Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 64 Tin tức về tổ trạch
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 64: Tin tức về tổ trạch
"Ai cho các ngươi lá gan dám đấu với ta?" Yêu Vương Độc Đàm cũng tức giận, tốt xấu gì hắn ta cũng là một Yêu Vương Nhị Trọng Thiên! Hai gã Thần Tôn tân tấn trước mắt lại muốn hợp sức giết hắn? Quả thực là buồn cười.
Yêu Vương Độc Đàm phẫn nộ, khói độc màu đen tăng vọt, nhanh chóng tràn ngập trong phạm vi trăm trượng.
“Dùng độc sao?” Ngoài cơ thể Liễu Dạ Bạch cũng có sương đen lưu chuyển, giờ phút này sương đen cũng tràn ngập khắp nơi, phạm vi mà nó lan ra, ép bức những sương độc kia lùi bước.
“Lĩnh vực?” Yêu Vương Độc Đàm cả kinh, trong những Thần Tôn có cao thủ am hiểu lĩnh vực, "Mạnh Tiên Cô" của Mạnh gia chính là người nổi bật trong số đó, khói độc của hắn ta hoàn toàn bị khắc chế. Hôm nay hắn ta lại gặp được một vị cao thủ am hiểu lĩnh vực.
Lĩnh vực bao phủ được phóng thích, khiến Yêu Vương Độc Đàm như lâm vào vũng bùn.
“Giết." "Giết.”
Mạnh Đại Giang lao tới phía chính diện, Liễu Dạ Bạch cầm lợi kiếm cũng xông tới từ bên cạnh.
“Giao thủ trực diện, ta cũng có thể tiêu diệt hai người các ngươi." Yêu Vương Độc Đàm vung trường thương, sức mạnh lớn vô cùng tấn công, Mạnh Đại Giang lại thi triển đao pháp đối kháng trực diện. Liễu Dạ Bạch lại xuất quỷ nhập thần lần lượt đánh lén, thậm chí trong lĩnh vực sương đen, bắt đầu xuất hiện khoảng chừng bảy Liễu Dạ Bạch, mỗi một Liễu Dạ Bạch đều lặng lẽ đánh lén, lại nhanh chóng thối lui rồi biến mất trong sương đen.
“Cút ngay.”
Trường thương của Yêu Vương Độc Đàm quét qua, quét trúng một “Liễu Dạ Bạch”, thân thể Liễu Dạ Bạch phân tán thành sương đen, hiển nhiên không phải chân thân.
“Bùm." Mạnh Đại Giang chém ra một đao xuống đầu, Yêu Vương Độc Đàm vội vàng ngăn cản.
“Vút." Một Liễu Dạ Bạch khác thoát ra từ trong sương đen, một kiếm nhanh như tia chớp đâm vào lưng Yêu Vương Độc Đàm.
Nhưng sương đen hộ thân bên ngoài thân thể Yêu Vương Độc Đàm dày khoảng chừng một trượng lại vô cùng cứng cáp, một kiếm của Liễu Dạ Bạch chỉ miễn cưỡng xuyên qua sương đen, chỉ để lại trên người Yêu Vương Độc Đàm một vết thương thì đã hết sức. Đồng tử của Liễu Dạ Bạch co rụt lại, lập tức lui về phía sau tránh thoát.
……
Trong một khu nhà dân đổ nát ở Đông Ninh phủ, hai Thần Tôn đang chiến đấu với Yêu Vương Độc Đàm, uy thế kia khiến cho Mạnh Xuyên quan sát ở phía xa sợ hãi than thở, càng nhận thức rõ ràng hơn chênh lệch của bản thân và Thần Tôn.
Từ phàm nhân đến Thần Tôn......
Thật sự là một bước lên trời, chênh lệch cũng lớn đến kinh người.
“Dựa theo những gì yêu vương này nói, thì phụ thân ta là một Luyện Thể Thần Tôn? Ông ấy đối kháng trực diện với yêu vương kia, mà Liễu thúc thì lại càng thêm lắt léo, liên tục đánh lén, chưa bao giờ cứng đối cứng với hắn ta. Hai người bọn họ phối hợp rất tốt, chắc là đã từng phối hợp rất nhiều lần." Mạnh Xuyên nhìn phụ thân và Liễu Dạ Bạch phối hợp hoàn mỹ, một người cứng đối cứng, một người âm hiểm đánh lén.
Mỗi lần Yêu Vương Độc Đàm nóng nảy muốn đuổi giết Liễu Dạ Bạch, đều bị Mạnh Đại Giang ngăn cản.
Trong cuộc chiến chém giết, chớp mắt Yêu Vương Độc Đàm đã trúng hơn mười kiếm, trong hơn mười kiếm thì có hai kiếm có sức mạnh cực lớn, khiến Yêu Vương Độc Đàm bị thương không nhẹ.
“Mười tám đại thống lĩnh Yêu tộc, hiện giờ đã chết khoảng chừng mười hai vị. Từ sau khi hai vị Thần Tôn này đánh nhau với ta... thời gian dài như vậy, không còn đại thống lĩnh nào bị giết nữa. Xem ra, Thần Tôn trong bóng tối chính là hai người này. Bọn họ rõ ràng chỉ là Thần Tôn Đan Vân Cảnh vừa đột phá, tương đương với Yêu Vương Nhất Trọng Thiên mà thôi, nhưng kinh nghiệm chiến đấu lại vô cùng phong phú, phối hợp cũng vô cùng tốt, hợp sức cùng nhau ta lại không chiếm được thế thượng phong. Tuy rằng thương thế của Luyện Thể Thần Tôn này không nhẹ, nhưng thương thế của ta cũng rất nặng, ta vẫn duy trì cấm thuật, bây giờ nếu dừng tay trở về thì chỉ cần nghỉ ngơi mấy tháng là có thể khôi phục. Nhưng nếu tiếp tục duy trì cấm thuật...... có thể sẽ tổn thương đến căn cơ.”
Yêu Vương Độc Đàm không muốn liều mạng.
Duy trì cấm thuật thời gian quá lâu! Từ khi đuổi giết Mạnh Xuyên, hắn ta đã thi triển cấm thuật, cho tới bây giờ......
Một Luyện Thể Thần Tôn, đánh không chết đè không nát. Còn thêm một Thần Tôn âm hiểm am hiểu lĩnh vực đánh lén, khiến Yêu Vương Độc Đàm rất khó chịu.
“Bây giờ chỉ có thể tìm cách, giết chết ba vị Thần Tôn cường đại của Ngọc Dương cung, sau đó dẫn dắt Yêu tộc cùng Yêu Vương Bạch Trầm, Yêu Vương Viên Sùng, Yêu Vương Bá Hống tàn sát toàn bộ Đông Ninh phủ." Yêu Vương Độc Đàm không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Vút.
Sau khi thi triển cấm thuật, tốc độ của hắn ta là cực nhanh, còn nhanh hơn khi Mạnh Xuyên liều mạng, cũng nhanh hơn hai người Mạnh Đại Giang, Liễu Dạ Bạch một chút.
Đối phương chạy trốn rất xa, không phải là phương hướng của Mạnh Xuyên. Liễu Dạ Bạch, Mạnh Đại Giang cũng không ngăn cản hay đuổi giết nữa.
“Yêu Vương Nhị Trọng Thiên này thật lợi hại.” Lúc này Liễu Dạ Bạch mới dừng cấm thuật Thần Tôn, không khỏi thán phục nói: “Hai huynh đệ chúng ta liều mạng già, cũng tương đương với liều mạng. Có lẽ hắn ta vẫn chưa biết, nếu cơ thể này của huynh liều hết sẽ không thể nào liều mạng nữa.”
Mạnh Đại Giang đã gầy hơn mười cân so với lúc chạy tới cứu viện cho Mạnh Xuyên nói: "Hừ, Yêu Vương này thi triển cấm thuật quá lâu, liều mạng nữa, ta chỉ tổn thất một thân thể. Còn hắn ta sẽ tổn thương căn cơ.”
Vù.
Phía xa, Mạnh Xuyên chạy tới.
"Thân phận của hai chúng ta, huynh nên giữ bí mật." Ngoài cơ thể của Liễu Dạ Bạch vẫn có sương đen bao phủ, khuôn mặt càng bị che giấu mơ hồ không thấy rõ, truyền âm nhắc nhở một câu, sau đó lập tức hóa thành ảo ảnh rời đi.
“Hả?”
Mạnh Xuyên chạy tới, thấy Liễu Dạ Bạch nhanh chóng rời đi, không khỏi sửng sốt.
Vù, Mạnh Đại Giang cũng đến bên cạnh nhi tử, ngoài cơ thể ông ta cũng có huyết khí bao phủ, khuôn mặt được huyết khí bao phủ cũng như ẩn như hiện.
“Cha." Mạnh Xuyên lên tiếng.
“Ta biết ngay." Mạnh Đại Giang gật đầu nói, “Con có thể cảm ứng được khí tức sinh mệnh trong phạm vi một dặm, ta và Liễu thúc con đều không thể trốn được tra xét của con.”
Mạnh Đại Giang và Liễu Dạ Bạch thi triển sức mạnh, hoàn toàn khác với bình thường.
Bình thường là thi triển sức mạnh thân thể, chân khí trong cơ thể.
Mà vừa rồi Mạnh Đại Giang thi triển huyết khí đặc biệt, Liễu Dạ Bạch cũng thi triển thủ đoạn lĩnh vực. Ngay cả những người bình thường quen biết, nhìn thấy huyết khí đặc biệt cùng với lĩnh vực thủ đoạn kia, hơn nữa dung mạo và thân hình đều bị che lấp, thì hoàn toàn không thể nhận ra.
Nhưng Mạnh Xuyên có “Cảm ứng”, chẳng những có thể cảm ứng các loại chân nguyên, yêu lực và khí tức, hắn cũng có thể cảm ứng được khí tức sinh mệnh. Mặc cho ngụy trang như thế nào, khí tức sinh mệnh cũng vĩnh viễn không thay đổi.
“Ta và Liễu thúc con che giấu thực lực, cũng có một vài nguyên nhân đặc biệt." Mạnh Đại Giang nói, "Con cũng phải giữ bí mật cho hai chúng ta.”
“Con hiểu rồi." Mạnh Xuyên gật đầu.
Bọn họ đều là Thần Tôn, lại ẩn giấu thân phận ẩn cư ở Đông Ninh phủ, chắc chắn sẽ có vài bí mật.
Phụ thân và Liễu thúc không muốn nói, truy hỏi cũng không có ý nghĩa gì.
“Đi thôi, theo ta đến Kính Hồ đạo viện." Mạnh Đại Giang nói, "Từ giờ trở đi, con phải luôn đi bên cạnh ta.”
“Vâng, cha." Mạnh Xuyên đáp.
“Ở trước mặt người khác, đừng gọi ta là cha, bại lộ thân phận của ta." Mạnh Đại Giang cười nói.
Mạnh Xuyên gật đầu lia lịa: "Con hiểu rồi.”
Có vị phụ thân là Thần Tôn này ở đây, Mạnh Xuyên cũng cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.
Vút vút!!
Bao phủ trong huyết khí, Mạnh Đại Giang và Mạnh Xuyên thi triển thân pháp chạy đi, tốc độ tương đương nhau.
“Ta và Liễu thúc của con đều có chuyện của mình, trước đó phát hiện Yêu tộc xâm lấn, liền chia ra hai đường, huynh ấy đi về phía Liệt Dương đạo viện, ta đi về phía tổ trạch, Kính Hồ Mạnh phủ. Dọc theo đường đi thấy đại thống lĩnh Yêu tộc, chúng ta cũng sẽ thuận tay giết chết." Mạnh Đại Giang truyền âm nói, "May mắn là con và Yêu Vương truy đuổi tạo ra động tĩnh khá lớn, cuối cùng ta mới phát hiện ra các con, cứu được con trong gang tấc.”
“Nếu chậm thêm chút nữa, lần này con sẽ chết thật." Mạnh Xuyên cũng nghĩ mà sợ.
“Yêu tộc xâm lấn, ai có thể nghĩ đến?" Mạnh Đại Giang lắc đầu.
“Cha, bên phía tổ trạch thế nào rồi?" Mạnh Xuyên hỏi.
Mạnh Đại Giang nói: "Mạnh gia ta cũng là một trong ngũ đại gia tộc Thần Tôn, vận khí không tốt lắm, thậm chí có một nhánh đại quân yêu tộc đã tấn công tổ trạch Mạnh gia ta. Đến khi ta chạy tới...... bên phía tổ trạch đã có rất nhiều người chết, thậm chí còn có bốn vị trưởng lão cũng đã chết. Đúng rồi, tam trưởng lão cũng đã chết.”
“Tam trưởng lão?" Mạnh Xuyên sửng sốt.
Tam trưởng lão đầu trọc gầy gò, tạo ấn tượng sâu sắc nhất với Mạnh Xuyên, đối xử với tiểu bối rất hung dữ, lạnh lùng bảo thủ. Ai dám không nghe lời thì sẽ bị quải trượng đánh tới. Lúc Mạnh Xuyên còn bé cũng có chút bóng ma.
Nhưng mà sau khi hắn ngộ ra bí kỹ, tam trưởng lão trực tiếp tặng hắn tàn trang của Thần Tôn truyền thừa cho hắn, không cần cũng không được.
“Thực lực của Tam trưởng lão rất mạnh." Mạnh Xuyên thì thầm.
“Đúng, ông ấy luôn là người đứng đầu trong toàn bộ gia tộc, nếu cẩn thận đương nhiên có thể sống sót. Nhưng tính tình ông ấy vẫn như cũ, là người xông lên đầu tiên, ngăn cản nguy hiểm cho những người trẻ tuổi. Cuối cùng bị một tay của yêu quái đâm thủng lồng ngực mà chết.” Mạnh Đại Giang truyền âm nói, tâm trạng ông ta cũng không tốt lắm. Dù sao cũng là trưởng bối của ông ta.
Mạnh Đại Giang nhìn nhi tử một cái, truyền âm nói: "Đừng nghĩ quá nhiều, Tam trưởng lão ông ấy cam tâm tình nguyện làm như vậy. Ta biết tính cách của ông ấy, có thể bảo vệ nhiều người trẻ tuổi như vậy, ông ấy nhất định cũng sẽ rất vui mừng. Nếu tương lai con có thể đi vào Nguyên Sơ Sơn, có thể trở thành Thần Tôn...... Tam trưởng lão ở dưới đất có biết được, sợ cũng sẽ thoải mái cười to.”
“Vâng." Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook