Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 159 Thành thân

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 23: Thành thân

Tháng chạp trôi qua cũng là lúc sang năm mới.

Tất cả các vị Thần Tôn cùng chúc tết nhau, không khí đặc biệt vui mừng. Trên thực tế, rất nhiều Thần Tôn không quan tâm đến lễ tết mừng năm mới, nhưng các vị Thần Tôn đóng quân ở cửa thành thì lại khác, bởi vì nói không chừng một ngày nào đó bọn hắn có thể sẽ chết trong trận chiến, nên bọn hắn đặc biệt quan tâm đến đêm giao thừa, vì vậy trong suốt tám trăm năm qua, các vị Thần Tôn đóng quân ở cửa thành đã hình thành nên phong tục cùng nhau chúc tết ăn mừng năm mới.

"Tết mừng năm mới thật là náo nhiệt." Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đi dạo trên đường phố trong Bắc Hà Quan, trên đường đi có rất nhiều quầy bày bán hàng rong, cũng có người biểu diễn các loại ca hát tạp kỹ, mọi người đều mặc quần áo đẹp nhất đi dạo trên đường, vui chơi ăn mừng.

"Bắc Hà Quan có dân số ít hơn so với phủ Đông Ninh, nhưng không khí trong dịp lễ Tết lại náo nhiệt hơn hẳn." Mạnh Xuyên cũng cười khen ngợi.

Hai người đi cạnh nhau.

"A Xuyên, chúng ta đến Bắc Hà Quan đã hơn một năm rồi, huynh có dự định khi nào chúng ta thành thân không?" Liễu Thất Nguyệt đột nhiên thấp giọng nói, gương mặt hơi ửng đỏ.

Mạnh Xuyên sửng sốt.

Chuyện này làm sao có thể để Thất Nguyệt mở miệng hỏi chứ?

Mạnh Xuyên thậm chí còn cảm thấy bản thân ngu ngốc!

"Thất Nguyệt, không phải chúng ta đã bàn rồi sao?" Mạnh Xuyên nắm lấy tay Liễu Thất Nguyệt, dỗ dành nói: "Sau khi chúng ta đến Bắc Hà Quan tạo được danh vọng thì có thể thành thân. Sau khi đến Bắc Hà Quan, chúng ta cũng đã trải qua hai trận chiến lớn, hai trận thắng lớn, đặc biệt là trận mới vừa rồi... Ta đã giết chết Sư Yêu Vương và rất nhiều tên Yêu Vương khác, giờ đây ở Bắc Hà Quan có ai còn chưa phục? Nếu như chúng ta đã có chỗ đứng vững chắc, tất nhiên có thể lập tức thành thân."

“Lập tức thành thân?” Vẻ mặt Liễu Thất Nguyệt càng đỏ bừng lên, nàng ta vội nói: “Ta không phải sốt ruột đến thế.”

"Gấp, sao có thể không gấp được?" Mạnh Xuyên lắc đầu: "Chúng ta phải lập tức viết thư gửi cho cha và mấy người bọn hắn. Để cha và mọi người chọn một ngày cụ thể, dù sao chuyện quan trọng như vậy cũng phải bàn bạc với cha và mọi người."

Liễu Thất Nguyệt mỉm cười gật đầu: “Được, cùng bàn bạc với cha và mọi người.” Trong lòng nàng hiện giờ cảm thấy ngọt ngào không thôi.

Cuối cùng……

Cuối cùng cũng sắp thành thân với A Xuyên!

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt viết thư gửi đến phủ Đông Ninh, sau khi hai người Mạnh Đại Giang và Liễu Dạ Bạch nhận được thư đương nhiên vui mừng khôn xiết, bọn bọn hắn chờ đợi ngày này đã lâu, nhưng vì Mạnh Xuyên hai người bọn hắn chiến đấu với yêu tộc ở Bắc Hà Quan, nên bọn hắn cũng không tiện mở miệng hối thúc.

Rất nhanh đã chọn được ngày thành thân, ngày hai mươi sáu tháng giêng là ngày lành thích hợp để tổ chức lễ cưới gả.

Sáng sớm ngày hai mươi sáu tháng giêng.

Mạnh Xuyên thức dậy, trên giường chỉ có một mình hắn.

“Hôm nay là đại lễ thành thân.” Mạnh Xuyên mỉm cưởi khi nhìn thấy trên giường bên cạnh hắn không có người, bởi vì tối qua Liễu Thất Nguyệt đã chuyển đến một tòa phủ đệ khác, Liễu Dạ Bạch cũng tạm thời ở đó.

Đối với ngày thành thân này, Mạnh Xuyên còn đặc biệt nhờ một vị Thần Tôn trong Bắc Hà Quan, cưỡi một con chim khổng lồ từ Bắc Hà Quan bay đến phủ Đông Ninh đón người. Hắn và Liễu Thất Nguyệt đều rất quan trọng đối với Bắc Hà Quan, nên không thể tùy ý rời khỏi được. Thần Tôn thông thường tạm thời rời khỏi cũng không có ảnh hưởng nhiều, Bắc Hà Quan cách phủ Đông Ninh 13.000 dặm... Thật sự quá xa, rất nhiều khách tham dự không thể tự mình tới đây, phải dùng thú cưỡi để đưa đón.

Con chim khổng lồ kia ở Bắc Hà Quan vốn là tên Yêu Vương cấp ba, sau khi bị Nguyên Sơ Sơn khống chế hoàn toàn, đương nhiên cực kỳ trung thành, thân thể nó khá lớn, đôi cánh dang rộng hơn mười trượng, lưng cũng rất rộng, có thể chở hết caMạnh Đại Giang, Liễu Dạ Bạch, các thành viên trong gia tộc Mạnh, bạn tốt của Liễu Dạ Bạch, viện trưởng Kính Hồ đạo viện Cát Ngọc và những người khác, tổng cộng mười sáu người trong một lần.

"Xuyên nhi, mau lên nào, hôm nay có rất nhiều việc phải làm." Mạnh Đại Giang mập mạp rất sốt ruột, kéo Mạnh Xuyên đến chỗ một đám phụ nhân.

Mạnh Xuyên mỉm cười, ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp, thay bộ lễ phục của tân lang, trên mặt cũng bôi lớp yên chi, Mạnh Xuyên không nhịn được nói: “Đừng bôi quá dày.”

"Mạnh đại nhân yên tâm, đừng lo lắng."

"Mạnh đại nhân có làn da thật đẹp, thật tuấn mỹ."

Đám phụ nhân này cũng rất hưng phấn, đây là hôn lễ của hai vị Thần Tôn, cũng là lần đầu tiên bọn hắn góp phần tham gia.

Tân lang mặc một chiếc áo mỏng bằng lụa trắng bên trong, lớp bên ngoài phức tạp hơn nhiều, có nhiều nút thắt và có cả đồ trang trí. Trang phục thường ngày của các Thần Tôn thường đơn giản, nếu không với một chiếc áo choàng phải được buộc bằng cả chục nút thắt như thế này, khi chiến trận xảy ra chỉ mặc quần áo thôi cũng chê chậm chạp rồi. Lúc này Mạnh Xuyên cũng không vội, để mặc cho các phụ nhân giúp hắn mặc quần áo, thậm chí còn đi giày đỏ.

Toàn bộ trang phục mặc trên người chủ yếu là màu đỏ.

Ngay cả tóc cũng được chải chuốt kỹ càng, đều trải hết về sau, trên trán không có lấy một sợi tóc lộn xộn nào, trên đầu còn đội một chiếc kim quan. Từ khi còn nhỏ đến bây giờ thì đây là lần đầu tiên Mạnh Xuyên đội mũ.

(kim quan: mũ bằng vàng)

Sau khi bị giày vò hơn nửa canh giờ, những phụ nhân này cuối cùng cũng hài lòng dừng lại.

Mạnh Xuyên đi ra khỏi phòng, ngoài sân có rất nhiều người, bao gồm Trương Vân Hổ, Phàm Thành và các Thần Tôn khác, còn có người trong gia tộc Mạnh, đám người viện trưởng Cát Ngọc.

"Chà chà." Phàm Thành đang ăn đồ ăn vặt, nhìn Mạnh Xuyên bước ra, lập tức trợn to hai mắt: "Mặt đỏ, răng trắng, quả là một công tử tuấn tú."

Mạnh Xuyên nhìn hắn với ánh mắt cảnh cáo.

"Đúng là mặt khá đỏ, đã bôi không ít yên chi." Thạch Tu cũng nhịn không được mà cười lớn, vị đao khách Thần Tôn có sát khí sắc bén ngày trước, giờ lại có dáng vẻ như thế này, thật sự rất thú vị.

"Tốt, tốt, rất tốt." Trương Vân Hổ thì ngược lại khen tốt.

"Ta đã trông Mạnh Xuyên và Liễu Thất Việt hai người bọn hắn từ nhỏ đến khi trưởng thành. Liễu Thất Nguyệt thường xuyên đến Kính Hồ đạo viện để tìm Mạnh Xuyên." Cát Ngọc nói với đám người nhà bọn hắn Mạnh bên cạnh: "Ta cũng đã nhìn bọn hắn cùng nhau đi đến Nguyên Sơ Sơn, bây giờ hai người đều sắp thành thân rồi, ta cảm thấy vô cùng vui mừng khi được uống ly rượu mừng của họ, đệ tử này của ta vẫn luôn nghĩ đến người sư phụ ta đây.”

"Còn chưa đến giữa trưa, người đã nửa say rồi, uống ít thôi, buổi tối có rất nhiều rượu cho người uống." Một trưởng lão của Mạnh gia nhịn không được lên tiếng nói.

"Yên tâm, không cần lo lắng, trong lòng ta không hề say chút nào, ta vẫn còn tỉnh táo." Mặt Cát Ngọc đỏ bừng, ông ta vốn là kẻ nghiện rượu, nhất là rượu ngon, hôm nay vui mừng uống càng hăng say hơn.

Mạnh Xuyên cùng mọi người trò chuyện một hồi.

“Giờ lành đã đến.” Mạnh Đại Giang lớn giọng nói: “Xuyên Nhi, nhanh lên, phải đi đón tân nương rồi.”

“Chuẩn bị đón tân nương rồi sao?” Mạnh Xuyên lập tức đứng dậy.

"Mạnh đại nhân, nào nào, đeo một bông hoa lớn màu đỏ." Ba vị phụ nhân bước tới, buộc một bông hoa lớn màu đỏ trước ngực Mạnh Xuyên, khiến không khí càng thêm tưng bừng.

Mạnh Xuyên ngoan ngoãn đi theo.

Rất nhanh.

Đoàn người đón tân nương đã khởi hành, Mạnh Xuyên cưỡi con ngựa cao lớn, đoàn người vừa đi vừa đánh trống thổi kèn, tiếng pháo nổ không ngừng, trên đường có rất nhiều người vây quanh nhìn.

"Là lễ thành thân của hai vị Thần Tôn?"

"Kia có phải là Mạnh đại nhân, người đã giết rất nhiều tên Yêu Vương không?"

Người dân của Bắc Hà Quan nhìn tân lang trên lưng ngựa từ xa.

Mạnh Xuyên vốn đã anh tuấn, lại ngưng luyện Nguyên Thần, tu luyện thân thể. Bất kể là dung mạo hay khí chất đều bất phàm. Trên đường có nhiều nữ tử không khỏi đỏ mặt thẹn thùng khi nhìn thấy hắn, thầm nghĩ… nếu bản thân được gả cho một công tử tuấn mỹ như vậy, dù trong mơ cũng cười vui đến tỉnh. E rằng cũng chỉ có nữ Thần Tôn mới xứng với Thần Tôn Mạnh đại nhân.

Cách phủ đệ của Mạnh Xuyên hơn năm dặm là tòa tửu lâu cao nhất ở Bắc Hà Quan, ‘Tửu lâu Bạch Vân’, hôm nay tầng thứ chín của tửu lâu Bạch Vân đã được bao trọn.

Tầng trên cùng của tửu lâu.

Bên ngoài căn phòng riêng có một lão giả áo xám canh gác, nhưng bên trong chỉ có duy nhất một người.

Đó là một vị nữ tử áo xanh, trên mặt đeo lớp sa mỏng, nàng ta đứng gần cửa sổ trong căn phòng, nhìn về hướng phủ đệ của Mạnh Xuyên, mặc dù cách xa hơn năm dặm, nhưng đôi mắt nàng ta mơ hồ lấp lánh ánh tím, có thể nhìn thấy cảnh vật cách xa năm dặm cực kỳ rõ ràng, nhìn thấy Mạnh Đại Giang mũm mĩm đang đứng trước cửa, nhìn đoàn người đón tân nương rời đi. Còn nhìn thấy một chàng trai trẻ mặt đỏ răng trắng đang cưỡi trên con ngựa cao lớn trong đoàn người.

“Đại Giang, huynh đã mập đến biến tướng rồi.” Người nữ tử áo xanh nhìn từ xa: "Xuyên Nhi cũng đã trưởng thành rồi.” Trong mắt nàng ta mơ hồ như ngấn lệ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...