Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 160 Quyết định

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 24: Quyết định (Chương cuối)

Người nữ tử áo xanh nhìn dáng vẻ của Mạnh Xuyên rất chăm chú cẩn thận, lông mày, mắt, lông mi, mũi, miệng, tai của hắn. Thậm chí cả nốt ruồi trên mặt hắn, nàng ta cũng cố gắng để nhìn rõ, nhưng cách xa hơn năm dặm, cho dù là nàng ta cũng nhìn không rõ nốt ruồi trên mặt Mạnh Xuyên.

“Ngũ quan của Xuyên nhi chẳng khác gì như lúc còn nhỏ, đường nét trên khuôn mặt thì có góc cạnh hơn so với lúc nhỏ.” Người nữ tử áo xanh vừa nhìn vừa mỉm cười: "Lông mi vẫn dài như lúc nhỏ, nếu cách gần hơn, còn có thể thấy được dưới mắt hắn có một nốt ruồi."

"Những năm này đều do Đại Giang nuôi Xuyên nhi lớn."

"Xuyên nhi hắn rất cố gắng phấn đấu."

Người nữ tử áo xanh không kìm được niềm vui nhưng cũng không cầm được nước mắt.

Nàng ta nhìn đoàn người đến phủ để tạm thời của Liễu Thất Nguyệt, Mạnh Xuyên vào trong phủ hơn một canh giờ mới thành công đón được tân nương, Liễu Thất Nguyệt một thân trang phục màu đỏ, trên đầu đội mũ phượng hoàng bước lên kiệu, Liễu Dạ Bạch nhìn cảnh này với tâm trạng phức tạp, nữ nhi đã gả đi rồi, may mắn là gả cho Mạnh Xuyên nên ông ta cảm thấy yên lòng phần nào.

Liễu Dạ Bạch chỉ mong muốn nữ nhi sống tốt, không muốn nữ nhi phải gánh vác  bất cứ gánh nặng nào, ông chưa bao giờ nói với nữ nhi về áp lực mà bên Liễu gia mang lại, vẫn một mình gánh chịu.

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều là những người có thiên phú tuyệt vời, người bên Liễu gia cũng không có đến phá rối hôn sự, mà ngược lại phái một vị Bất Diệt Cảnh Thần Tôn đến đưa lễ vật chúc mừng một cách rất khiêm tốn. Mạnh Đại Giang và Liễu Dạ Bạch không có cãi vã lớn, họ cũng không muốn gây rắc rối trong ngày đại hỷ. Liễu gia chỉ phái đến một vị Bất Diệt Cảnh Thần Tôn... Thái độ rất rõ ràng, chỉ là để xoa dịu mối quan hệ, không muốn chọc giận Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt.

Nhìn đoàn người đưa tân nương về phủ đệ của Mạnh Xuyên, người nữ tử áo xanh đứng từ xa quan sát tất cả không khỏi nắm chặt bàn tay.

Tân nương xuống kiệu, sau đó tân lang Mạnh Xuyên cùng tân nương Liễu Thất Nguyệt bước qua lò than tiến vào trong phủ.

Trong sân lớn cửa phủ, tầm nhìn bị chặn lại, không thể nhìn rõ được nữa.

“Đã thành thân rồi.” Người nữ tử áo xanh thấp giọng nói: “Xuyên nhi cuối cùng cũng thành thân rồi, thê tử còn là thanh mai trúc mã cùng lớn lên với hắn, tốt, thật tốt.”

Những giọt lệ trong mắt người nữ tử áo xanh lặng lẽ biến mất, nàng ta khôi phục lại vẻ bình tĩnh lạnh lùng, quay người bước ra khỏi căn phòng riêng, nói với lão giả áo xám đang đứng canh gác bên cạnh: "Đã đến lúc phải trở về rồi."

"Chúng ta phải nhanh chóng trở về, cùng đi và cùng về trong ngày. Nếu bị phát hiện đã lén lút ra ngoài, sẽ gặp phiền phức." Lão giả áo xám cũng có chút lo lắng.

"Yên tâm."

Người nữ tử áo xanh bình tĩnh trả lời.

Nàng ta và lão giả áo xám lặng lẽ rời đi.

Nàng ta lặng lẽ đến cũng lặng lẽ rời đi. Cả Mạnh Xuyên và Mạnh Đại Giang đều không biết gì về chuyện đó.

"Nhất bái thiên địa!"

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt cầm dải lụa đỏ, giây phút này bọn hắn vô cùng vui mừng và mãn nguyện, dưới sự chứng kiến của rất nhiều người, bọn hắn cùng nhau bái lạy trời đất.

"Nhị bái cao đường!"

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều quay lại bái lạy Mạnh Đại Giang đang ngồi ở đó.

Mạnh Đại Giang cười ha hả nhìn cảnh này, nhưng khi nhìn thấy chiếc ghế trống khác bên cạnh, ông ta cảm thấy có chút buồn bã, nhưng rất nhanh lập tức khôi phục lại tâm trạng, tiếp tục mỉm cười nhìn Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt.

"Phu thê giao bái!"

Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt bái lẫn nhau.

Sau khi làm lễ xong, hai người chính thức trở thành phu thê, từ nay về sau, hắn là phu quân của nàng ta, nàng ta là thê tử của hắn.

"Đưa vào động phòng!"

Mạnh Xuyên dẫn Liễu Thất Nguyệt đến căn phòng đã được trang trí từ lâu.

Tân nương Liễu Thất Nguyệt có thể ở trong phòng nghỉ ngơi chờ đợi, nhưng Mạnh Xuyên lại tháo xuống bông hoa lớn màu đỏ, lập tức đi ra ngoài tiếp đãi khách mời, đương nhiên tân lang hắn phải đi tiếp đãi từng vị khách.

Trời đã tối, tất cả khách khứa bắt đầu giải tán sau khi đã ăn uống cơm no rượu say.

Vốn dĩ còn có màn ‘náo loạn động phòng’, nhưng Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt đều là Thần Tôn! Thân phận của Thần Tôn quá đặc biệt, không thể tuân theo phong tục truyền thống thông thường được. Một số vị Thần Tôn khác khi thành thân với nhau, bọn hắn chỉ đơn giản bái thiên địa coi như xong, đều không muốn phô trương làm lớn. Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt coi như là đã chính thức làm trọn lễ nghi, nhưng về phần ‘náo loạn động phòng’ cũng được lược bỏ đi.

Sau khi khách khứa rời đi hết, Mạnh Đại Giang một mình uống rượu trong phòng, cũng đã say khướt, ánh mắt mơ hồ như quay về ngày thành thân của mình.

Ngày xưa, ông ta không hề béo chút nào, lại còn là một chàng thanh niên tuấn kiệt.

Ngày đó, nàng ta đẹp như tiên nữ.

Nhưng trong những năm này, ông ta một mình nuôi con và đưa đến Nguyên Sơ Sơn.

"Niệm Vân, Xuyên nhi hắn đã thành thân rồi, sau này Xuyên nhi và Thất Nguyệt sẽ có con." Mạnh Đại Giang lẳng lặng nói: "Nháy mắt đã hai mươi lăm năm trôi qua. Niệm Vân, ta thực sự rất nhớ muội."

Mạnh Đại Giang vô cùng đau đớn.

Bí mật của thê tử không được để thế giới bên ngoài biết đến, ông ta biết rõ.

Vì thê tử, vì nhi tử, ông ta chỉ có thể giữ bí mật suốt đời.

Bên trong tân phòng.

Ngọn nến đỏ đang cháy sáng, dưới ánh nến mọi thứ trở nên mờ ảo.

"Thất Nguyệt."

Mạnh Xuyên nhìn Liễu Thất Nguyệt vẫn còn đội khăn trùm đầu màu đỏ ngồi ở đó, hắn cầm lấy cây gậy bên cạnh nhẹ nhàng vén chiếc khăn trùm đầu màu đỏ lên, lộ ra khuôn mặt ửng đỏ vì thẹn thùng.

Làn da của Liễu Thất Nguyệt vốn đã trong suốt như ngọc, dung mạo của nàng ta càng trở nên nổi bật hơn sau khi thức tỉnh dòng máu Phượng hoàng, bây giờ dưới ánh nến và nền áo đỏ này, nàng ta đẹp đến mức ngay cả Mạnh Xuyên cũng nhìn không rời mắt, trong nháy máy đều ngây người.

Thật đẹp.

Thất Nguyệt trong giây phút này thực sự rất đẹp.

Mạnh Xuyên cảm thấy mình sẽ nhớ mãi khoảnh khắc này cả đời.

"Huynh cứ như vậy nhìn chằm chằm vào ta sao?" Liễu Thất Nguyệt khẽ nói.

Mạnh Xuyên đã phản ứng lại, lập tức cười đặt cây gậy xuống: "Xem ra Thất Nguyệt rất nóng lòng đợi không được nữa rồi."

"Ai không đợi được?" Liễu Thất Nguyệt trừng mắt nhìn Mạnh Xuyên.

"Phu nhân, ta sai rồi, là ta không thể đợi được." Mạnh Xuyên vội nói.

Nghe thấy tiếng 'Phu nhân', Liễu Thất Nguyệt không khỏi lại mỉm cười, Mạnh Xuyên cởi áo, cũng giúp Thất Nguyệt cởi lễ phục cưới phức tạp, nhẹ giọng nói: "Đêm tân hôn, đêm đẹp quá ngắn ngủi, không nên lãng phí. " Vừa nói vừa kéo Liễu Thất Nguyệt lên giường, rèm giường cũng được hạ xuống.

Sau khi Mạnh Xuyên và Liễu Thất Nguyệt thành thân, dĩ nhiên là tình chàng ý thiếp ngọt ngào, thân mật không thôi.

Mạnh Đại Giang, Liễu Dạ Bạch và những vị khách khác cũng có việc riêng ở Đông Ninh phủ, bọn hắn tổng cộng chỉ ở lại Bắc Hà quan bảy ngày, Mạnh Xuyên lại sắp xếp Thần Tôn cưỡi chim khổng lồ, đưa cha hắn cùng những người khác trở về Đông Ninh phủ.

“Từ nay về sau hãy sống thật tốt cùng Mạnh Xuyên.” Liễu Dạ Bạch nói với nữ nhi, sau đó nhìn sang Mạnh Xuyên: "Mạnh Xuyên, Thất Nguyệt quan trọng hơn cả mạng sống của ta, giờ đây ta giao nó cho ngươi, đừng để ta thất vọng."

"Nhạc phụ đại nhân yên tâm, ta cũng xem nàng còn quan trọng hơn mạng sống của mình." Mạnh Xuyên nói.

"Ta vẫn là yên tâm đối với hai đứa nhỏ các ngươi." Liễu Dạ Bạch khẽ gật đầu.

"Được rồi được rồi, chúng ta đợi ôm cháu đi, khỏi lo cho tiểu bối bọn hắn." Mạnh Đại Giang đã ngồi trên lưng chim, vội thúc giục.

Liễu Dạ Bạch cũng nhảy lên lưng chim.

"Mạnh sư huynh, giờ đệ xuất phát đây." Thần Tôn 'Vương Tùng', người phụ trách cưỡi thú nói.

"Trên đường đi cẩn thận." Mạnh Xuyên nói.

Vương sư đệ gật đầu mỉm cười, sau đó theo chim bay lên trời, mang theo khách mời bay về hướng Đông Ninh phủ.

Tháng hai, Nguyên Sơ Sơn, trong sân vườn, đã có vài bông hoa nhỏ màu hồng nở rộ.

Tôn giả Tần Ngũ và hai bóng người mờ ảo khác đều tập trung ở đây.

"Từ Ứng Vật, vì sao đột nhiên muốn gặp hai người bọn ta?" Thân ảnh nữ tử áo trắng hư ảo, khí chất lạnh lùng.

"Tần Ngũ, bây giờ ngươi đang phụ trách sự vụ của Nguyên Sơ Sơn. Còn Bạch Dao Nguyệt, ngươi phụ trách sự vụ của Hắc Sa Động Thiên." Bóng dáng mờ ảo của nam nhân trung niên nói: "Ta muốn gặp hai người, tất nhiên là có chuyện quan trọng rồi."

"Có chuyện gì vậy?" Tôn giả Tần Ngũ hỏi.

Bóng dáng hư ảo của nam nhân trung niên nói: “Sau khi Lưỡng Giới Đảo bàn bạc với nhau, chúng ta đã quyết định thả Yêu Vương vào thế giới Nhân tộc.”

(Chương cuối)

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...