Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 61 Mạnh Xuyên và Yêu Vương

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 61: Mạnh Xuyên và Yêu Vương

Yêu Vương Độc Đàm cầm lệnh bài trong tay, lập tức cảm ứng được vị trí của mười tám khối lệnh bài khác, trong đó có chín khối lệnh bài đã trở thành vật vô chủ. Hiển nhiên chín vị đại thống lĩnh kia đã chết.

“Hả? Liệt Dương đạo viện?" Yêu Vương Độc Đàm lập tức xác định một chỗ, "Có hai vị đại thống lĩnh ở đây, một vị đã chết, một vị đại thống lĩnh Ngưu Yêu khác còn sống. Thần Tôn nhỏ yếu mới tấn công, chắc vẫn còn ở Liệt Dương đạo viện, tiếp tục truy sát một vị đại thống lĩnh Ngưu Yêu khác.”

“Phải nhanh chóng tới đó.”

Yêu Vương Độc Đàm rất rõ ràng, Thần Tôn đang săn lùng trong bóng tối, một khi thành công chém chết đại thống lĩnh Yêu tộc, Thần Tôn sẽ rời khỏi đó tìm kiếm con mồi mới.

Cho nên phải tìm Đại thống lĩnh còn sống, mới có hi vọng tìm hiểu nguồn gốc, tìm được Thần Tôn trong bóng tối kia.

“Vù~~~~”

Hắn ta hóa thành một ảo ảnh trong Đông Ninh phủ, thân thể tràn ngập sương đen xung quanh phạm vi mười trượng, những nơi sương đen đi qua, thi thể đều hóa thành một vũng máu loãng. Một số cao thủ Nhân tộc ẩn nấp ở các nơi khi bị “sương đen” này ảnh hưởng, từng người cũng hóa thành máu loãng và mất mạng. Tuy nói vị Yêu Vương Độc Đàm này không quá quan tâm đến phàm nhân, nhưng nếu thuận đường, hắn ta vẫn bằng lòng giẫm chết những con kiến nhỏ này.

“Nhân tộc nực cười." Yêu Vương Độc Đàm nhìn các cao thủ phàm nhân của Nhân tộc phát hiện trên đường đi, "Nếu không phải muốn mau chóng tìm được Thần Tôn nhỏ yếu kia, chỉ dựa vào một mình ta, đã có thể giết hết tất cả Nhân tộc trong một phủ.”

Sau khi thực lực đạt tới trình độ nhất định, liền sinh ra sự khác biệt về bản chất.

Nếu như hàng trăm ngàn phàm nhân chiến đấu với Yêu Vương Độc Đàm, thì kết quả chính là Yêu Vương Độc Đàm sẽ không bị một chút thương tích nào, mà Nhân tộc phàm tục lại sẽ bị giết sạch. Đương nhiên... trong chiến tranh thật sự, nhóm phàm nhân thấy tình thế không ổn đã sớm chạy trốn khắp nơi, Yêu Vương lợi hại hơn nữa cũng không thể nào phân thân. Lúc này sẽ thể hiện được tác dụng của đại quân Yêu tộc.

Nhân tộc phàm tục phục quân, ở thành quan cũng là vì ngăn cản đại quân yêu tộc như châu chấu. Về phần Yêu Vương? Đều do các Thần Tôn ngăn cản.

"Vù."

Tốc độ của Yêu Vương Độc Đàm nhanh đến đáng sợ, chạy tới Liệt Dương đạo viện.

……

Liệt Dương đạo viện.

“Rút lui.”

“Chúng ta rút lui.”

Sĩ khí của Yêu tộc tan rã, thậm chí còn rơi vào thế hạ phong. Điều này khiến cho rất nhiều thống lĩnh Yêu tộc cũng bắt đầu hạ lệnh rút lui.

Vút vút vút vút, một con yêu quái nhảy xuống từ cửa sổ chạy trốn, những thống lĩnh yêu tộc kia cũng chạy trốn thật nhanh.

“Giết chúng đi.”

“Giết chết đám yêu quái này." Ý chí chiến đấu của mọi người trong Liệt Dương Bảo càng dâng cao, từng ngọn giáo ngắn ném ra đều xuyên qua thân thể yêu quái, mũi tên được bắn ra từ nỏ giường, giống như xâu hồ lô có thể bắn một đường thẳng tắp xuyên qua vài tên yêu quái. Mọi người trong Liệt Dương Bảo thừa thắng xông lên, ra sức đánh chó rơi xuống nước! Đuổi theo đám yêu quái kia.

Đám yêu quái cũng có trí tuệ, chúng nó đều nhìn ra được, đại thống lĩnh Giao Long đã chết... sợ là đại thống lĩnh Ngưu Yêu cũng cách cái chết không xa. Cho dù đại thống lĩnh Ngưu Yêu có thể chạy thoát mạng, thì vị cao thủ Nhân tộc kia cũng sẽ quay lại tàn sát đám yêu tộc chúng nó, chúng nó chết sẽ nhanh hơn.

Tình thế đã được định sẵn là không thể thay đổi được.

Cho nên......

Còn không bằng thừa dịp cao thủ Nhân tộc và đại thống lĩnh Ngưu Yêu đang chiến đấu, mau chóng chạy thục mạng. Cao thủ Nhân tộc kia lợi hại hơn nữa cũng chỉ có một người, chỉ cần đám yêu quái chúng nó chạy đủ xa, đều chạy trốn tứ tán. Cho dù vị cao thủ Nhân tộc thần bí kia muốn truy đuổi, thì có thể truy đuổi mấy người chứ?

“Chúng có thể trốn, ta lại trốn không thoát.” Đại thống lĩnh Ngưu Yêu đã thi triển cấm thuật, kêu gọi sức mạnh của thiên địa, xung quanh hắn ta cũng bắt đầu hình thành sóng nước cuồn cuộn.

Đại thống lĩnh Ngưu Yêu cầm một cái nĩa và quơ lên ngăn cản ánh đao mà Mạnh Xuyên chém tới.

“Vút.”

Thân ảnh của Mạnh Xuyên cực nhanh, nhưng khi hắn tới gần đại thống lĩnh Ngưu Yêu, sóng nước cuồn cuộn ngăn cản khiến cho tốc độ của Mạnh Xuyên bị giảm xuống ba phần, khi xuất đao cũng chậm hơn rất nhiều. Đại thống lĩnh Ngưu Yêu vung nĩa kín không kẽ hở, hoàn toàn chặn nhát đao của Mạnh Xuyên lại.

“Nếu không thi triển sức mạnh nguyên thần, thực lực của ta cũng chỉ tương đương với đại thống lĩnh yêu quái." Mạnh Xuyên âm thầm lắc đầu, "Không thể tiếp tục kéo dài thời gian, ta còn phải nhanh chóng đến tổ trạch xem thử.”

Cô tổ mẫu cũng đã dặn dò hắn, tận lực bảo vệ.

Tuy nói rằng tám đại đạo viện là mục tiêu tấn công hàng đầu của đại quân Yêu tộc, quan phủ nha môn, kho vũ khí quân sự, ngũ đại gia tộc Thần Tôn còn phải xếp ở phía sau. Nhưng dù sao cũng liên quan đến an nguy của ba ngàn tộc nhân Mạnh gia. Dưới cấp bậc Thần Tôn và Yêu Vương, hắn vẫn có vài phần uy hiếp, cũng tự tin sẽ bảo vệ được gia tộc. Đương nhiên nếu như đúng như lời cô tổ mẫu nói, nếu cuộc chiến giữa Thần Tôn và Yêu Vương bên phía Ngọc Dương cung, Thần Tôn bị đánh bại, bản thân hắn cũng chỉ có thể lập tức chạy thục mạng.

“Ngọc Dương cung chủ, cô tổ mẫu và những người khác nhất định có thể chiến thắng." Mạnh Xuyên chỉ có thể hi vọng như thế.

Trong lòng hắn xuất hiện rất nhiều suy nghĩ, nhưng vẫn chiến đấu không ngừng.

Sau khi thử hai đao đều thất bại trước đó, Mạnh Xuyên bắt đầu dung nhập sức mạnh nguyên thần vào từng nơi trên thân thể một lần nữa.

Sức mạnh và sự phối hợp của mỗi một sợi gân cốt, cơ bắp toàn thân hắn đều tốt hơn rất nhiều, chuyển động của chân nguyên cũng rất nhỏ hơn rất nhiều, khi kết hợp lại bạo phát một sức mạnh tốc độ lập tức tăng lên rất nhiều, thực lực cũng trực tiếp vượt qua một cấp bậc lớn.

“Tốc độ của hắn.” Đại thống lĩnh Ngưu Yêu trợn tròn mắt, lúc trước khi cao thủ Nhân tộc giết chết đại thống lĩnh Giao Long cũng có tốc độ đáng sợ như vậy.

Rào.

Mặc dù có sóng nước ngăn cản, thân ảnh sấm sét kia vẫn nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, đại thống lĩnh Ngưu Yêu miễn cưỡng kịp phản ứng lại, cây nĩa trong tay mới chỉ huy động một nửa, ánh đao đã đâm thủng qua vị trí mi tâm hắn ta, xuyên qua đầu trâu của hắn ta, ý thức rơi vào bóng tối ngay lập tức.

Đại thống lĩnh Ngưu Yêu cũng mất mạng.

Thân hình khổng lồ của đại thống lĩnh Ngưu Yêu ầm ầm ngã xuống, khiến cho mặt đất rung lên,  bụi mù mịt.

“Đại thống lĩnh Ngưu Yêu cũng đã chết.”

“Chạy mau.”

“Chạy mau đi." Đám yêu quái vốn đang lẩn trốn, một đám ước gì có thể mọc thêm mấy cái chân, điên cuồng chạy tứ tán.

Mạnh Xuyên quét mắt, toàn bộ đã chạy trốn tứ tán, nếu bản thân hắn đuổi theo một phương hướng nào đó thì nhiều nhất chỉ giết được ba đến năm yêu quái bình thường mà thôi, không đáng để lãng phí thời gian của mình.

Vút.

Mạnh Xuyên trực tiếp chạy tới Liệt Dương Bảo, hắn muốn xem tình huống của Thất Nguyệt.

“Đẹp lắm.”

“Quá lợi hại.”

“Mạnh sư huynh, huynh là đại sư huynh của tám đại đạo viện chúng ta." Có đệ tử Liệt Dương đạo viện cao giọng kích động hét lên.

“Mạnh công tử quá lợi hại, một người có thể chém chết hai gã đại thống lĩnh của Yêu tộc." Các quan binh, lão binh xuất ngũ cũng tán thưởng, tất cả đều vui vẻ ra mặt, nhìn Mạnh Xuyên chạy tới Liệt Dương bảo từ phía xa. Bọn họ đương nhiên biết đến Mạnh công tử nổi danh ở Đông Ninh phủ.

Đột nhiên sắc mặt bọn họ đều thay đổi.

Mọi người đều nhìn về phía xa.

Thân thể suy yếu của Liễu Thất Nguyệt ban đầu đang dựa vào vách tường, cũng mỉm cười nhìn Mạnh Xuyên chạy tới, nhưng bỗng nhiên nàng ta nhìn thấy cảnh tượng phía sau, cũng lộ ra vẻ hoảng sợ.

“Mạnh sư huynh cẩn thận.”

“Mạnh công tử, cẩn thận phía sau.”

“A Xuyên, cẩn thận.”

Một mảnh kinh hô.

Lúc đầu Mạnh Xuyên vẫn chưa phát hiện ra, nhưng phạm vi cảm ứng của hắn khoảng chừng một dặm, ngay khi đối phương đến gần phạm vi một dặm thì hắn lập tức cảm nhận được một khí tức đáng sợ kinh khủng, khí tức kia mãnh liệt, còn mạnh hơn rất nhiều so với khi tức của cô tổ mẫu mà hắn đã từng “nhìn thấy”. Đương nhiên cũng do cô tổ mẫu của hắn trọng thương nên suy yếu.

“Khí tức đáng sợ như vậy." Mạnh Xuyên vội quay đầu nhìn lại.

“Rào~~~~”

Nửa bầu trời phía sau đều là một vùng sương đen mờ mịt, thời điểm tồn tại đáng sợ chỉ cách Mạnh Xuyên một dặm, sương đen kia cũng đã lan tràn trong phạm vi trăm trượng, khoảng cách với Mạnh Xuyên cũng chỉ còn lại không đến trăm trượng.

Vù- -

Tồn tại đó, đang dùng tốc độ kinh người đến gần, tốc độ nhanh hơn Mạnh Xuyên nhiều.

Sương đen mờ mịt che khuất nửa bầu trời, gần như chỉ trong chốc lát đã đến trước mặt Mạnh Xuyên, phạm vi “cảm ứng mười trượng” của Mạnh Xuyên cũng cảm nhận được vô số tiểu hắc xà (rắn nhỏ) to bằng tro bụi trong sương đen, một lượng lớn thi thể vốn nằm trong Liệt Dương đạo viện cũng nhanh chóng hóa thành một vũng máu. Lúc này vô số tiểu hắc xà hình thành sương đen đang cắn nuốt lao đến.

“Giết chết hai đại thống lĩnh, hóa ra lại là một gã phàm nhân! Thật sự khiến cho ta cảm thấy ngoài ý muốn." Một giọng nói khàn khàn lạnh như băng truyền đến từ sâu trong màn sương đen.

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...