Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 153 Sư Yêu Vương
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 17: Sư Yêu Vương
Mùng năm tháng chạp, một trận tuyết lớn vào ban đêm khiến cho toàn bộ Bắc Hà Quan phủ thêm một tầng ngân trang.
Mạnh Xuyên đứng trong tiểu viện nhà mình, tiếp tục tu luyện chiêu thức đao pháp cốt lõi của mình - Tâm Đao Thức! Mỗi lần đao ra khỏi vỏ, đều phóng ra hơn mười đao thậm chí là hàng chục đao âm dương luân hồi, sau đó mới được tra vào vỏ. Với lĩnh vực nguyên thần của Mạnh Xuyên, có thể phát hiện tốc độ mỗi một đao của mình một cách chuẩn xác, đặc biệt là khi hắn đã nhận được truyền thừa của Hắc Thiết Thiên Thư - “Tâm Ý Đao”, từng thấy cảnh tượng Quách Khả tiền bối thi triển Tâm Đao Thức Ngũ Đao.
Trong lòng hắn có mục tiêu rõ ràng, hiểu rõ đao pháp của mình, nên đi về hướng nào.
Con đường tu hành dài đằng đẵng, nếu không có phương hướng, miệt mài mấy chục năm, có thể vẫn còn quay vòng tại chỗ.
Nếu như có phương hướng...... vậy thì sẽ hoàn toàn khác.
Đây cũng là nguyên nhân rất nhiều đệ tử Nguyên Sơ Sơn từ bỏ Hắc Thiết Thiên Thư, bởi vì có thể cả đời của bọn họ vẫn không thể có được ý cảnh truyền thừa, nếu tu luyện Hắc Thiết Thiên Thư một cách cưỡng ép, có thể cả đời cũng không thể trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn.
"Cho dù có ý cảnh truyền thừa, cho dù có lĩnh vực Nguyên Thần, tiến bộ về đao pháp của ta lại càng thêm chậm chạp, một năm rồi, vẫn chưa thể đạt tới Đao Hồn đỉnh phong." Mạnh Xuyên yên lặng nói, "Nhưng mà quả thật ta vẫn đang tiến bộ, một năm không đủ, thì hai năm ba năm. Chỉ cần không ngừng tăng lên, cuối cùng sẽ có một ngày có thể đạt tới cảnh giới “Đao Đạo”. Ngộ ra đao đạo, ta có thể tiến đến Phong Hầu Thần Tôn."
Tu hành, cũng chính là rèn luyện ý chí.
Nếu như trong thời gian tu luyện lâu dài trở nên nôn nóng, cảm thấy buồn khổ, cảm thấy không có hy vọng. Ngược lại hiệu quả tu luyện sẽ càng ngày càng kém.
Cho nên ý chí nội tâm cũng sẽ quyết định con đường tu hành có thể đi bao xa! Mỗi Phong Hầu Thần Tôn, Phong Vương Thần Tôn, đều là những người có ý chí phi phàm.
……
Phần lớn các Thần Tôn ở Bắc Hà Quan đều đang tu luyện.
Mà các binh sĩ cũng đang luyện binh trên tường thành phía ngoài thành quan, tuyết đọng trên tường thành rộng lớn đã sớm được quét sạch sẽ, các binh sĩ chia thành từng nhóm tiểu đội để huấn luyện.
"Tất cả hãy tập trung một chút, nếu lúc bình thường luyện tập nhiều, phối hợp tốt hơn, trên chiến trường sẽ có thể giữ được tánh mạng." Có vài lão binh hét lớn, rất nhiều người trong số những lão binh này đều đã ở Bắc Hà Quan sáu bảy năm, thậm chí là mười năm. Bọn họ đều tự nguyện đợi ở đây, những lão binh này đã không cần trải qua huấn luyện cơ bản nữa, mỗi ngày thỉnh thoảng tự mình tu luyện là được.
"Phơi nắng dưới ánh mặt trời này thật là ấm áp, lão Trương, ta cũng hơi nhớ nhà." Một lão binh ngồi trên tường thành, nhìn xuống một vùng tuyết đọng trắng noãn dưới mặt đất, phản xạ dưới ánh mặt trời có chút chói mắt.
"Ngươi đã đợi ở đây mười ba năm, cũng nên trở về rồi." Một lão binh khác ở bên cạnh cũng nói, lão binh này đã mất một bên tai, trên mặt cũng có vết sẹo.
"Trong nhà có đệ đệ tận hiếu, ta cũng không vội trở về, nhìn những người trẻ tuổi này hành động ngốc nghếch như vậy, không có chúng ta chỉ dẫn, sẽ có càng nhiều người chết." Lão binh nói, "Lại chiến đấu thêm hai năm nữa đi, đủ mười lăm năm ta sẽ trở về, cửa nhà con sông kia, trên bờ sông cây liễu già… Ta thật sự rất muốn nhìn thử, còn những người bằng hữu cùng lứa tuổi với ta, cũng không biết bọn họ thế nào.”
"Ngươi nói khiến ta cũng nhớ nhà." Lão binh không có lỗ tai nói: “Nhưng trong nhà ta không có ai, thời điểm Yêu tộc xâm lấn Ngọc Hà phủ, người nhà ta đều đã chết, đời này của ta sẽ đợi ở Bắc Hà quan, có thể giết một Yêu tộc thì giết một.”
“Cả đời ngươi đều sẽ ở Bắc Hà Quan, sao không dứt khoát tìm một lão nương ở Bắc Hà Quan, lập gia đình rồi có vài tiểu oa đi.”
“Bất cứ lúc nào ta cũng có thể chết trên chiến trường, sẽ không gây họa cho người khác.”
Bắc Hà Quan có một nhóm lão binh, bọn họ đã quen với việc chờ đợi ở Bắc Hà Quan, bọn họ đã phục quân đủ từ lâu, nhưng vẫn ở đây.
Trong đó rất ít người là vì tích góp từng chút công lao, vì trở thành Thần Tôn. Mà đại đa số lão binh hoàn toàn không có hi vọng trở thành Thần Tôn, bọn họ chỉ có thói quen ở lại nơi này, liều mạng với càng nhiều Yêu tộc càng tốt.
Tướng quân “Chương Vân Hổ” và các nhóm Thần Tôn cũng vô cùng coi trọng những lão binh này, cho nên thỉnh thoảng cũng sẽ chỉ điểm cho nhóm những lão binh này.
Đột nhiên–
“Cộc cộc cộc!”
Trên tường thành, tiếng trống dồn dập lại vang lên.
Những lão binh lập tức đứng lên, chân khí trong cơ thể bọn họ lưu chuyển, khí huyết sôi trào, gần như đạt tới trạng thái đỉnh phong ngay lập tức.
"Yêu tộc sắp tấn công thành quan, hãy chuẩn bị sẵn sàng." Các lão binh đang hét lên, tất cả binh lính lập tức dựa theo những gì được huấn luyện trong quá khứ, nhanh chóng chuẩn bị, chuẩn bị tốt các loại vũ khí.
Vút vút vút!!!
Sấm chớp, ánh sáng, tàn ảnh, từng người nhanh chóng xông về phía nội thành.
Các binh sĩ đều biết, đó đều là Thần Tôn!
Lúc nội thành gặp nguy hiểm nhất chủ yếu sẽ dựa vào các Thần Tôn ngăn cản.
……
“Cẩn thận một chút." Liễu Thất Nguyệt nhắc nhở.
“Muội yên tâm.”
Lúc này Mạnh Xuyên và năm vị đồng môn là Chương Vân Hổ, Du Xích Diễm, Dương Tinh Vũ, Thạch Tu, Mục Thanh, cùng nhau nhảy xuống tường thành đáp xuống dưới. Trên tường thành còn lại hai mươi lăm Thần Tôn.
Nếu nói đến nguy hiểm ở trong thành quan, thì chiến trường phía dưới thành quan phía mới là nơi nguy hiểm nhất, nơi này sẽ gần với cửa vào thế giới nhất! Mỗi người trong nhóm Mạnh Xuyên đều là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đứng đầu. Nếu như không có sức mạnh như vậy, đến chiến trường dưới cổng thành chính là chịu chết.
“Đến cuối năm, cuối cùng những Yêu Vương này lại đến tấn công một lần nữa.” Chương Vân Hổ nhìn cửa vào thế giới ổn định dài chừng hai dặm, cười nói, "Mạnh sư đệ, lần trước đệ khiến cho đám Yêu Vương này chịu thiệt thòi, bọn họ đã đợi hơn nửa năm để ngóc đầu trở lại, chắc là đã có cách để đối phó với đệ.”
“Nếu ta không thể ngăn cản được thì phải nhờ Chương sư huynh giúp đỡ." Mạnh Xuyên mỉm cười nói.
“Cho nên chúng ta đừng vội phản công, đầu tiên hãy tập trung phòng thủ, xem thử những Yêu Vương này rốt cuộc có thủ đoạn gì.” Chương Vân Hổ nói: “Chờ đến khi tìm hiểu rõ ràng chân tướng của đối phương, mới ra tay tàn nhẫn! Không giết được Yêu Vương cũng không sao, nhiệm vụ đầu tiên của chúng ta, vẫn là phải bảo vệ Bắc Hà Quan.”
“Chương sư huynh, huynh đã nói bao nhiêu lần rồi." Thạch Tu cười nói.
Chương Vân Hổ trừng mắt: "Ta đang nói đệ đấy! Đừng ỷ vào Huyết Thần Thể mà mạo hiểm!”
“Huyết Thần Thể bị đâm hai ba lỗ là chuyện nhỏ, ta đương nhiên phải lợi dụng Huyết Thần Thể để giết địch.” Thạch Tu lại nói: “Huynh yên tâm đi, ta là lão tướng, trong lòng đã nắm chắc.”
“Người ta lo lắng nhất chính là đệ." Chương Vân Hổ trừng mắt nhưng không thể làm gì, tính tình của Thạch Tu là như vậy.
“Đến rồi." Mục Thanh sư tỷ lạnh lùng lên tiếng.
Sáu người đều nhìn về phía trước.
Ba mươi lăm Yêu Vương Tam Trọng Thiên đồng thời đi ra từ cửa vào thế giới, vừa ra khỏi cửa vào thế giới, một tầng lĩnh vực thủ đoạn bắt đầu được thi triển, cẩn thận phòng bị.
Trên tường thành cách đó gần hai dặm, Liễu Thất Nguyệt liên tục bắn ra năm mũi tên, mỗi mũi tên đều mang theo ngọn lửa chói mắt đánh úp lại, uy hiếp những Yêu Vương này.
Chương Vân Hổ cũng cầm một cây thương ngắn trong tay tìm kiếm thời cơ.
Nhưng lần này, các Yêu Vương đã chuẩn bị rất đầy đủ, không cho Chương Vân Hổ chút cơ hội nào.
“Lần này lại có thêm tám Yêu Vương xa lạ.” Chương Vân Hổ nhíu mày, truyền âm nói: “Hơn nữa còn mang lại cho ta cảm giác không tốt, e rằng trong tám Yêu Vương xa lạ này không chỉ có một tên là Yêu Vương Tam Trọng Thiên tinh anh.”
“Ta cũng cảm giác có thêm vài Yêu Vương tinh anh." Mạnh Xuyên cũng truyền âm nói.
Trên thực tế thì không phải là hắn cảm giác.
Mà là lĩnh vực Nguyên Thần cảm ứng được một cách rõ ràng tất cả khí tức trong hai dặm, khí tức của tám Yêu Vương xa lạ kia, có ba tên đều vô cùng cường đại, đều là Yêu Vương tinh anh, hơn nữa khí tức của tên Sư Yêu Vương tóc đỏ sậm trong số bọn chúng kia vô cùng mạnh... Không kém hắc y nữ yêu bao nhiêu.
Trong nhóm Yêu Vương này, kẻ mạnh nhất chính là hắc y nữ yêu và sư yêu vương.
“Xẹt~~~”
Nhóm Yêu Vương dùng phương diện lĩnh vực, áp chế nhóm Mạnh Xuyên.
Có thể thi triển lĩnh vực trên phạm vi lớn, nhóm Mạnh Xuyên bên này chỉ có một mình Dương Tinh Vũ sư tỷ, đối phương lại có hắc y nữ yêu cầm đầu năm vị yêu vương đồng thời thi triển, giờ phút này có thể thi triển ra hàn khí vô cùng nồng đậm.
Hàn khí nhanh chóng lan rộng ra toàn bộ chiến trường, chiến trường vốn là một hồ nước, ngay cả tuyết đọng cũng đã sớm bị các Thần Tôn thi triển thủ đoạn tất cả đều hòa tan thành hồ nước.
Hiện giờ hàn khí tràn ngập, khiến chiến trường trong thành quan, hồ nước trong phạm vi gần ba dặm hoàn toàn đóng băng, đóng băng thành hàn băng.
“Phải thật cẩn thận." Mạnh Xuyên, Chương Vân Hổ và những người khác đều rất bình tĩnh.
Bọn họ đều biết, lần trước thi triển Thiểm Điện tiêu diệt được hơn ba vạn Yêu tộc, lần này các Yêu Vương sẽ không để bọn họ có cơ hội nữa.
Hoàn toàn đóng băng thành hàn băng, hàn băng không thể trợ giúp gì trong việc dẫn truyền tia chớp, còn không bằng trực tiếp dùng tia chớp giáng xuống hư không! Mà tia chớp tấn công cách hư không, đánh tan hư không là rất khó khăn, uy lực cũng sẽ giảm xuống rất nhiều, Yêu tộc có thể diệt sát cũng sẽ ít đi rất nhiều.
“Hắn chính là Mạnh Xuyên?" Sư Yêu Vương nhìn Mạnh Xuyên, "Tư gia muội tử, lát nữa gặp ta, lập tức ăn hắn.”
“Tốc độ của Mạnh Xuyên cực nhanh, rất trơn tru, đại ca cũng đừng sơ suất." Hắc y nữ yêu cũng truyền âm nói.
“Trơn nữa cũng vô dụng thôi." Sư Yêu Vương đã vận sức chờ phát động từ lâu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook