Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 84 Xếp hạng
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 84: Xếp hạng
Nhóm thiên tài cùng với thân quyến bằng hữu lập tức chạy tới chỗ nam tử râu dê kia.
“Chư vị đừng gấp, ta sẽ treo cuộn giấy vàng này trên vách tường, để chư vị nhìn thấy rõ ràng." Nam tử râu dê nói xong liền đi về phía vách tường trên một hành lang, trực tiếp mở cuộn giấy vàng ra, hơn nữa còn treo lên, đồng thời cao giọng cười nói, “Phàm là những người ở trên bảng, đều có thể ở cùng một gia quyến trong Liệt Dương cung vào đêm nay, sáng sớm ngày mai sẽ tiến hành tuyển chọn cuối cùng ở Nguyên Sơ Sơn. Còn những người không có trên bảng, có thể rời đi.”
Vù vù vù.
Rất nhiều thân quyến bằng hữu đều thi triển thân pháp, chạy tới trước vách tường kia, cẩn thận quan sát những cái tên trên cuộn giấy.
Một vài thiên tài cũng bất chấp thể diện, thi triển thân pháp lao tới gần, quan sát thật kỹ ở bên trong.
“Tên đâu? Tên của ta đâu?” Sắc mặt của một số thiên tài tái nhợt, lo lắng quan sát, trong một trăm cái tên trên bảng ở trên cuộn giấy vàng kia, lại hoàn toàn không thể tìm thấy tên của hắn ta.
“Thứ hạng ba mươi chín sao? Cũng may, ít nhất đã qua sơ tuyển, ta nhất định sẽ có thể vang danh ở chung tuyển, giành được một danh ngạch.”
“Tên của nhi tử ta đâu?”
“Không nằm trong một trăm người đứng đầu, thôi đi.”
……
Mạnh Xuyên và phụ thân hắn không hề nóng vội, hai người bọn họ và Yến Tẫn đi tới chỗ treo cuộn giấy vàng.
“Không sao đâu, năm nay không thông qua sơ tuyển, sang năm chúng ta lại đến." Một vị nam tử tang thương an ủi nhi tử của mình, "Sang năm con hai mươi tuổi, vẫn còn một cơ hội. Cho dù năm nay có như thế nào...... thì ba vòng khảo hạch sơ tuyển con đều đạt giới hạn thấp nhất. Tu hành thêm một năm, thực lực của con sẽ có đột phá. Sang năm nhất định có thể có được danh ngạch.”
“Cha, coi như ta đã cảm nhận được có nhiều thiên tài như thế nào. So với bọn họ, ta rất bình thường, khi trở về ta nhất định sẽ cố gắng hơn." Nhi tử cũng trầm giọng nói.
Nam tử tang thương nở nụ cười.
Trước đây nhi tử của ông ta rất kiêu ngạo, dù sao trong một phủ ở quê nhà, hắn ta đã vượt xa những bằng hữu cùng trang lứa. Làm việc vô cùng độc lập, một thiên tài với dáng vẻ của thiên tài. Lần này ngạo khí của nhi tử ông ta đã hoàn toàn bị đập nát, trong những người tham gia khảo hạch nhập môn ở Nguyên Sơ Sơn, hắn ta quả thật được xem như là một người vô cùng bình thường. May mắn là hắn ta vẫn còn thời gian một năm, sang năm còn có thể đến thử.
“Tộc trưởng, ta sẽ trực tiếp đi phục quân." Một bạch y nữ tử bình tĩnh nói với lão giả tóc bạc bên cạnh, "Ta thật sự có sự chênh lệch rất lớn với những người khác, không vào được Nguyên Sơ Sơn, ta không còn gì để nói.”
“Phục quân, tích lũy công lao, tương lai cũng sẽ có cơ hội xông vào Sinh Tử Quan để trở thành Thần Tôn." Lão giả tóc bạc gật đầu.
Bạch y nữ tử bình tĩnh nói: "Hoặc là chết trận trên chiến trường, hoặc là trở thành Thần Tôn.”
Cuộc đời này nàng ta lấy việc trở thành Thần Tôn làm mục tiêu, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ tới việc sống tạm bợ.
Rất nhiều thiên tài và gia quyến đều lần lượt rời đi.
Không có trong danh sách, tất nhiên phải ra đi.
“Không thể nào, ta lại không có trong danh sách sao?" Một thanh niên mặc cẩm bào ngơ ngác nhìn cuộn giấy vàng.
“Đi thôi." Lão giả bên cạnh hắn ta kéo hắn ta đi.
“Nhất định là có sai sót ở chỗ nào đó rồi, lẽ ra ta nên vào Nguyên Sơ Sơn mới phải. Ta nhất định phải vào." Thanh niên mặc cẩm bào thì thào nói nhỏ.
“Thua thì phải nhận thua." Lão giả nói.
"Ta còn không được tham gia chung tuyển, nhóm Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn vẫn chưa phát hiện ra tiềm lực thật sự của ta, nhất định bọn họ đã nghĩ sai rồi." Thanh niên mặc cẩm bào lẩm bẩm.
Lão giả lắc đầu thở dài, mạnh mẽ kéo hắn ta rời đi.
Hầu hết các thiên tài đều phải rời đi, bởi vì chỉ có một trăm người nằm trong danh sách.
Mạnh Xuyên nhìn những thiên tài thất bại hoặc là trầm mặc, hoặc là điên cuồng, hoặc là lạnh nhạt... Đủ những biểu hiện khác nhau, lòng hắn cũng cảm thấy phức tạp. Có thể vào Nguyên Sơ Sơn hay không, đối với các thiên tài phàm tục thực sự là khác nhau giữa trời và đất. Trên người Mạnh Xuyên hắn cũng được gửi gắm rất nhiều hi vọng như vậy, nhưng mà hắn tốt hơn bọn họ rất nhiều, vả lại hắn mới mười tám tuổi.
Không giống nhiều thiên tài đã hai mươi tuổi, là một lần cuối cùng tham gia khảo hạch nhập môn của Nguyên Sơ Sơn.
“Mạnh công tử thật lợi hại.”
“Mạnh công tử, ngươi xếp hạng nhất đấy.”
Mạnh Xuyên vẫn chưa đi tới trước cuộn giấy vàng, phía trước đã có người chúc mừng Mạnh Xuyên.
“Hạng nhất sao?”
Mạnh Xuyên và phụ thân hắn đến gần hơn từ trong đám người, cuối cùng cũng nhìn thấy cuộn giấy vàng đang được treo lên kia. Chữ viết trên cuộn giấy vàng có sức áp bách mơ hồ.
Ánh mắt hắn đảo qua bảng xếp hạng, đã nhìn thấy tên của rất nhiều người như Kim Hoán, Yến Tẫn, Sở Ung, mà trên cùng chính là cái tên Mạnh Xuyên này.
Mạnh Xuyên: Giáp hạ, Giáp thượng, Siêu phẩm
Cơ Nguyên Thông: Giáp thượng, Giáp trung, Giáp thượng
Tông Sa: Giáp thượng, Giáp trung, Giáp trung
……
Mạnh Xuyên xem xong liền hiểu được: "Cơ Nguyên Thông và Tông Sa, ở bài khảo hạch sơ tuyển đầu tiên đều định là giáp thượng! Tất nhiên nhóm Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn đặc biệt quan tâm đến Thần Tiễn Thủ.”
Số tầng mà Tông Sa vượt qua ở bài khảo hạch đầu tiên, còn thấp hơn Mạnh Xuyên chút ít, nhưng lại được đánh giá là cùng một cấp độ với Cơ Nguyên Thông, tất nhiên tiêu chuẩn đánh giá đối với Thần Tiễn Thủ có chút khác nhau, mà hai người bọn họ cũng là hai người duy nhất có hai “Giáp thượng” ở bài khảo hạch đầu tiên.
Bài khảo hạch thứ hai cũng chỉ có hai giáp, một là Kim Hoán, một là Mạnh Xuyên. Thật ra, tốc độ của Mạnh Xuyên còn nhanh hơn Kim Hoán một phần, tất nhiên mạnh hơn nhiều, nhưng Mạnh Xuyên vẫn chỉ là "Giáp thượng", vẫn chưa đạt tới "Siêu phẩm", tất nhiên ngưỡng cửa của siêu phẩm rất cao.
Tất cả các đánh giá của thiên tài...
Chỉ có Mạnh Xuyên là “siêu phẩm” ở bài khảo hạch thứ ba.
“Siêu phẩm? Năm nay lại xuất hiện một siêu phẩm sao?" Cơ Nguyên Thông nhìn siêu phẩm duy nhất trên bảng, trầm mặc.
Lần sơ tuyển của Cơ Nguyên Thông hắn ta, hai giáp thượng, một giáp trung… chắc chắn là tiêu chuẩn vô cùng yêu nghiệt, nhưng Mạnh Xuyên lại nhiều thêm một “siêu phẩm”.
Cơ Nguyên Thông nhìn Mạnh Xuyên, Mạnh Đại Giang đang ở cách đó không xa, quay đầu đi, trong ánh mắt tràn đầy ý chí chiến đấu: "Chờ sau khi kết thúc cuộc thi, ta nhất định sẽ trở thành đệ nhất.”
“Thứ chín." Yến Tẫn bình tĩnh nhìn bảng xếp hạng, căn cơ Thần Tôn có thể so sánh với hắn ta cũng chỉ khoảng mười người, hắn ta xếp hạng chín đã coi như là khá thấp.
“Ta tu luyện song kiếm thuật, lần sơ tuyển này chỉ mới nghiệm chứng uy lực một thanh kiếm của ta." Yến Tẫn nhìn bảng xếp hạng, "Chung tuyển, mới có thể chứng minh thực lực của ta.”
Hắn ta tự nhận bản thân vẫn còn yếu hơn Mạnh Xuyên một chút.
Nhưng hắn ta vẫn mạnh hơn đám người Kim Hoán! Nhưng trên bảng xếp hạng, Kim Hoán xếp thứ sáu, hắn ta lại xếp thứ chín.
“Thật sự có siêu phẩm sao?” Sau khi những thiên tài như Sở Ung, Yến Phượng, Kim Hoán, công chúa Lý Anh, Đổng Phương, Ninh Nhất Bặc, Diêm Xích Đồng nhìn thấy “siêu phẩm” kia đều hơi chấn động, đặc biệt là những người đến từ gia tộc Thần Tôn cường đại kia, bọn họ hiểu rất rõ “siêu phẩm” trong khảo hạch sơ tuyển hiếm có đến nhường nào.
……
Liệt Dương cung có diện tích khá lớn, đã chuẩn bị xong rất nhiều gian phòng từ trước, bên trái và phải cạnh tường cung có rất nhiều gian phòng, cộng lại có khoảng hai đến ba trăm gian. Hôm nay sẽ để cho tất cả thiên tài và gia quyến bằng hữu ở lại.
Mạnh Xuyên và Mạnh Đại Giang ở hai gian phòng gần nhau.
"Vù vù vù~~~" Đêm đã khuya, tuyết rơi ngày càng lớn.
Mạnh Xuyên nhìn tuyết lớn trong Liệt Dương cung xuyên qua cửa sổ, suy nghĩ phiêu đãng.
Ngày mai hắn sẽ tham gia vòng chung tuyển, mà hắn đã chắc chắn sẽ có được danh ngạch, chỉ là không xác định thứ hạng cuối cùng mà thôi.
Mạnh Xuyên nghĩ: "Dựa theo quy tắc của Nguyên Sơ Sơn, thực lực phải đạt tới cấp bậc cực cao mới được phép xuống núi, không biết lần sau về quê sẽ là khi nào. Năm năm sau? Hay là mười năm sau?"
Lần sau về quê chắc chắn còn rất xa.
Chắc chắn hắn sẽ không còn nhìn thấy cô tổ mẫu nữa, tộc trưởng đã hơn chín mươi tuổi, phàm nhân có thể sống qua trăm tuổi là rất ít, sợ cũng khó có thể gặp lại.
“Ta biết mọi người mong đợi gì ở ta.”
“Ta sẽ không để cho mọi người thất vọng.”
Mạnh Xuyên yên lặng nói.
……
Một nơi khác trong Liệt Dương cung.
Ánh nến lay động.
Đông Hà Vương nghe tiếng tuyết rơi dày đặc, mỉm cười viết một phong thư ở trong phòng, sau khi viết xong lại hài lòng mỉm cười.
“A Đồng." Đông Hà Vương mở miệng nói, giọng nói truyền đến một nơi cách đó nửa dặm.
Sau đó một thân ảnh nhanh chóng đi tới viện lạc nơi Đông Hà Vương ở.
“Đi, đưa phong thư này cho sơn chủ." Đông Hà Vương vung tay lên, phong thư lập tức bay ra ngoài, bay ra ngoài cửa sổ, vào tay một thân ảnh trong sân.
“Vâng." Thân ảnh kia dang rộng một đôi cánh gió, bay vút lên trời, nhanh chóng bay về phía Nguyên Sơ Sơn.
Đông Hà Vương nhìn tuyết lớn bên ngoài, mỉm cười nói, "Lại phát hiện một khối ngọc thô tuyệt thế, hy vọng hắn có thể trưởng thành, trở thành một vị Thần Tôn cường đại của Nhân tộc ta.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook