Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 157 Đệ nhất Bắc Hà Quan
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 21: Đệ nhất Bắc Hà Quan
Bọn Liễu Thất Nguyệt, Phàn Thành đều đang lo lắng dù sao tên Sư Yêu Vương kia bộc phát thực lực rất đáng sợ. Nhiều Yêu Vương tinh anh đều liên thủ vây công. Thế nhưng đột nhiên—
Sát khí màu đen đột nhiên bao trùm lấy, trong chớp mắt tên Sư Yêu Vương và năm Yêu Vương tinh anh đều bị giết! Yêu tộc bị doạ đến hoảng sợ nên đã rút lui. Cùng lúc đó trên đầu thành Liễu Thất Nguyệt, Phàn Thành và các thần tôn khác cũng bị sợ đến ngây người.
“Đã thắng rồi sao?” Con mắt Phàn Thành trừng đến tròn xoe: “Vị Sư Yêu Vương kia thi triển pháp thuật thần thông của Yêu tộc còn có mấy Yêu Vương tinh anh đã vây công Trương sư huynh… Đều đã chết sao?”
Trương Vân Hổ cũng đang gian nan chống cự.
Mạnh Xuyên lại là đại sát đặc sát?
“Thực lực của Mạnh sư đệ còn cao hơn Trương sư huynh sao?" Phàn Thành vừa kích động vui mừng, vừa cảm thấy rung động.
“A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt cười đến mức trong mắt đều là nước mắt. Lúc trước nàng ta lo lắng nhưng không giúp được gì, còn phải cố gắng chịu đựng toàn lực ngăn cản đám Yêu Vương cấp hai kia. Hiện giờ liễu ám hoa minh*, thế cục hoàn toàn nghịch chuyển.
*Liễu ám hoa minh: Là chỉ mắt nhìn thấy tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.
“Đẹp lắm!”
“Giết hay lắm!”
Các Thần Tôn khác trên đầu thành cũng reo hò.
Nhưng ngay sau đó sắc mặt bọn hắn liền thay đổi, bởi vì đám Yêu Vương cấp hai kia tên nào cũng điên cuồng, không tiếc mà muốn phá tan hết tất cả trở ngại của bọn hắn.
Lúc trước những Yêu Vương này còn có ý nghĩ 'Trở về Yêu giới', nhưng hôm nay ba mươi lăm tên Yêu Vương cấp ba cùng tiến vào cửa của đường hầm đến thế giới, bọn hắn muốn trở về cũng khó có khả năng.
Đường sống duy nhất, chính là lao ra khỏi Bắc Hà Quan!
Vì vậy, bọn chúng đang liều mạng hơn bao giờ hết!
“Vèo.”
Một tia chớp lóe lên, bay thẳng lên trên đầu thành.
Nhóm Thần Tôn và các Yêu Vương đều thực sự thấy được tốc độ 'Mạnh Xuyên'. Lúc trước còn ở vị trí phía dưới của cửa vào thế giới, nháy mắt lập tức hóa thành tia chớp, nhảy qua gần hai dặm đến đầu thành.
Khoảng cách hai dặm, đối với Đại Nhật Cảnh Thần Tôn (Yêu Vương cấp ba) mà nói bình thường cũng cần thời gian một lần hô hấp, đám Yêu Vương cấp hai hao phí thời gian phải chậm một chút.
Nhưng với Mạnh Xuyên thì sao?
Chính là chuyện trong nháy mắt!
“Ầm.” Vừa rơi xuống trên đầu thành, toàn Thần Tônnh Xuyên lập tức phát ra tia chớp. Năm mươi mốt tia chớp tấn công lên người năm mươi mốt tên Yêu Vương ở trên đầu thành. Nhóm Yêu Vương này đều bị oanh kích bị thương nặng, có hai tên Yêu Vương thân thể hơi yếu trực tiếp bị đánh mất mạng! Thương thế của những Yêu Vương khác có tên bị nhẹ có tên bị nặng nhưng cũng đều bị tê liệt trong thời gian ngắn.
Bọn chúng đối diện với các Thần Tôn nắm chắc thời cơ, nhân cơ hội ra tay.
Đao, kiếm, rìu, mâu, thương, thoi... đủ loại binh khí chém giết đám Yêu Vương, vậy mà trong nháy mắt chém giết hơn hai mươi tên Yêu Vương.
“Vù.”
Mạnh Xuyên hóa thành một tia chớp chạy xuống từ trên đầu thành, chạy đi đồng thời cũng xuất đao, sau đó thuận thế chém giết hơn mười tên Yêu Vương. Còn có rất nhiều Yêu Vương cấp hai bị áp chế không có thể lên đầu thành, càng tuyệt vọng hơn.
Trên đầu thành có Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt, Phàn Thành và các Thần Tôn khác.
Trên chiến trường dưới thành, là lĩnh vực mà mỗi người Dương Tinh Vũ, Huyễn Ma Du Xích Diễm, Chương Vân Hổ đều am hiểu.
Lên đó sẽ chết! Xuống cũng sẽ chết! Trốn tại chỗ, cũng sẽ bị vây công giết chết.
“Xong rồi." Đám Yêu Vương cấp hai chỉ còn lại không tới tám mươi người, bọn chúng hoàn toàn tuyệt vọng.
“Xoẹt xoẹt xoẹt…”
Theo Dương Tinh Vũ tới gần, 'lĩnh vực Thanh Ti' càng khuếch trương đến phạm vi một dặm, nhanh chóng trói buộc lượng lớn Yêu Vương cấp hai ở trong đó, khiến lĩnh vực di chuyển của Yêu Vương cấp hai trở nên gian nan.
“Ha ha ha…” Thạch Tu cười to, từng huyết quang từ bên ngoài cơ thể hắn ta bay ra, bay về bốn phương tám hướng, tiến vào trong cơ thể Yêu Vương, từng tên Yêu Vương đều bị hấp thu huyết khí, trở thành hình dạng da bọc xương.
Du Xích Diễm thi triển ảo thuật.
Những tên Yêu Vương cấp hai này có không ít tên hoàn toàn bị khống chế, ngược lại công kích về phía đồng bọn của mình.
“Mạnh sư huynh, nơi này giao cho chúng ta, ngươi mau đi giúp các binh sĩ bên ngoài cổng thành đi." Giờ phút này Phàn Ngao rời khỏi Liễu Thất Nguyệt và ba Thần Tiễn Thủ, chạy như bay trên đầu thành, tùy ý đuổi giết các Yêu Vương.
“Được.”
Mạnh Xuyên gật đầu, bóng dáng chợt lóe rồi xẹt qua trời cao, vượt qua khoảng cách một dặm giữa bên trong cổng thành và bên ngoài cổng thành, rơi xuống trên đầu thành của ngoài cổng thành.
Cả Bắc Hà Quan có thể đến bên ngoài cổng thành nhanh như vậy cũng chỉ có Mạnh Xuyên.
“Vù vù vù.” Mạnh Xuyên vừa hạ xuống, bên ngoài cơ thể liền có từng sợi tơ của chân nguyên bay ra. Trên đầu thành nhanh chóng xuyên thấu từng tên Yêu tộc bình thường. Hơn nữa cũng nhanh chóng di chuyển, bởi vì các Yêu tộc vì có thể chạy ra khỏi cổng thành sẽ hoàn toàn tự do. Dọc theo vài nơi thử đột phá, phân tán ở trên phòng tuyến thành hai ba dặm. Tốc độ của Mạnh Xuyên rất nhanh, chớp mắt xuyên qua khoảng cách hai ba dặm, tiêu diệt tất cả Yêu tộc đang xông lên đầu thành.
Nếu là thời gian lâu hơn một chút.
Phạm vi các Yêu tộc đánh sâu vào đầu thành sẽ lan đến phạm vi năm sáu dặm. Cho nên đối với các binh sĩ bố trí cũng là một khảo nghiệm.
Kỳ thật lúc này Yêu tộc bình thường vọt tới đầu thành cũng chỉ hơn trăm người, đảo mắt đã bị Mạnh Xuyên giết chết. Đám binh lính điên cuồng chống cự trên đầu thành cũng kinh ngạc phát hiện Yêu tộc đối diện đều đã ngã xuống.
“Oành.”
Mạnh Xuyên nhìn dưới thành, từng sợi tơ chân nguyên bay ra, làm cho từng tên từng tên Yêu tộc leo lên tường thành bị xuyên qua, ngã xuống.
“Mạnh sư huynh, tiếp theo giao cho chúng ta đi.”
“Những yêu tộc này, giao cho chúng ta.”
Trên đầu thành bên trong cổng thành, từng nhóm Thần Tôn nhóm đều hô, chủ động nhảy xuống, nhảy vào trong chiến trường giữa bên trong cổng thành và bên ngoài cổng thành, đuổi giết những Yêu Tộc bình thường kia. Thần Tôn giết Yêu tộc đương nhiên là dễ dàng tàn sát.
Kỳ thật Yêu tộc bình thường rất yếu, chỉ là số lượng nhiều nên phân tán!
Dưới tình huống bình thường là cần một đám Thần Tôn mới có thể đuổi giết sạch sẽ, đương nhiên Mạnh Xuyên bực ở trong Phong Vương Thần Tôn cũng coi như đứng đầu về tốc độ, lại dựa vào lĩnh vực Sát Khí, vòng qua mười vòng là có thể giết chết toàn bộ Yêu tộc. Chỉ là Mạnh Xuyên làm tuần tra, ba lần cứu viện... đều là dựa vào lĩnh vực Sát Khí với quy mô lớn đóng băng giết Yêu tộc. Việc này đã thành một loại tiêu chí của hắn. Cho nên ở Bắc Hà Quan, Mạnh Xuyên muốn hạn chế ít sử dụng chiêu này.
Thỉnh thoảng sử dụng, cũng là một phạm vi nhỏ.
Nếu là một lần làm ra một hai vạn tòa băng điêu sẽ rất dễ làm cho người đoán ra thân phận Thần Tôn cứu viện.
…
Mạnh Xuyên hóa thành tia chớp, lại xẹt qua trời cao đi tới bên cạnh Liễu Thất Nguyệt.
“A Xuyên." Liễu Thất Nguyệt tràn đầy vẻ vui mừng: "Chúng ta thắng rồi.”
Mạnh Xuyên mỉm cười gật đầu.
“Lần này thắng lớn." Phàn Ngao cõng tấm chắn cầm đại chùy đi tới, kích động hô: "Khó lắm mới có được một trận thắng lớn, thống khoái, thống khoái.”
“Ha ha.”
Chương Vân Hổ đầy nếp nhăn trên mặt, cũng tràn đầy nụ cười: "Trận này thắng lớn, ta cũng đã trải qua mấy lần, nhưng một lần chém giết có Yêu Vương thần thông ở bên trong sáu tên Yêu Vương tinh anh, cũng là còn chưa có qua. Lần này cũng nhờ có Mạnh sư đệ, Mạnh sư đệ xuống núi mới một năm nhưng thực lực đã đạt tới như trình độ như vậy đúng là không tầm thường."
“Do ta thi triển cấm thuật Thần Tôn, hơn nữa tính kế Sư Yêu Vương mới chém giết hắn." Mạnh Xuyên khiêm tốn nói.
“Trong nháy mắt chém giết Yêu Vương thần thông. Đây không chỉ là tính toán." Trong mắt Mục Thanh đeo song kiếm hiện lên thần thái kỳ dị, nhìn Mạnh Xuyên: "Cho dù ta có tính toán nữa, ta cũng đánh không lại Sư Yêu Vương kia. Chứ nói chi là giết nó.”
Chương Vân Hổ cười nói: “Hiện giờ ở Bắc Hà quan, thực lực của ngươi thật sự là đệ nhất, so với ta mạnh hơn nhiều. Có thể nhìn thấy Thần Tôn trẻ tuổi của Nguyên Sơ Sơn càng ngày càng cường đại, thật sự làm cho người ta vui vẻ.”
Sắc mặt Thạch Tu bên cạnh hồng nhuận, cười tủm tỉm nói: "Qua mười năm tám năm nữa, nói không chừng Mạnh sư đệ sẽ thành Phong Hầu Thần Tôn, đến lúc đó chúng ta phải tôn xưng một tiếng Mạnh sư thúc.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook