỗi một đệ tử ở Nguyên Sơ Sơn.

Ở Nguyên Sơ Sơn, nếu như thực lực hai người ngang bằng nhau, ta gọi ngươi một tiếng sư huynh, ngươi gọi ta một tiếng sư huynh, đây cũng là sự tôn trọng nhau.

Nhưng ở Bắc Hà Quan lại khác biệt.

Bắc Hà Quan đều là đồng bạn sinh tử, Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt là người mới, đều gọi những người khác là sư huynh sư tỷ.

"Rất nhiều đồng môn trong chúng ta, đã lâu không trở về núi, nhưng đều từng nghe về tên của Mạnh sư huynh." Nam tử gầy gò cười nói, "Lôi Đình Diệt Thế Thần Thể viên mãn, lại tu luyện được Hắc Thiết Thiên Thư, chỉ vừa xuống núi thực lực đã mạnh hơn những người đã xuống núi mấy chục năm như chúng ta."

"Ta chỉ vừa mới xuống núi, không thể so sánh với chư vị sư huynh sư tỷ xuống núi chinh chiến mấy chục năm, công huân vượt trội." Mạnh Xuyên cũng nói.

Ha ha.

Nam tử gầy gò lật tay lấy ra một lệnh bài màu tím, mặt trên là một chữ "Lục", “Mạnh sư huynh, chúng ta hoàn thành công việc trước đi, từ giờ trở đi, cửa vào thế giới này sẽ do chúng ta phụ trách tiếp quản.”

“Được." Mạnh Xuyên gật đầu.

Địa võng......

Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn, có khoảng ba phần đều ở Địa Võng, phụ trách việc truy sát Yêu tộc và Thiên Yêu Môn trong thiên hạ, tìm kiếm tất cả những cửa vào thế giới mới xuất hiện.

Địa võng, thậm chí còn thống lĩnh mạng lưới tình báo của triều đình, vô số phàm nhân đang cống hiến sức lực vì nó.

Lại nói tiếp chức vị “tuần tra” này, cũng là một phần của địa võng! Nhưng mà việc tuần tra khá đặc biệt, phần lớn là do Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn đảm nhiệm. Thực lực của bản thân Địa Võng cũng rất mạnh, có thể dễ dàng đối phó với rất nhiều Yêu tộc thậm chí là Yêu Vương. Nhưng mà khi đối mặt với yêu vương, thiên yêu không thể đối phó được... bọn họ sẽ lựa chọn cầu viện, tuần tra sẽ chạy tới, đánh chết những yêu vương cường đại và thiên yêu kia.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...