Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 65 Yến Tẫn
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 65: Yến Tẫn
“Cha, chuyện người trở thành Thần Tôn, cũng gạt cô tổ mẫu sao?" Mạnh Xuyên hỏi.
Cô tổ mẫu khát vọng cỡ nào, trong gia tộc có thể xuất hiện một vị Thần Tôn.
“Xuyên nhi, Thần Tôn như ta đây, là do một số nguyên nhân đặc biệt mới tu luyện thành." Mạnh Đại Giang vẫn nói ra một chút bí mật với nhi tử," Thứ nhất việc này phải giữ bí mật, ngoài mặt ta không thể nào giúp gia tộc. Thứ hai, Thần Tôn như ta đây cũng quá yếu. Thậm chí toàn bộ Luyện Thể Thần Tôn đều rất yếu.”
“Đều rất yếu sao?" Mạnh Xuyên nghi hoặc.
“Tám trăm năm trước, Yêu tộc bắt đầu xâm lấn." Mạnh Đại Giang truyền âm nói, "Thần Tôn Nhân tộc và Yêu Vương Yêu tộc trải qua một cuộc đại chiến, các Thần Tôn đã phát hiện...... trong số Yêu tộc có vài người có thiên phú dị bẩm, thân thể mạnh đến đáng sợ. Vì thế các Thần Tôn đứng đầu Nhân tộc cũng cân nhắc làm thế nào để khiến cho thân thể trở nên cường đại. Vì vậy đã khai sáng huyết mạch Luyện Thể.”
“Bởi vì không có tiền lệ để noi theo, kinh nghiệm quá ít, huyết mạch Luyện Thể Thần Tôn tu luyện tới tầng thứ ba là “Đại Nhật Cảnh” chính là cực hạn trên lý thuyết." Mạnh Đại Giang truyền âm nói, "Mà muốn đạt tới cực hạn này, cần phải có một lượng lớn báu vật thiên địa để dung nhập vào thân thể. Quá mức xa xỉ lãng phí.”
"Quá lãng phí, tiền đồ lại yếu, pháp môn tu hành không hoàn thiện dẫn đến độ khó trong tu luyện cũng cao." Mạnh Đại Giang truyền âm nói, "Đây chính là một con đường thất bại, có lẽ mấy ngàn năm hay mấy vạn năm sau, con đường này sẽ được hoàn thiện... Nhưng bây giờ, vẫn còn kém xa."
Mạnh Xuyên khẽ gật đầu.
Khó trách, lúc trước hắn chưa từng nghe đến.
“Những người có thể vào Nguyên Sơ Sơn, đều là thiên tài. Mục tiêu cơ bản nhất của bọn họ chính là đạt tới Đại Nhật Cảnh Thần Tôn.” Mạnh Đại Giang truyền âm nói: “Mục tiêu cơ sở của bọn họ chính là lý luận cực hạn của huyết mạch Luyện Thể Thần Tôn, có thể thấy được huyết mạc Luyện Thể Thần Tôn nhỏ bé cỡ nào. Tỷ như An Hải Vương mà con biết, đó đều là Thần Tôn danh chấn thiên hạ. Chỉ sợ một ánh mắt của ông ấy cũng có thể tiêu diệt được Đại Nhật Cảnh Thần Tôn. Trở thành cường giả như An Hải Vương, mới là điều con nên theo đuổi.”
“Vâng." Mạnh Xuyên gật đầu.
An Hải Vương......
Luôn canh giữ hải quan! Lúc trước cô tổ mẫu cũng ở dưới trướng của ông ta, ngay cả cô tổ mẫu cũng từng nói, thực lực của An Hải Vương cũng không thua gì Thần Tôn Đặng Phong danh tiếng cực lớn trong lịch sử. Phụ thân đã nói, một ánh mắt của ông ta có thể giết chết Đại Nhật Cảnh Thần Tôn sao?
“Cha, bên phía Ngọc Dương cung có thể chiến thắng không?" Mạnh Xuyên truyền âm hỏi.
“Không biết." Mạnh Đại Giang lắc đầu, "Nếu bên phía Ngọc Dương cung chiến thắng, chính là chiến thắng của toàn bộ Nhân tộc ở Đông Ninh phủ. Nếu như thất bại, toàn bộ Đông Ninh phủ cũng sẽ trở thành một mảnh đất khô cằn. Ta và Liễu thúc con...... hoàn toàn không thể ngăn cản được.
“Hy vọng bọn họ có thể chiến thắng." Mạnh Xuyên không thể chấp nhận kết quả chiến bại.
Mạnh Đại Giang nhìn nhi tử một chút, có một câu mà ông ta chưa nói ra, nếu như bên phía Yêu tộc đã phái ra “Yêu Vương Độc Đàm” càn quét tứ phương, chứng tỏ rằng bên phía Yêu tộc chắc chắn đang chiếm thế thượng phong.
……
Trên thực tế cũng là như vậy.
Ngọc Dương cung.
Hắc Mao Viên Hầu (lông đen) giơ côn bổng, hóa thành một luồng hắc quang lao về phía Mạnh Tiên Cô.
Phía sau Mạnh Tiên Cô, chính là Vân Vạn Hải gân cốt đứt gãy đang vô cùng suy yếu, Vân Vạn Hải đã không còn bất kỳ sức mạnh chiến đấu nào.
“Cút ngay.”
Mạnh Tiên Cô quát lớn, từng bàn tay lớn hư ảo lập tức đánh về phía Hắc Mao Viên Hầu, nhưng lại bị một gậy của Hắc Mao Viên Hầu chém thành từng mảnh.
“Bùm.”
Gậy của Mạnh Tiên Cô va chạm với cây gậy kia, một gậy này liên tiếp đánh ra rất nhiều bàn tay hư ảo nên uy lực đã giảm mạnh, lại gặp phải gậy này của Mạnh Tiên Cô, Hắc Mao Viên Hầu cũng bị tấn công lảo đảo bay ngược về phía sau.
“Khụ." Mặt Mạnh tiên cô đỏ bừng, khóe miệng có vết máu chảy xuống.
“Bùm bùm bùm bùm bùm bùm." Ngọc Dương cung chủ giận dữ đấm liên tục mấy chục quyền, mỗi một quyền đều chói mắt, cuối cùng cũng đánh lui Yêu Vương Bá Hống to lớn cùng với Yêu Vương Bạch Trầm khó chơi. Hắn ta cũng vội thối lui đến bên cạnh Mạnh tiên cô.
“Tiên cô, sao rồi?" Ngọc Dương cung chủ hơi lo lắng, "Con vượn kia quá nhanh, ta vẫn không thể ngăn cản hắn ta.”
Trong mấy vị Yêu Vương.
Xét về khí lực thì Yêu Vương Bá Hống đệ nhất, luận về tốc độ linh hoạt thì Yêu Vương Viên Sùng đệ nhất, nhưng cũng tương đương với tốc độ của Mạnh Xuyên. Trận chiến thực sự phải xét đến thực lực toàn diện, hiển nhiên Yêu Vương Bạch Trầm Tam Trọng Thiên mới là mạnh nhất, hắn ta cũng là người duy nhất có thể quấn lấy Ngọc Dương cung chủ một cách trực diện.
“Có thể chịu được hai ba gậy.” Mạnh tiên cô truyền âm nói: "Chỉ hai ba gậy, nhiều hơn nữa ta cũng sẽ ngã xuống.”
“Nếu ngươi ngã xuống, ta cũng không thể ngăn cản được." Ngọc Dương cung chủ khổ sở nói.
Có lĩnh vực của Mạnh Tiên Cô tương trợ, hắn ta như hổ mọc thêm cánh, thực lực cũng có thể tăng thêm vài phần. Mà đối phương bị lĩnh vực áp chế cũng bị suy yếu vài phần.
Như thế, hắn mới có thể luôn chống đỡ được mấy cuộc vây công của đối phương.
Nếu không có Mạnh tiên cô......
Hắn ta chỉ có thể chạy thoát thân, thậm chí có thể chạy thoát hay không cũng là hai câu hỏi!
“Yêu Vương Viên Sùng, cứ dựa theo cách này! Giết Mạnh Tiên Cô, chúng ta có thể chiến thắng." Yêu Vương Bạch Trầm truyền âm hạ lệnh, "Lên.”
“Ha ha, giết." Yêu Vương Bá Hống vô cùng dũng mãnh.
Ba đại yêu vương lại hợp sức giết tới.
Ngọc Dương cung chủ chỉ có thể tiến lên ngăn cản, tuy rằng thật sự thiếu đi một “Yêu Vương Độc Đàm”, nhưng Yêu Vương Độc Đàm là uy hiếp yếu nhất trong bốn vị Yêu Vương, những sương độc kia hoàn toàn bị lĩnh vực áp chế. Còn cận chiến? Khả năng cận chiến của Yêu Vương Độc Đàm chỉ có thể xem như tiêu chuẩn bình thường, so với Yêu Vương Viên Hầu có tốc độ siêu tuyệt, sức mạnh vô cùng to lớn của Yêu Vương Bá Hống thì kém hơn nhiều.
Hai bên lại chém giết.
Yêu Vương Bạch Trầm, Yêu Vương Bá Hống điên cuồng dây dưa. Mà Yêu Vương Viên Sùng lại vút một cái, lại muốn giết Mạnh Tiên Cô.
“Đứng lại." Ngọc Dương cung chủ đánh ra từng quyền, có nắm đấm ánh sáng đánh về phía Yêu Vương Viên Hầu.
Hắn ta muốn nghĩ cách một người, quấn lấy ba người, không thể để cho bất luận kẻ nào đối phó với Mạnh tiên cô.
Nhưng hiển nhiên điều này quá khó khăn.
Đặc biệt là Hắc Mao Viên Hầu rất linh hoạt nhanh nhẹn, sau vài lần hóa thành hắc quang lóe lên, chỉ sau hai hơi thở đã thoát khỏi trở ngại, giết đến trước mặt Mạnh Tiên Cô. Mạnh tiên cô chỉ có thể bất đắc dĩ ngăn cản. Mỗi một lần bà ra tay cận chiến, đều thương càng thêm thương.
“Tiên cô, thật không nghĩ tới, hai chúng ta sẽ chết cùng nhau." Giọng nói của Vân Vạn Hải suy yếu, mỉm cười nói.
“Câm cái miệng thối của ông lại, chúng ta vẫn chưa chết đâu!" Mạnh tiên cô cũng đang cố gắng chống đỡ.
Nhưng mà......
Trong lòng của Mạnh Tiên Cô cũng hiểu, có thể kéo dài bao lâu đây?
……
Yêu Vương Độc Đàm đang chạy về phía Ngọc Dương cung.
Trên đường đi cũng gặp phải cuộc chiến giữa Nhân tộc và Yêu tộc, những cuộc chiến này trải rộng rất nhiều địa phương trong phủ.
Ở trước mặt Yêu Vương Độc Đàm đang xảy ra một cuộc chiến.
Ba Nhân tộc phối hợp vô cùng tốt, có hai người đang ngăn cản Yêu tộc, người thứ ba là cung tiễn thủ lần lượt giận dữ bắn cung tên. Tuy nói chưa đạt tới tiêu chuẩn của “Thần tiễn thủ”, nhưng khí lực đủ lớn, có đủ độ chính xác, thì có lực uy hiếp rất mạnh. Trong lúc bạn đồng hành và Yêu tộc đánh nhau, một mũi tên bắn ra xuyên qua đầu Yêu tộc.
“Làm tốt lắm.”
“Giết tên tiếp theo.” Ba cao thủ Thoát Thai Cảnh này cũng là lão binh, phối hợp vô cùng tốt, bọn họ đã liên tiếp giết chết hơn mười con yêu quái.
Vù~~~
Một thân ảnh sương đen từ xa nhanh chóng bay tới, khi xẹt qua nơi đây, tách ra một làn sương đen đảo qua ba lão binh kia, ba lão binh trừng to mắt rất không cam lòng, nhưng cơ thể dưới sương đen lập tức hư thối hóa thành máu loãng.
Yêu Vương Độc Đàm hoàn toàn không để ý, đối với hắn ta mà nói cũng chỉ là tiện tay giết một số Nhân tộc trong khi trở lại Ngọc Dương cung mà thôi.
Một lát sau, lúc Yêu Vương Độc Đàm đang bay qua một con sông, nhìn thấy một cuộc chiến ở đằng xa.
Một thanh niên áo trắng cầm song kiếm, đang chiến đấu cùng một nhóm yêu quái, xung quanh còn có rất nhiều thi thể của yêu quái.
Xung quanh tràn ngập băng sương, khiến tốc độ của các yêu quái trở nên chậm hơn.
Song kiếm vung lên, không ngừng giết chết tính mạng yêu quái.
Mặc cho bọn yêu quái tấn công như thế nào cũng đều bị ngăn cản, sau đó liên tục bị giết chết.
“Phụt." Ngay cả một gã thống lĩnh Hổ Yêu cũng bị chém chết.
“Nhân tộc thật lợi hại, tuy rằng không theo kịp người trẻ tuổi dùng đao kia, nhưng cũng có thực lực của đại thống lĩnh Yêu tộc ta.” Yêu Vương Độc Đàm âm thầm giật mình: “Đáng tiếc thực lực như vậy vẫn chưa có tư cách để Yêu tộc treo thưởng.”
Trong Nhân tộc cũng có thiên tài, thực lực có thể sánh ngang với đại thống lĩnh yêu tộc, tuy rằng xuất sắc, nhưng vẫn chưa thể thu hút được sự coi trọng của toàn bộ yêu tộc.
Gia tộc Thần Tôn cổ xưa ở Vương Đô, nếu thiên phú đủ cao, được dốc sức bồi dưỡng, căn cơ Thần Tôn đều rất sâu. Ở giai đoạn phàm nhân đều có thể có được thực lực sánh ngang với đại thống lĩnh yêu tộc. Nhưng mà nhóm thiên tài như vậy cũng sẽ không đi phục quân khi còn là phàm nhân, mà sẽ đi vào Nguyên Sơ Sơn, trở thành Thần Tôn cường đại... Sau đó lại chiến đấu cùng Yêu tộc.
Nếu để những thiên tài này phục quân, liều mạng trên chiến trường như máy xay thịt, đó chính là không có trách nhiệm với cả Nhân tộc.
“Có thể giết chết một thiên tài, cũng không tệ." Yêu Vương Độc Đàm bay vút về phía thanh niên áo trắng.
“Hả?”
Người trẻ tuổi áo trắng chính là Yến Tẫn.
Bên phía Ngọc Dương cung, trước khi Thần Tôn và nhóm Yêu Vương đại chiến, liền giải tán tất cả mọi người. Dù sao phàm nhân ở lại đó chỉ có thể bị ảnh hưởng.
Yến Tẫn cũng rời khỏi đó, dọc theo đường đi hắn ta cũng đã giết chết rất nhiều yêu quái.
“Yêu Vương?" Nhìn thấy bóng người mơ hồ bị sương đen bao phủ phía xa nhanh chóng đánh tới, Yến Tẫn cũng giật mình.
Lúc trước sau khi Nhàn Thạch Uyển gặp nạn, tuy rằng gia tộc đã phái hộ vệ lợi hại hơn tới, nhưng đó cũng chỉ là một vị cao thủ Ngưng Đan Cảnh.
Từ sau khi Yến Tẫn đạt tới Vô Lậu Cảnh, thực lực hắn ta đã không thua gì vị hộ vệ kia, hộ vệ cũng lặng lẽ rời đi, dù sao cũng là đại cao thủ Ngưng Đan Cảnh, cũng có rất nhiều chuyện của mình.
“Yêu Vương không phải nên giao thủ với Thần Tôn ở Ngọc Dương cung sao?" Sắc mặt Yến Tẫn lập tức thay đổi, không chút do dự quay đầu bỏ chạy, hắn ta không có một chút lòng tin chống cự nào.
“Tiểu tử kia, ngươi trốn thoát được sao?" Tốc độ của Yêu Vương Độc Đàm rất nhanh, nhanh chóng đến gần, càng có nhiều sương đen tràn ngập bao trùm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook