Thương Nguyên Đồ (Dịch)
Chapter 76 Lần đầu tiên Mạnh Xuyên xuất hiện

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chương 76: Lần đầu tiên Mạnh Xuyên xuất hiện

Mạnh Xuyên đứng trong đội ngũ nhìn tán thưởng, khó trách có danh khí lớn như vậy, thì ra là có thực lực vô cùng mạnh!

Sau khi Sở Ung chém ra một đao thì bình tĩnh quay đầu rời đi. Người tiếp theo tiến lên, gã chỉ dùng một kiếm đã đâm thủng được ba mươi hai tầng.

Những người kế tiếp cũng chỉ được phép thi triển một chiêu thức, cho nên người nào người nấy đều rất nghiêm túc.

“Mời người tiếp theo, Nguyên Châu Yến Phượng.” Nam tử có bộ râu dê hô lên.

Những người có mặt ở đây chẳng ai thèm để ý.

Yến Phượng là một nam nhân có dáng vẻ cao lớn, tuấn lãng. Hắn có một cặp lông mày đỏ như máu, người như vậy mà lại lấy tên là ‘Phượng’.

Trên tay hắn cầm một cây trường thương màu đen, những chiếc tua màu đỏ của nó tung bay trong gió.

“Phá!”

Yến Phượng bất ngờ lao tới, đứng lại cách mục tiêu ba bước. Hai tay hắn nắm chặt cây thương mạnh mẽ đâm xuống.

Thương trên tay lao đi như rồng! Trường thương hoá thành một Giao Long đang gầm thét xuyên qua từng lớp ánh sáng, đâm thủng thành một phạm vi rất lớn. Thành tích này có thể so sánh được với Sở Ung, khiến cho những người đang đứng xem ở xung quanh đều kinh ngạc.

“Một trăm tám mươi hai tầng!” Giọng nói của nam tử râu dê vang vọng toàn trường, đồng thời gã ta cũng tò mò nhìn về phía nam nhân có lông mày màu đỏ kia.

“Yến Phượng sao?”

“Yến Phượng của Nguyên Châu ư? Hắn từ đâu xuất hiện vậy? Sao có thể mạnh như thế chứ?”

“Hiện tại đã kiểm tra được hơn bảy mươi người mà những người có khả năng phá vỡ hơn một trăm lớp thì chỉ có Sở Ung cùng với người tên Yên Phượng này mà thôi. Hai người này, một người phá vỡ một trăm chín mươi mốt tầng, một người là một trăm tám mươi hai tầng. So với những người còn lại thì hai người này thực sự rất mạnh.” Một đám người kinh ngạc nói.

Ngay cả các một số Thần Tôn cũng không thể tin được.

“Công Tôn huynh, Nguyên Châu của các huynh cẩn thận quá rồi đấy. Những thông tin ghi chép về người tên Yên Phượng này hầu như rất ít. Mọi người đều chỉ nghĩ hắn ta là một người bình thường thôi đấy.” Một vị Thần Tôn xem qua danh sách rồi cười nói. Mỗi Thần Tôn được mời đến xem đợt khảo nghiệm này đều được phát cho một tập danh sách, trên đó ghi lại những thông tin tình báo về mỗi thiên tài tham gia trong đợt khảo nghiệm ngày hôm nay.

"Ta thật sự không biết mà." Người mang họ Công Tôn cười nói: "Ta nói ra có thể các ngươi cũng không tin. Theo ta được biết thì người tên là Yến Phượng này chỉ là con cháu của một gia đình bình thường, không thuộc gia tộc Thần Tôn nào cả. Khi hắn được mười hai tuổi thì quê hắn bị yêu tộc xâm chiếm, phụ thân mẫu thân cũng vì thế mà mất đi, từ đó một mình hắn sống cuộc sống lang thang khắp nơi…Năm nay hắn vừa tròn mười chín tuổi, mới về đến quê nhà thì đã lập tức đăng ký tham gia khảo nghiệm nhập môn của Nguyên Sơ Sơn.”

"Người bình thường làm sao có thể phát ra sức mạnh khủng khiếp như thế được chứ? Thân thể Thần Tôn của hắn có thể đem ra so sánh với Sở Ung được rồi đó. Sở gia vì muốn bồi dưỡng Sở Ung cũng phải hi sinh tám thiên địa kỳ trân quý hiếm đó."

Từng người nghị luận.

Nam Vân Hầu cười nói: "Ta nhớ rõ là khoảng ba ngàn năm trước, khi còn trẻ, tiền bối Thần Tôn Khấu Thịnh thời niên thiếu đã phục dụng một gốc 'Bất Tử Thảo', nên sau đó lông mày của tiền bối mới có màu đỏ như máu. Yến Phượng này cũng có đôi lông mày đỏ như máu giống vậy. Có khi nào là do hắn đã dùng Bất Tử Thảo không?"

"Bất Tử Thảo sao? Một gốc Bất Tử Thảo đúng là có thể tạo ra được một căn cơ vững mạnh." Đông Hà Vương gật đầu nói.

"Nếu để cho người bình thường biết đến Bất Tử Thảo thì dùng sẽ rất lãng phí, chỉ có thể phát huy được ba mươi phần trăm dược tính mà thôi."

"Một chiêu vừa rồi của người tên Yến Phượng này cũng không tầm thường, đã đạt tới cảnh giới cao nhất của thương pháp rồi. Hắn chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là đã nắm được 'Thương ý' rồi. Để cho người như vậy dùng Bất Tử Thảo cũng không lãng phí chút nào." Nhóm Thần Tôn tùy ý bình luận, phần lớn trong số hắn là những Thần Tôn đã được Phong Hầu, bọn hắn đến đây xem khảo nghiệm chỉ vì muốn tận mắt chứng kiến và chào đón thiên tài của các châu.

Người bình thường không thể khiến bọn hắn chú ý như vậy, người mà bọn hắn mong đợi có thể nhìn thấy là một kỳ tài chân chính, là người mà có thể cùng bọn hắn kề vai chiến đấu trong tương lai.

Sau Yến Phượng, đã có bảy người nối tiếp nhau đi lên, cuối cùng cũng tới lượt Mạnh Xuyên.

"Ba mươi ba tầng, mời người tiếp theo, Ngô Châu Mạnh Xuyên." Theo sau tiếng hô của nam tử râu dê là một loạt ánh mắt của toàn trường đổ dồn sự chú ý lên trên người Mạnh Xuyên.

Trong mắt những người có đầu óc thì danh khí của Mạnh Xuyên trong lần khảo hạch nhập môn lần này của Nguyên Sơ Sơn nằm trong số mười nhân vật. Chiến tích của hắn chính là chỉ cần dùng một đao cũng có thể giết chết được hai tên đại thống lĩnh của Yêu tộc!

Nam Vân Hầu ngồi ở phía xa cũng nhìn về phía Mạnh Xuyên.

"Xuyên nhi." Mạnh Đại Giang hồi hộp theo dõi.

Mạnh Xuyên bình tĩnh bước lên đài.

Đây là kỳ thi khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn, cho nên hắn phải thể hiện ra toàn bộ năng lực của bản thân. Ngoại trừ việc không thể thi triển hồn lực ra thì những kỹ năng khác không cần phải che giấu.

"Chờ mười hai năm chính là chờ đến ngày hôm nay." Thân thể và tinh thần của Mạnh Xuyên ngay lập tức hợp nhất hoàn toàn. Bao nhiêu năm thử trải qua đủ loại cảm giác phá vỡ giới hạn, kinh mạch của hắn đã trở nên rất cứng rắn và rộng rãi, chân nguyên tích lũy mười năm trong cơ thể ngay lúc này bộc phát ra. Mạnh Xuyên dùng 'Đao thế' để điều khiển chân nguyên mạnh mẽ trong kinh mạch phối hợp với nhục thân, sử dụng một phần bí quyết 'Ngũ Lôi Hàng Thế' trong Lôi Đình Diệt Thế Đao mà hắn đã học được. Lôi Đình trong cơ thể hắn đột nhiên trở nên dày đặc, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được bên trong có những tia sét thoáng hiện lên.

"Xoẹt!"

Một đường đao như nước loé lên, xuyên qua từng tầng ánh sáng, rồi quay trở lại vỏ đao.

Hành động rút đao này xảy ra quá nhanh, mọi người còn đang hoang mang, có cảm giác giống như vừa rồi hắn chưa từng động đến cây đao đó vậy.

"Sở trường của ta không phải là sức mạnh." Mạnh Xuyên nhìn kết quả mà âm thầm thở dài, quay đầu rời khỏi.

"Bảy mươi chín tầng, mời người tiếp theo, thành Nguyên Sơ Tề Cừu." Nam tử râu dê hô lên.

Nhóm Thần Tôn nghi ngờ xem lại danh sách trong tay mình.

"Bảy mươi chín tầng sao? Nam Vân huynh, không phải trong đây ghi là hắn chỉ dùng một đao đã có thể giết được cả đại thống lĩnh của yêu tộc à, mà còn là hai tên nữa chứ? Chỉ với một chút sức mạnh này à?" Một vị Thần Tôn ngồi bên phải dò hỏi.

"Thân xác của đại thống lĩnh của yêu tộc vốn rất rắn chắc, đao pháp này của Mạnh Xuyên nếu như đem ra để so sánh với những thiên tài trong tộc của chúng tôi thì còn có thể. Nhưng nếu dùng để giết Đại thống lĩnh của yêu tộc thì sợ là phải dùng đến hơn mười chiêu như thế mới được. Chỉ dùng một chiêu thì e là không đủ sức đâu."

Ánh mắt của bọn hắn đột nhiên trở nên độc ác.

"Hắn là vì muốn cứu đứa một đứa bé tên Liễu Thất Nguyệt mà đột nhiên có thể bộc phát ra sức mạnh lớn gấp mấy lần khả năng của bản thân, cũng liên tục chém chết hai đại thống lĩnh của yêu tộc." Nam Vân hầu cười nói: "Sức mạnh lúc bình thường thì vẫn chưa thể đạt được đến mức đó."

"Thì ra là thế."

"Vì cứu người mà bộc phát ra trong giây phút cuối cùng à?" Vẻ mặt một đám Thần Tôn trở nên thất vọng. Bọn hắn muốn tìm được 'tuyệt thế kì tài' trong hơn ba trăm tên thiên tài. Vốn là sau khi xem qua danh sách đã nhìn trúng Mạnh Xuyên, nhưng thực tế, so với những gì mà bọn hắn đã dự đoán từ trước thì hắn yếu hơn rất nhiều.

Rất nhanh sau đó đã đến lượt Yến Tẫn.

"Hai mươi sáu tầng, mời người tiếp theo, Ngô Châu Yến Tẫn."

"Một trăm ba mươi bảy tầng!"  âm thanh vang vọng toàn trường, đây là người thứ ba đạt được hơn một trăm tầng.

Yến Tẫn đi xuống, tiến đến bên cạnh Mạnh Xuyên.

"Yến Tẫn, rất tốt, mạnh hơn ta rồi." Mạnh Xuyên truyền âm nói chuyện với hắn ta.

"Nhưng mỗi lần tỷ thí, ta đều bị ngươi đánh bại." Yến Tẫn bĩu môi đáp, hai người họ đứng ở hàng cuối cùng của nhóm người.

Mạnh Xuyên thật sự đã dùng hết sức lực của bản thân trong lần khảo nghiệm nhập môn này của Nguyên Sơ Sơn. Dù sao thì trên người hắn mang theo hy vọng của rất nhiều người! Hắn biết rõ nếu như không dùng đến 'Tâm hồn chi lực' thì với cơ thể đã được sấm sét tôi luyện của mình thì chỉ có ưu thế về tốc độ mà thôi, còn về mặt sức mạnh thì chỉ được xếp vào loại bình thường. Có thể chém xuyên bảy mươi chín tầng đã được xem là Thần Tôn có căn cơ vững mạnh, với cả đao pháp mà hắn dùng đã đạt mức cao nhất rồi.

Thần Tôn được phân ra nhiều loại.

Có người có sở trường là sức mạnh, có người thì là tốc độ, hoặc cũng có thể là lực sinh mệnh…

Yến Tẫn có căn cơ Thần Tôn tương tự như Mạnh Xuyên. Mặc dù trình độ kiếm pháp của hắn ta thấp hơn Mạnh Xuyên một chút. Nhưng sức mạnh lại lớn hơn so với Mạnh Xuyên, có thể phá vỡ một trăm ba mươi bảy tầng.

Dù sao nếu đã lựa chọn 'Lôi Đình Thần Thể' thì phải chấp nhận kết quả này thôi.

"Vòng sơ tuyển có ba bài kiểm tra, bài kiểm tra thứ hai là khảo nghiệm tốc độ thân pháp, là sở trường của ta rồi." Mạnh Xuyên nhỏ giọng nói, hắn đã phải kìm nén đến mức thế này thì trong bài kiểm tra thứ hai đó nhất định phải phát huy hết toàn bộ năng lực sở trường của bản thân.

Mang về cho mình một cái danh hiệu thiên tài.

Mỗi người đều có sở trường của riêng mình, đây là lý do tại sao khảo nghiệm của Nguyên Sơ Sơn lại có giới hạn thấp nhất, chỉ cần có thể phá được hai mươi tầng là có thể tiếp tục tiến hành những lần kiểm tra tiếp theo.

Theo số lượng người tham gia khảo nghiệm dần tăng lên, những kỹ năng được thể hiện ra ngày một nhiều hơn khiến cho cả nhóm người bên dưới càng thêm kinh ngạc.

Người có thể phá được hơn trăm tầng cũng lần lượt xuất hiện thêm.

Nhưng chỉ có ba người có thể vượt qua được một trăm năm mươi tầng, chính là Sở Ung, Yên Phụng và Đổng Phương. Đổng Phương dùng búa phá vỡ một trăm tám mươi lăm tầng làm cho toàn trường phải kinh ngạc và khâm phục. Mà người được gọi là thiên tài giỏi nhất của Nguyên Sơ thành mới vừa tròn mười ba tuổi 'Diêm Xích Đồng' cũng dùng lưỡi lê phá vỡ bảy mươi ba tầng, khiến cho mọi người hết sức khen ngợi.

"Người cuối cùng, mời Cơ Nguyên Thông của Nguyên Sơ thành!" Nam tử râu dê hô lên, đây là người cuối cùng trong danh sách của đợt kiểm tra lần thứ nhất này.

Cơ Nguyên Thông thân hình nhỏ gầy, hai tay cầm hai cái chùy lớn, ánh mắt hắn lạnh như băng.

"Cơ Nguyên Thông, người đã từng được công nhận là đệ nhất thiên tài của Nguyên Sơ thành! Vì Diêm Xích Đồng chỉ vừa mười ba tuổi đã hiểu được thế nên hắn mới bị đoạt lấy danh hiệu đệ nhất thiên tài."

"Ba năm trước hắn ta bỗng nhiên nổi tiếng, sau đó thì cứ ở lì trong phủ, rất ít khi ra khỏi cửa. Ngoài việc tu luyện ra thì hắn ta không hề biết gì về thế giới bên ngoài cả." Đám người xôn xao bàn luận, Nguyên Sơ thành là thành lớn nhất của vương triều Đại Chu, đã từng là đệ nhất thiên tài của Nguyên Sơ thành, thì đương nhiên sẽ bị mọi người chú ý. Hắn ta cũng là một trong mười người mạnh nhất ở đây.

Vẻ mặt Cơ Nguyên Thông lạnh lùng, hai tay hắn cầm hai cái chùy, tiến lên đập tới một cái.

Khi hắn vung tay ra, cả người đều bị bao bọc trong một quầng ánh sáng màu đen, một chùy này hoá thành ảo ảnh đánh lên từng tầng ánh sáng, phát ra một tiếng nổ rất lớn.

Vẻ mặt nam tử lôi thôi phụ trách nhiệm trông giữ tầng ánh sáng khẽ biến đổi. Trong đầu hắn vừa lóe lên một ý nghĩ thì đồng thời gần hai trăm tầng ánh sáng đầu tiên liên tục phát sáng, đạt đến ba trăm tầng.

"Ầm ầm~~~" Sức mạnh khủng khiếp của một chùy này phá tan nhiều tầng, chỉ để lại một tầng ánh sáng cuối cùng.

Nam tử râu dê há hốc mồm, gã hít sâu một hơi hô lên: "Hai trăm chín mươi chín tầng!"

Toàn trường rơi vào im lặng.

Mạnh Xuyên và những người khác đều giật mình kinh ngạc, hai trăm chín mươi chín tầng sao? Trong đám người bọn hắn có một tên quái vật như vậy à? Ánh mắt những Thần Tôn ngồi phía trên lập tức phát sáng. Vả đám đồng loạt nhìn chằm chằm người tên Cơ Nguyên Thông kia.

 

 

 

 

 

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...