Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 56 Liệt Dương Đạo Viện
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Sáng sớm, sau khi Liễu Thất Nguyệt rời khỏi Kính Hồ Mạnh phủ đã thi triển thân pháp, phóng khoáng đi thẳng một đường dọc theo đường phố ven sông về phía trước, thỉnh thoảng đạp lên mặt sông bay xa mấy chục trượng, thỉnh thoảng sẽ đạp lên cành cây đi về phía trước, nhanh nhẹn và phóng khoáng, tốc độ cực nhanh. Đối với Liễu Thất Nguyệt... con đường từ nhà nàng ta đến đạo viện, rất thích hợp để tu luyện thân pháp. Một thần tiễn thủ, nhất định phải có thân pháp vô cùng cao siêu.
Như vậy thì khi kẻ địch tới gần, mới có thể nhanh chóng kéo dài khoảng cách!
Thật ra bên cạnh có thiên tài như Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt cũng cảm thấy khá áp lực.
Trong mắt nàng ta, A Xuyên thật sự quá chăm chỉ! Mỗi ngày tám ngàn lần rút đao thức chém mũi tên, lại tu luyện dưới mưa tên nửa canh giờ, còn tu luyện thêm các chiêu thức của “Diêu Lạc Nguyệt”. Bây giờ hắn đã ngộ ra “thế” từ lâu, mà vẫn chăm chỉ như thế... Liễu Thất Nguyệt cảm thấy nếu mình buông lỏng thì cũng là một loại tội lỗi, cho nên cũng bị ảnh hưởng chuyên tâm tu luyện hơn. Tuy nói rằng nàng ta vẫn không điên cuồng như Mạnh Xuyên, Yến Tẫn. Nhưng đã tốt hơn nhiều so với quá khứ, đây cũng là nguyên nhân năm ngoái nàng ta đã có thể ngộ ra bí kỹ.
Tu luyện thân pháp trên đường đi, Liễu Thất Nguyệt chạy nhanh hơn Mạnh Xuyên dự đoán.
Khi tiếng chuông dồn dập của Ngọc Dương Cung vang lên, truyền khắp toàn thành. Liễu Thất Nguyệt chỉ còn cách Liệt Dương đạo viện hai dặm đường.
“Yêu tộc xâm lấn sao?" Liễu Thất Nguyệt nghe thấy tiếng chuông, sắc mặt đột ngột thay đổi.
Sau đó tốc độ của nàng ta tăng vọt, tăng lên đến cực hạn, dùng tốc độ nhanh nhất đi về phía Liệt Dương đạo viện. Mà những người bán hàng rong, người đi đường xung quanh cũng đều điên cuồng chạy như bay khắp nơi.
"Vút."
Dù sao Liễu Thất Nguyệt cũng ở cấp bậc Thoát Thai Cảnh hậu kỳ, lại ngộ ra bí kỹ, tốc độ thân pháp cực nhanh.
Thời điểm khi nàng ta chỉ còn cách Liệt Dương đạo viện khoảng một trăm trượng, nàng ta mới nhìn thấy sau lưng có một đại quân yêu quái xuất hiện, một con yêu quái xuất hiện từ xa, trên đường phố, trên nóc nhà, trên bầu trời, tất cả đều đang xuất phát về phía Liệt Dương đạo viện. Cảnh tượng này khiến Liễu Thất Nguyệt run rẩy. Đây là lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy nhiều quái vật như vậy.
“Nhanh, nhanh.”
“Mau vào đạo viện." Trước cửa đạo viện, có viện trưởng, giáo dụ cùng với một nhóm người, còn có rất nhiều binh lính đứng bên cạnh. Tám đạo viện, mỗi một đạo viện đều nằm cạnh nơi đóng quân của binh lính. Cho nên trước tiên đã có binh lính đến giúp đỡ.
Vù vù vù.
Sắc mặt của rất nhiều đệ tử đạo viện đều đỏ bừng, liều mạng thi triển thân pháp hướng về phía đạo viện.
Phần lớn đệ tử của Liệt Dương đạo viện đều ở đạo viện, bởi vì rất nhiều người đến từ nông thôn ổ bảo, bọn họ không có nơi nào khác để ở, tất nhiên phải ở trong đạo viện. Ngay cả những thiếu niên ở trong thành, cũng có rất nhiều người ở lại đạo viện. Dù sao thì dân chúng bình thường cũng không có sân tu luyện… Thật sự về nhà mỗi ngày chỉ có một số người.
Nhưng một phần nhỏ đó, cũng có khoảng một ngàn đệ tử.
Viện trưởng và những người khác đều rất lo lắng, tính toán thời gian, một ngàn đệ tử này đều đang trên đường. Có người đã đến, cũng có người vẫn đang lên đường.
“Liễu Thất Nguyệt, mau vào đi." Viện trưởng thấy Liễu Thất Nguyệt chạy tới, cũng vội vẫy tay.
“Vâng." Liễu Thất Nguyệt vọt vào đạo viện, nàng ta quay đầu nhìn lại, nhìn thấy rất nhiều người trưởng thành khoác áo giáp cầm binh khí, nhanh chóng chạy tới. Phần lớn đều ở cấp bậc Tẩy Tủy Cảnh, cũng có cao thủ Thoát Thai Cảnh, còn có mấy cao thủ Vô Lậu Cảnh. Mấy cao thủ Vô Lậu Cảnh, mỗi tay đều xách theo một thiếu niên, đặc biệt trên lưng một nam tử cường tráng còn khiêng hai thiếu niên, hai tay còn xách theo hai người, sải bước chạy tới.
"Tìm cho ta một cái rìu, vì cõng hai tiểu tử này chạy nhanh một chút, ta đã ném rìu đi rồi." Nam tử cường tráng dùng tốc độ cực nhanh chạy như bay, nhanh chóng xách theo bốn thiếu niên có cả nam và nữ tới.
“Vương lão ca, ngươi yên tâm, trong đạo viện có rất nhiều binh khí." Viện trưởng thấy thế liền nói.
“Ta đi cứu thêm mấy người nữa." Nam tử cường tráng quay đầu lại, chạy như bay tới.
Viện trưởng của Liệt Dương đạo viện cùng với một số quan binh cũng cầm cung tên, khi những yêu quái kia tới gần cách đó hai trăm trượng, viện trưởng đã ngộ ra thế là người đầu tiên bắn mũi tên.
Vút.
Mũi tên xẹt ngang trời cao, nhanh chóng để lại một tàn ảnh, trực tiếp xuyên qua đầu của một con Tượng Yêu khổng lồ, khiến đầu của con Tượng Yêu kia lập tức ầm ầm ngã xuống.
“Đại quân yêu quái đang tới.” Liễu Thất Nguyệt cũng lấy cung tên từ sau lưng ra, cũng muốn giúp sức, nhưng với tốc độ của yêu quái, chỉ khi rút ngắn đến khoảng cách trăm trượng nàng ta mới tự tin bắn chết.
“Nhanh, nhanh, nhanh, tất cả đi vào đạo viện.” Sắc mặt của viện trưởng đạo viện đột nhiên thay đổi, "Đại thống lĩnh của Yêu tộc đã tới, nhanh!”
“Nhanh lên.”
Sắc mặt của tất cả binh lính, thậm chí là mấy cao thủ Vô Lậu Cảnh đang cố gắng cứu người đều thay đổi, từng người nhanh chóng lao về phía đạo viện.
Khi phục quân ở Thấm Dương Quan, bọn họ đã biết rõ đại thống lĩnh của Yêu tộc đáng sợ cỡ nào! Nếu đối đầu trực diện với đại thống lĩnh của Yêu tộc, là muốn tìm chết.
……
Mạnh Xuyên đang cố gắng hết sức lên đường.
Vụt vụt vụt......
“Đáng chết." Mạnh Xuyên vừa liếc mắt đã nhìn thấy rất nhiều thi thể của Nhân tộc từ đằng xa, sau khi đại quân Yêu tộc tới Đông Ninh phủ từ cửa vào thế giới, đã nhanh chóng lan rộng khắp bốn phía. Khi Ngọc Dương cung gõ chuông, đã có rất nhiều Nhân tộc gặp nạn. Đặc biệt là những nhân tộc nhỏ yếu kia cách đại quân Yêu tộc quá gần... đều không kịp trốn đến địa đạo.
Rất nhiều người bình thường không có thiên phú tu hành, một chút năng lực phản kháng cũng không có, cứ bị Yêu tộc tàn sát như vậy.
Xác chết ở khắp mọi nơi.
Giây phút Mạnh Xuyên đi qua khu vực này, sắc mặt cũng trở nên xanh mét.
“Yêu tộc nên giết, đều phải giết." Mạnh Xuyên nhanh chóng chạy đi, lại không khỏi nhìn cảnh tượng xung quanh.
Đột nhiên Mạnh Xuyên nhìn thấy một cảnh tượng ở góc đường đằng xa.
Đó là một cặp vợ chồng trẻ đang che chở cho một hài tử bằng cơ thể của mình.
Tuy nhiên, cơ thể của cặp vợ chồng trẻ và hài tử, đều bị đâm thủng.
“Đáng chết!!!" Ánh mắt Mạnh Xuyên đỏ lên.
Hắn không kìm lòng được mà nghĩ tới phụ thân và mẫu thân của mình.
Mẫu thân giết về phía yêu quái, ngăn cản các yêu quái. Phụ thân cõng hắn điên cuồng chạy trốn, vừa chảy nước mắt vừa điên cuồng chạy trốn không quay đầu lại... Lúc trước hắn, đã sống sót.
Nhưng đôi vợ chồng trước mắt này dùng tính mạng của mình cũng không thể bảo vệ được hài tử của bọn họ.
“Mạnh Xuyên ta thề, đời này nhất định phải giết hết yêu quái, giết hết chúng nó." Mạnh Xuyên đỏ mắt tiếp tục chạy như bay.
“Nơi đó có Nhân tộc." Đằng xa có mười tên yêu quái chia nhau ra, vẫn đang tiếp tục đuổi giết Nhân tộc. Hai cha con chạy ra từ trong một tòa dân cư, bị ba gã yêu quái truy sát ở đằng sau.
Vút.
Thân thể của Mạnh Xuyên chợt lóe lên, vẽ nên một đường cong, bay xa mấy chục trượng, ánh đao lóe lên, thân thể của ba gã yêu quái đều bị chia thành hai đoạn.
Hai cha con đang chạy trốn quay đầu nhìn lại, đều cảm thấy hơi khó tin.
“Mạnh sư huynh." Thiếu niên kia vô cùng vui mừng.
Mạnh Xuyên quay đầu lại nhìn, nhận ra đó chính là một sư đệ của Kính Hồ đạo viện, khẽ gật đầu, thân ảnh lóe lên, nhảy ra hơn mười trượng lần nữa, cũng đi ngang qua bảy tên yêu quái khác. Chỉ thấy ánh đao lóe lên chém đứt yêu quái, thậm chí có hai ánh đao còn bay ra ngoài đuổi giết yêu quái đang hốt hoảng chạy trốn… giết chết toàn bộ bảy tên quái vật còn lại.
Mạnh Xuyên cũng không quay đầu lại, tiếp tục chạy như bay.
“Cha, đó là Mạnh sư huynh, Mạnh sư huynh đã cứu chúng ta.” Thiếu niên này nói.
“Ừm, ta biết đó là Mạnh công tử." Nam tử trung niên có một loại kích động sống sót sau tai nạn, lại nói, "Chúng ta cũng phải nhanh trốn đi, sau đó bố trí cạm bẫy.”
“Vâng." Thiếu niên gật đầu.
Hai cha con nhanh chóng biến mất trong khu dân cư đông đúc.
……
Mạnh Xuyên tiếp tục đi về phía trước.
Hắn dần nhìn thấy một số thiếu niên có cả nam và nữ mặc y bào của Liệt Dương đạo viện trên đường đi, bọn họ đều chết ở trên đường. Hiển nhiên bọn họ đều đang đi tới đạo viện, gặp phải Yêu tộc!
Mạnh Xuyên càng thêm trầm mặc, đồng thời cũng lo lắng tìm kiếm, tìm kiếm Liễu Thất Nguyệt "Chẳng lẽ Thất Nguyệt đã gặp nguy hiểm, cho nên hốt hoảng chạy trốn tới nơi khác rồi?”
Mạnh Xuyên cảm thấy bất an.
“Có lẽ Thất Nguyệt đã đến Liệt Dương đạo viện." Mạnh Xuyên hi vọng, chỉ là sát ý trong lòng càng thêm mãnh liệt, giờ phút này hắn cũng chỉ còn cách Liệt Dương đạo viện một hai dặm đường.
Đột nhiên......
Mạnh Xuyên nhìn thấy, phía Liệt Dương đạo viện có khói báo động cuồn cuộn bốc lên.
“Là khói báo động, Liệt Dương đạo viện thả khói báo động sao?" Mạnh Xuyên căng thẳng, "Nhanh như vậy đã không chịu nổi rồi sao?”
Toàn bộ Đông Ninh phủ đã bị xâm lấn, nếu không phải tuyệt cảnh, đạo viện sẽ không thả ra khói báo động.
Thân ảnh Mạnh Xuyên chỉ lóe lên hai lần đã đứng trên đỉnh của một gốc đại thụ cao chót vót, nhìn về phía Liệt Dương đạo viện từ đằng xa, vừa nhìn đã thấy, một đám yêu quái đông đảo đang điên cuồng bao vây và tấn công Liệt Dương đạo viện.
Chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt của Mạnh Xuyên lập tức thay đổi: "Xem ra có lẽ có khoảng hai ngàn yêu quái, vậy chắc là sẽ có hai đại thống lĩnh Yêu tộc!"
“Nhanh." Lòng Mạnh Xuyên lo lắng, thân ảnh lóe lên đi thẳng tới Liệt Dương đạo viện.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook