Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 80 Vòng khảo hạch thứ ba
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 80: Vòng khảo hạch thứ ba
Bọn Mạnh Xuyên đều rất bình tĩnh nhìn cảnh này, dù sao trong đội ngũ còn có hai trăm bảy mươi lăm người! Cuối cùng chỉ có hai mươi suất… Còn chưa bắt đầu lần đào thải chính thức.
"Trong sách ghi lại, muốn trở thành Thần Tôn, cần tiến vào 'Thần Tôn Huyết Trì' của Sinh Tử Quan. Mỗi khi sinh ra một Thần Tôn, đều cần tiêu hao rất nhiều lực lượng của Thần Tôn Huyết Trì. Đệ tử Nguyên Sơ Sơn đều phải nắm chắc mười phần mới cho phép vào Sinh Tử Quan. Những người không thể tiến vào Nguyên Sơ Sơn... cũng phải tích góp từng tí một công lao vô cùng cao, mới có thể đổi lấy một lần cơ hội vào Thần Tôn Huyết Trì". Mạnh Xuyên thầm than.
Thần Tôn Huyết Trì quá trân quý, trong thiên hạ chỉ có Nguyên Sơ Sơn, Hắc Sa Động Thiên, Lưỡng Giới Đảo nắm giữ.
Ba tông phái lớn chí cao vô thượng, hàng năm chiêu mộ rất ít đệ tử.
…
Nữ tử áo xanh quay đầu đi tới đám Thần Tôn kia, ngồi vào vị trí của mình, đồng thời nhẹ giọng nói với Đông Hà Vương: "Trưởng lão, kế tiếp giao cho ngươi.”
“Ừ." Đông Hà Vương khẽ gật đầu, lúc này mới đứng dậy.
Hắn mới đứng dậy mà toàn bộ trời đất đều nổ vang run rẩy, lại càng mờ ám hơn.
“Không nhìn được.”
Mạnh Xuyên và các thiên tài cùng với gia quyến thân hữu cũng không dám nhìn về phía Đông Hà Vương nữa. Giống như người phàm khó có thể nhìn thẳng mặt trời! Cho dù gia quyến thân bằng bên trong có Thần Tôn, giờ phút này đều không thể nhìn thẳng 'Đông Hà Vương'. Đông Hà Vương không hề thu liễm khí tức mà vô tình tản ra. Uy thế tản ra kia... Nhìn thì khí huyết sẽ hỗn loạn, nhìn lâu một chút có thể mất mạng tại chỗ là điều rất bình thường.
Đây là một vị Thần Tôn Phong Vương! Tồn tại đáng sợ khi đứng ở đỉnh phong nhân gian, làm cho các Yêu Vương nghe thấy đều biến sắc .
Đông Hà Vương, An Hải Vương đều là tồn tại cùng một cấp độ.
Tuy bọn Mạnh Xuyên đều cúi đầu không dám nhìn thẳng, nhưng đều nghe được giọng nói của Đông Hà Vương.
“Bây giờ đến khảo hạch lần thứ ba do ta chủ trì.” Giọng nói Đông Hà Vương bình tĩnh lại mang theo lực áp bách vô hình: "Đánh nhau liên quan đến sống chết. Chỉ cần hơi phản ứng chậm một chút, rất có thể các ngươi sẽ mất mạng. Cho nên phản ứng của các ngươi phải nhanh.”
“Vòng khảo hạch thứ ba chính là khảo hạch phản ứng của các ngươi.”
“Cần các ngươi phản ứng cực nhanh! Càng nhanh càng tốt." Đông Hà Vương nói.
Mạnh Xuyên nghe xong cũng đồng ý, hắn đã nghe cô tổ mẫu nói qua, thời điểm Ngọc Dương cung chủ ở đối mặt ba gã Yêu Vương vây công đều là không cho đối phương bất kỳ cơ hội nào. Cường giả chính là như thế, không cho đối phương cơ hội, hơn nữa còn phải nghĩ biện pháp chém giết đối phương.
Như kiểu hắn tu luyện Bạt Đao Thức…
Bạt Đao Thức, nhanh là một mặt, mặt khác cũng cần vận dụng tâm lý chiến thuật. Làm cho đối phương trở tay không kịp đối với một đao này! Làm cho đối phương trở tay không kịp thì thời gian phản ứng sẽ chậm một chút. Phản ứng này chậm một chút, chính là sự khác biệt giữa sống và chết. Nguyên Sơ Sơn bồi dưỡng một Thần Tôn không dễ dàng, bọn hắn đối với 'Phản ứng' của Thần Tôn cũng yêu cầu cũng vô cùng hà khắc.
Hả?
Mạnh Xuyên bỗng nhiên cảm giác được không cách nào phản kháng lực lượng bao vây hắn, trực tiếp xách hắn lên. Hắn liếc mắt một cái thấy chung quanh tất cả các thiên tài khác nhóm đều bay lên, mỗi người đều có chút kinh ngạc.
Hai trăm bảy mươi lăm người bọn hắn bay lên, không thể khống chế rồi phân tán ra, rơi vào một mảnh cung viện xen lẫn nhau khoảng cách ước chừng hai trượng.
Hơn nữa phiến đá dưới chân bị vẽ ra một vòng tròn, một vòng tròn có đường kính một trượng.
"Mỗi người các ngươi đều ở trong vòng tròn của mình, không thể đi ra khỏi vòng tròn dù chỉ một chút." Đông Hà Vương tiếp tục nói: "Trên trời sẽ có mưa đá, các ngươi cần tránh từng hạt mưa đá! Chỉ cần bị mưa đá đánh trúng, bất kể là thân thể của các ngươi, hay là vũ khí của các ngươi... Chỉ cần bị đánh trúng, đều coi như các ngươi thất bại. Chỉ cần ra khỏi vòng tròn một chút, cũng coi như thất bại. Không vượt qua được hai vòng mưa đá, tính là thất bại. Chống đỡ càng lâu càng tốt."
Cả đám Mạnh Xuyên đều ngẩng đầu nhìn lên.
Chỉ thấy bầu trời hơi âm u, bông tuyết phiêu đãng, vô số bông tuyết bỗng nhiên hội tụ lại, ở giữa không trung hội tụ thành vô số hạt mưa đá dày đặc lớn bằng ngón tay. Hạt mưa đá ở phía trên bọn hắn cũng cao tầm mười lăm trượng. Điều này cũng đủ để so với tòa nhà cao nhất trong thành phố.
Tất cả thiên tài đều khẩn trương nhìn vô số mưa đá che lấp bầu trời.
Bọn hắn không dám nhìn thẳng Đông Hà Vương, nhưng vẫn có thể nhìn chằm chằm vào những trận mưa đá này.
“Bắt đầu." Đông Hà Vương vừa dứt lời, lập tức có vô số mưa đá rơi xuống phía dưới, vù vù vù!!! Mỗi một viên mưa đá đều có thể so với mũi tên của một tên Vô Lậu Cảnh bắn ra, tốc độ cực nhanh.
Mạnh Xuyên lại vô cùng thích ứng.
Nhiều năm như vậy, mỗi ngày hắn đều trải qua nửa canh giờ 'Tiễn Vũ', theo thực lực tăng lên, đều là để cho các hộ vệ bắn tên khoảng cách càng ngày càng gần. Luôn tạo đủ áp lực cho bản thân! Cho nên mỗi lần Mạnh Xuyên đều bức bách mình làm cho thân pháp nhanh hơn, phản ứng nhanh hơn, đao pháp ngăn cản càng tinh diệu.
Mà hôm nay trong khảo hạch này…
Thân pháp không quan trọng! Bởi vì vẻn vẹn phạm vi một trượng vòng tròn, chỉ cần kịp phản ứng, hơi bước ra một bước là có thể tránh được mưa đá. Mấu chốt vẫn là phải kịp phản ứng! Nếu không phản ứng kịp sẽ bị bắn.
Đao pháp cũng không quan trọng! Bởi vì vũ khí bị bắn trúng, cũng là thất bại.
Thử thách chủ yếu là phản ứng!
Phải phản ứng lại.
“Vù vù vù." Hạt mưa đá bắn tới, trong nháy mắt có ba hạt mưa đá bắn vào phạm vi vòng tròn của Mạnh Xuyên, theo sau còn có hai hạt, lại có ba hạt…
Mạnh Xuyên lại cảm thấy có chút thoải mái: "Những trận mưa đá này không phải một lần mà là từng đợt, mỗi lần chỉ có hai ba viên.
Từ Tẩy Tủy Cảnh bắt đầu mỗi ngày tu luyện mưa tên, Mạnh Xuyên cũng không biết 'Phản ứng' tu luyện của mình đã tới trình độ nào. Tóm lại mỗi ngày hắn đều đang truy cầu cực hạn! Theo đuổi giới hạn chịu đựng của mình.
Giờ phút này giống như tản bộ, di chuyển đơn giản một bước, hai viên mưa đá từ trước sau vị trí bắn qua, rơi trên mặt đất hóa thành bột phấn.
Phản ứng chẳng những cực nhanh, hơn nữa còn có tâm hồn dẫn đến ‘lĩnh vực mười trượng', trong lĩnh vực mười trượng, những trận mưa đá bắn nhanh có quỹ tích vô cùng rõ ràng, làm hắn có thể thoải mái ứng phó.
…
Nhiều người ở khu vực gia quyến thân đằng xa lại nhìn đến có chút khẩn trương.
Bọn hắn không dám nhìn về phía Đông Hà Vương, chỉ dám nhìn chằm chằm đám thiên tài kia, nhìn về phía giữa không trung kia vô số mưa đá. Bông tuyết vẫn đang bay... Càng rơi càng lớn, bông tuyết phiêu đãng ở một mức độ nhất định cũng sẽ ảnh hưởng đến thị giác.
“Vòng khảo hạch thứ ba.”
“Tổng cộng có ba hạng trong sơ tuyển, sau sơ tuyển sẽ định thứ hạng.”
“Ngàn vạn lần phải chống đỡ." Rất nhiều người đều khẩn trương nhìn, nhìn sự kiêu ngạo của gia tộc mình, hy vọng của gia tộc mình.
Mạnh Xuyên là hy vọng của Mạnh gia, mà nơi này rất nhiều thiên tài cũng là hy vọng của gia tộc bọn hắn.
…
Mặt Đông Hà Vương không chút thay đổi thao túng hết thảy, những mưa đá kia liên tiếp bắn xuống khá nhiều, bỗng nhiên ngừng lại.
“Tiếp theo là vòng thứ hai.” Đông Hà Vương bình tĩnh nói.
Trên bầu trời mưa đá vẻn vẹn dừng lại như một dạng hô hấp rất công phu, đi theo lại bão táp bắn xuống.
"Tốc độ nhanh quá." Mạnh Xuyên có thể mượn đao thế đỉnh phong hình thành lĩnh vực, xuyên thấu qua lực trời đất mờ ảo cảm ứng được quỹ tích mưa đá, tiến vào trong phạm vi mười trượng, lại có cảm giác rõ ràng trong lĩnh vực mười trượng! Có thể đánh giá rõ ràng, tốc độ mưa đá nhanh hơn hai phần. Tuy rằng vẻn vẹn chỉ có hai phần… Làm cho độ khó né tránh tăng lên kịch liệt.
Bộp.
Bộp.
Bộp.
Ở bốn phương tám hướng Mạnh Xuyên, hắn đều có thể cảm ứng được, có người đang liên tiếp bị rơi trúng!
Hoặc là phản ứng không kịp nên thân thể bị bị trúng, hoặc là bị rơi trúng góc áo, hoặc là rơi trúng binh khí đeo trên lưng!
“Không..." Có thiên tài tuyệt vọng nắm đại chùy trong tay, đại chùy vừa rồi bị mưa đá bắn trúng. Sau đó liền có lực lượng vô hình bao bọc lấy hắn, đem hắn xách lên. Không đơn thuần là hắn, còn có những thiên tài khác không thể vượt qua đợt thứ hai cũng đều bị xách lên, trực tiếp bay đến hướng xa.
"Các ngươi ngay cả cơ bản nhất vòng thứ hai đều gánh không nổi, phản ứng này thật sự quá chậm." Đông Hà Vương lạnh như băng thanh âm vang vọng tại mỗi một thiên tài bên tai: "Nếu có thực lực tương đương với Yêu tộc chém giết nhau, các ngươi rất dễ dàng vứt bỏ tính mạng."
Đợi đến khi đợt thứ hai ngừng lại.
Tổng cộng có ba mươi sáu thiên tài bị "xách" bay lên, ném về phía xa.
Nguyên Sơ Sơn định vòng thứ hai này là giới hạn thấp nhất, cũng là bởi vì giới hạn này đích xác có thể ngăn cản rất nhiều thiên tài.
Điều này làm cho các thiên tài còn lại thở phào nhẹ nhõm.
“Ít nhất chống đỡ được đợt thứ hai, đạt tới giới hạn thấp nhất." Không ít thiên tài né tránh đều cảm thấy may mắn, mình còn có hi vọng.
“Ha…”
Hơi dừng lại, trên bầu trời lơ lửng có vô số mưa đá lại bắt đầu vòng thứ ba trút xuống, Nguyên Sơ Sơn là muốn sàng lọc ra những người thực sự không chỉ là yêu cầu bọn hắn đạt tới giới hạn thấp nhất.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook