Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 70 Đến Nguyên Sơ Thành
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 70: Đến Nguyên Sơ Thành
Mạnh Xuyên và phụ thân cũng gặp từng đại diện của các gia tộc Thần Tôn.
“Mạnh Xuyên, ngươi là niềm kiêu hãnh của Đông Ninh phủ ta, chúng ta ở Đông Ninh phủ chờ tin tức tốt của ngươi." Vân Phù Thành mỉm cười nhìn Mạnh Xuyên, "Trở thành Thần Tôn, giết nhiều Yêu Vương một chút.”
“Nhất định." Mạnh Xuyên gật đầu.
“Lúc trước ta bị đả thương đan điền ở Thấm Dương Quan, không còn hi vọng để trở thành Thần Tôn. Nhưng khi nhìn thấy có một vị Thần Tôn mới từ Đông Ninh Phủ ta đi ra, vẫn rất cao hứng." Vân Phù Thành mỉm cười, hắn ta thật sự cao hứng.
Mạnh Xuyên khẽ gật đầu, hắn cũng biết về một vài chiến tích của tộc trưởng Vân gia “Vân Phù Thành” này, cũng có hơi khâm phục.
“Chuyện Xuyên nhi trở thành Thần Tôn còn quá sớm, vẫn phải thông qua khảo hạch nhập môn Nguyên Sơ Sơn." Mạnh Đại Giang khiêm tốn nói.
Vân Phù Thành lắc đầu nói: "Một đao đã chém chết đại thống lĩnh Yêu tộc, bây giờ mới mười tám tuổi, bản lĩnh này sao có thể không tiến vào Nguyên Sơ Sơn? Đại Giang lão đệ, ta thật sự hâm mộ ngươi, đã sinh ra một đứa con lợi hại như vậy.”
“Bản lĩnh dạy con của Mạnh huynh ta cũng rất khâm phục." Vân Phù An cuối cùng cũng nói một câu, dáng vẻ thậm chí còn hơi nịnh nọt lấy lòng.
“Biết các ngươi bận rộn, chúng ta không quấy rầy nữa, các ngươi hãy dừng bước." Vân Phù Thành mỉm cười cùng Vân Phù An rời đi.
Mạnh Đại Giang, Mạnh Xuyên đưa mắt nhìn đối phương rời đi.
“Vân gia tam hùng quả nhiên không tầm thường, Vân Phù An chỉ là một tiểu nhân mà thôi." Mạnh Đại Giang nói. “Cô tổ mẫu của con cũng đã nói, lần này Vân gia lão tổ quả thật có công lao bảo vệ Đông Ninh phủ! Ngay từ đầu là Vân gia lão tổ iều mạng ngăn cản Yêu Vương, làm cho Yêu Vương không thể tổn thương đến cô tổ mẫu của con...... Đợi đến Vân gia lão tổ ngã xuống, những Yêu Vương kia mới có cơ hội thương tổn cô tổ mẫu của con, tình thế mới thay đổi nhanh chóng. Chỉ dựa vào điều này, đã không cần phải tiếp tục so đo với Vân gia. Đây cũng là ý tứ của cô tổ mẫu con.”
“Cha." Mạnh Xuyên cười nói," Cha quá coi thường con rồi, ngay từ đầu con đã không để ý, chuyện con để ý là có thể tiến vào Nguyên Sơ Sơn, là tu luyện thành Thần Tôn.”
Mạnh Đại Giang nhìn nhi tử, rất vui mừng, trong lòng thầm nói: "Niệm Vân, hài tử của chúng ta thật sự rất ưu tú, rất ưu tú.”
……
Màn đêm buông xuống.
Ngọc Dương cung của Đông Ninh phủ cũng rất náo nhiệt, rất nhiều người đang tụ tập ở đây, đều đến đưa tiễn nhóm Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt, Yến Tẫn.
“Mạnh Xuyên." Viện trưởng Cát Ngọc của Kính Hồ đạo viện hơi kích động, "Lần này đến Nguyên Sơ thành, phải chuẩn bị thật tốt, chờ tháng chạp năm nay nhất cổ tác khí thông qua khảo hạch Nguyên Sơ sơn, tiến vào Nguyên Sơ sơn!”
“Ta nhất định sẽ cố gắng, viện trưởng." Mạnh Xuyên nói.
“Cát Ngọc ta, có thể dạy ra một Thần Tôn Nguyên Sơ Sơn, ha ha, đủ để ta khoác lác cả đời rồi." Cát Ngọc cười ha hả.
Viện trưởng Chung Thiên Hạc của Liệt Dương đạo viện cũng đứng bên cạnh cười nói: "Lão Cát, bản lĩnh của Mạnh Xuyên có mấy phần là do ngươi dạy?”
“Sao lại không có mặt mũi khoe khoang? Lạc Diệp Đao của hắn, ta đã dạy một chọi một rất nhiều lần!" Cát Ngọc trừng mắt, "Đại Giang huynh bảo ta dạy Mạnh Xuyên khoái đao, chính là bởi vì ta am hiểu khoái đao. Bây giờ ta không bằng Mạnh Xuyên...... Nhưng chuyện ta kiêu ngạo nhất chính là đệ tử của ta lợi hại hơn ta! Đệ tử của ta có thể vượt qua ta, ta mới vui vẻ.”
“Lời này nói rất hay, đệ tử lợi hại hơn chúng ta." Chung Thiên Hạc gật đầu tán thành.
“Viện trưởng, chúng ta phải đi rồi." Liễu Thất Nguyệt cũng tạm biệt Chung Thiên Hạc.
“Đi đi đi." Chung viện trưởng nhìn đệ tử mình tán thưởng nhất, vừa cười vừa nói, có thể dạy ra một vị Thần Tôn Phượng Hoàng Thần Thể, ông ta cũng vô cùng đắc ý.
Mạnh Xuyên cũng tạm biệt viện trưởng Cát Ngọc, bắt đầu đi về phía Thần Tôn.
Mấy vị Thần Tôn đang đứng cùng nhau.
Một người là Nam Vân Hầu, một người là lão giả lông mày dài đến từ Nguyên Sơ Sơn, còn có Ngọc Dương cung chủ, Mạnh Tiên Cô ở bên cạnh.
“Cũng sắp phải đi rồi." Lão giả lông mày dài khẽ gật đầu.
Mạnh tiên cô quay đầu nhìn về phía Mạnh Xuyên, nhắc nhở: "Mạnh Xuyên, tới Nguyên Sơ thành con cứ an tâm ở lại, mặc kệ những chuyện khác, chỉ cần dốc lòng tu luyện, chuẩn bị khảo hạch nhập môn Nguyên Sơ sơn vào tháng chạp năm nay.”
“Cô tổ mẫu yên tâm." Mạnh Xuyên cung kính nói.
“Ta sẽ ở Đông Ninh phủ, ở tổ trạch, chờ tin tức tốt của con." Mạnh tiên cô mong đợi nhìn Mạnh Xuyên.
“Đi thôi.”
Lão giả lông mày dài thúc giục một tiếng ở đằng trước.
Nơi đó có một con phi cầm màu đen, phi cầm vô cùng to lớn, cho dù đang đáp xuống mặt đất đã thu cánh vào cũng đã dài khoảng chừng mười trượng, Yến Tẫn mặc bạch y trên lưng đeo tay nải đang ngồi trên lưng phi cầm kia.
“Đi thôi." Hai phụ tử Liễu Dạ Bạch, Liễu Thất Nguyệt cũng nhảy lên lưng Phi Cầm.
“Chúng ta cũng đi lên thôi." Mạnh Đại Giang, Mạnh Xuyên cũng nhảy theo, lưng con phi cầm này dài rộng khoảng chừng mấy trượng, mấy người bọn họ khoanh chân ngồi xuống vẫn khá rộng rãi.
Lão giả lông mày dài nhảy lên lưng phi cầm cuối cùng, cũng khoanh chân ngồi xuống.
“Đi thôi.”
Ông ta nhẹ nhàng vuốt ve lông chim.
Theo sau một tiếng kêu vang vọng thiên địa, phi cầm màu đen khổng lồ nhanh chóng lao lên trời.
“Đông Ninh phủ." Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt đều nhìn xuống phía dưới, hai người bọn họ đều rất không nỡ, hai người bọn họ đã sống ở đây quá lâu.
Trong màn đêm Đông Ninh phủ, rất nhiều nơi đang treo đèn lồng, nhưng mà là đèn lồng màu trắng, những lá cờ trắng phấp phới, có tiếng khóc yếu ớt. Toàn bộ thanh lâu trong thành đều đã đóng cửa ngừng kinh doanh.
“May mắn là chúng ta thắng." Mạnh Đại Giang nhẹ giọng nói, "Đông Ninh phủ sẽ nhanh chóng khôi phục sự phồn hoa náo nhiệt như trước đây. Nếu thua, sợ là mọi người sẽ bị tàn sát sạch. Đó mới là bi kịch.”
Yến Tẫn cũng nhìn xuống phía dưới.
Cái chết của mẫu thân, cùng với những gì hắn ta đã trải qua nhiều năm như vậy, khiến hắn ta thậm chí còn có hận ý với phụ thân.
Nhưng mà......
Những người ở An Hải Quan kia kính ngưỡng “An Hải Vương”, và vì một kiếm kia, đã cứu được toàn bộ Đông Ninh phủ. Khiến hắn ta cũng có những suy nghĩ khác về phụ thân mình.
“Ít nhất hắn đã bảo vệ rất nhiều người." Yến Tẫn lặng lẽ nói, sau đó nhìn về phía phi cầm, đó là hướng Nguyên Sơ Sơn.
Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt không nỡ nhìn Đông Ninh phủ càng ngày càng nhỏ dần trong tầm mắt, cho đến khi phi cầm bay đến tầng mây, bọn họ rốt cuộc không thể nhìn thấy Đông Ninh phủ nữa.
Trên mây.
Bầu trời đầy sao vô cùng rõ ràng, phi cầm khổng lồ dang rộng đôi cánh chừng hai mươi trượng, gào thét rồi bay đi. Tất cả mọi người đều khoanh chân ngồi ở đó, phần lớn đều tò mò nhìn cảnh sắc bốn phương. Cho dù là Mạnh Đại Giang, Liễu Dạ Bạch cũng chưa từng bay lên tầng mây này.
“Trước hừng đông, có thể chạy tới Nguyên Sơ sơn." Lão giả lông mày dài nói một câu, sau đó không nói nữa.
……
Quả thật, ước chừng ba canh giờ, vẫn là đêm khuya, Mạnh Xuyên và những người khác đã nhìn thấy Nguyên Sơ Sơn.
“Đó chính là Nguyên Sơ Sơn." Lão giả lông mày dài chỉ về phía trước.
“Nguyên Sơ Sơn?”
Mạnh Xuyên, Yến Tẫn, Liễu Thất Nguyệt đều khá kích động nhìn lại, chỉ thấy có sơn mạch nguy nga chót vót xuyên qua tầng mây ở phía xa.
Nhóm Mạnh Xuyên ngồi trên phi cầm, trên tầng mây vẫn cảm thấy núi cao vô cùng nguy nga.
"Nguyên Sơ Sơn là dãy núi cao nhất trong thiên hạ." Lão giả lông mày dài nói, "Cho nên trước đây mới lựa chọn thành lập tông phái này, cũng là tông phái cổ xưa nhất trong thiên hạ, lịch sử lâu đời nhất có thể ngược dòng đến thời kỳ bộ lạc Nhân tộc."
“Chúng ta đến Nguyên Sơ thành trước." Lão giả lông mày dài nói xong, vỗ nhẹ lông chim.
Phi cầm màu đen lập tức lao xuống.
Xuyên qua tầng mây thật dày, lập tức nhìn thấy một tòa thành trì khổng lồ xây ở chân núi Nguyên Sơ Sơn, từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn rõ, Nguyên Sơ Thành chia làm nội thành, ngoại thành.
“Nguyên Sơ thành cũng có lịch sử lâu đời như vậy.” Lão giả mày dài nói: “Vương đô thay đổi, nhưng Nguyên Sơ Thành vẫn không thay đổi... Nguyên Sơ Thành trong quá khứ, chỉ có phạm vi năm mươi dặm, cũng chính là phạm vi của phủ thành bình thường. Nhưng từ khi Yêu tộc xâm lấn cho tới nay, bởi vì Nguyên Sơ Thành vô cùng an toàn, cho nên rất nhiều gia tộc đã di chuyển đến đây, vì vậy đã xây dựng ngoại thành. Khiến cho tường thành của Nguyên Sơ thành đạt tới phạm vi kinh người hai trăm dặm, xét về nhân khẩu bây giờ cũng đã vượt qua vương đô, là thành trì lớn nhất của vương triều Đại Chu rồi.”
Mạnh Xuyên, Liễu Thất Nguyệt, Yến Tẫn đều thán phục nhìn tòa thành lớn như thế, lớn hơn Đông Ninh phủ rất nhiều.
“Yến Tẫn, Mạnh Xuyên, ta sẽ đưa hai người các ngươi đến hội quán Ngô Châu." Lão giả lông mày dài nói, "Tiếp theo các ngươi sẽ ở lại hội quán Ngô Châu, chờ khảo hạch nhập môn vào cuối năm.”
“Vâng." Mạnh Xuyên, Yến Tẫn đều đáp.
Lão giả lông mày dài khẽ gật đầu, phi cầm màu đen khổng lồ đã lao vào trong thành, trực tiếp đi đến trước một phủ đệ xa xỉ chiếm diện tích khá rộng, trên phủ đệ có bảng hiệu - Hội quán Ngô Châu.
Trước mặt phủ đệ này, đã có một nhóm người đứng đợi từ trước, bọn họ đều đã đợi hơn nửa đêm.
"Vút."
Phi cầm hạ xuống, những người này đều cung kính hành lễ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook