Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 87 Thứ chín từ dưới lên
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 87: Thứ chín từ dưới lên
Nam tử lôi thôi cười nói: “Thanh Ngọc sư tỷ, tỷ cũng đừng yêu cầu quá cao, những thiên tài này đều chưa phục quân để ra chiến trường, nếu như chịu đựng được ba đến năm năm ở trên chiến trường, sẽ biểu hiện tốt hơn bây giờ rất nhiều.”
"Những người chúng ta muốn bồi dưỡng chính là thiên tài, thời gian tu hành của thiên tài rất quý giá, sao có thể để bọn họ từ từ chịu đựng ở trên chiến trường chứ?" Thanh y nữ tử nói.
“Chờ đến khi kết thúc chung tuyển, chúng ta sẽ từ từ thảo luận, định ra thứ hạng.” Đông Hà Vương nói: “Bây giờ sẽ tiến hành bài khảo hạch cuối cùng, đó mới là khảo hạch quan trọng nhất.”
“Vâng." Thanh y nữ tử, nam tử lôi thôi gật đầu.
Hiện giờ chỉ còn lại một bài khảo hạch cuối cùng.
Nếu như nói “Trảm Yêu”, là để phán đoán thực lực chiến đấu thật sự cùng với thiên phú chiến đấu của những thiên tài này, vậy thì bài khảo hạch cuối cùng này chính là để phán đoán tiềm lực của các thiên tài.
……
Mạnh Xuyên và nhóm hơn một trăm thiên tài lại được mang theo phi hành, cùng phi hành với một nhóm Thần Tôn, phi hành trong những vùng núi rộng lớn, cuối cùng đã hạ xuống.
“Ta sẽ cho các ngươi nửa canh giờ để nghỉ ngơi.” Đông Hà Vương nhìn về phía một nhóm thiên tài đều có vẻ mặt mệt mỏi, thậm chí trên người của nhiều thiên tài toàn là vết máu, cũng đã được băng bó vết thương, "Nửa canh giờ sau, sẽ tiến hành một bài khảo hạch cuối cùng!”
Nhóm người Mạnh Xuyên lập tức khoanh chân ngồi xuống, chân nguyên lưu chuyển, chậm rãi khôi phục.
“Bài khảo hạch cuối cùng.”
"Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn ta, mục tiêu cơ bản nhất chính là “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn”, nếu không có tiềm lực để trở thành “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn”, thì cũng không cần bồi dưỡng làm gì." Nam Vân Hầu và một nhóm Thần Tôn tán gẫu ở bên cạnh, mặc dù ở vương triều Đại Chu vương triều có rất nhiều Thần Tôn, nhưng tuyệt đại đa số đều chưa đạt tới cấp bậc “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn”.
Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, là lý luận cực hạn của huyết mạch Luyện Thể Thần Tôn.
Giống như Mạnh Tiên Cô, Vân Vạn Hải, vân vân, bọn họ chỉ là những đệ tử ngoại môn của Nguyên Sơ Sơn, may mắn được trở thành Thần Tôn, phần lớn chỉ tu luyện tới “Bất Diệt Cảnh Thần Tôn” nhị trọng thiên. Thậm chí ngay cả Ngọc Dương cung chủ ở Đông Ninh phủ cũng chỉ là Bất Diệt Cảnh Thần Tôn Nhị trọng thiên. Ngọc Dương cung chủ đi ra từ Nguyên Sơ Sơn, tu luyện nên Thần Tôn Thể cường đại, căn cơ hùng hồn, mới có thể vượt cấp chống cự sự vây công của mấy Yêu Vương như Yêu Vương tam trọng thiên.
Đệ tử được Nguyên Sơ Sơn bồi dưỡng chính là như thế.
Căn cơ mạnh, thực lực mạnh, vượt cấp bình thường cũng có thể bảo vệ tính mạng! Mà đạt tới "Đại Nhật Cảnh Thần Tôn" là mục tiêu cơ bản.
Dù sao Ngọc Dương cung chủ vẫn còn rất trẻ, thực lực còn lâu mới đạt tới đỉnh cao cả đời này của hắn ta, cho nên tạm thời chỉ phụ trách trấn thủ một phủ thành bình thường.
……
Tinh thần của Mạnh Xuyên cũng đã khôi phục, chân nguyên cũng khôi phục viên mãn.
“Nửa canh giờ đã đến." Giọng nói của Đông Hà Vương vang lên.
Một trăm thiên tài đang khoanh chân ngồi đều mở mắt, bọn họ lập tức đứng lên, nhìn về phía Đông Hà Vương. Nhóm gia quyến bằng hữu, cùng với đông đảo các Thần Tôn ở bên cạnh cũng rất chờ mong.
“Bài khảo hạch cuối cùng, chính là khảo nghiệm nội tâm của các ngươi.” Đông Hà Vương chỉ về phía một tế đàn rất lớn, tế đàn hình nón bốn góc, bốn phía đều có một tầng, có hơn một trăm bậc thang dẫn thẳng đến đỉnh. Toàn bộ tế đàn được làm bằng đá xanh, phía trên đều có dấu vết loang lổ, tất nhiên đã có một lịch sử vô cùng lâu đời, “Đây là tế đàn Hắc Ám, khi bước lên từng bậc thang của tế đàn, sẽ có cảm giác như đang chìm vào bóng tối... Chỉ cần các ngươi giữ được sự tỉnh táo trong bóng tối, từng bước đi lên, đi lên càng cao thì chứng tỏ rằng các ngươi càng ưu tú. Nếu như các ngươi đắm chìm trong bóng tối, vậy thì chứng tỏ rằng các ngươi đã thất bại."
“Được rồi, bắt đầu đi." Đông Hà Vương nói.
Mạnh Xuyên và hơn trăm người do dự một chút, rồi lập tức chia ra, đi tới bốn mặt của tế đàn hắc ám, mỗi mặt đều có hai mươi mấy người, sau đó đã có người đầu tiên leo lên bậc thang đầu tiên, dưới chân của bậc thang đá xanh lập tức có sương đen nhàn nhạt bốc lên, chìm vào trong cơ thể người kia. Thân thể của người nọ run lên, do dự một chút lại tiếp tục đi lên một bước. Những người khác cũng đều lần lượt đi lên bậc thang, dưới chân đều có sương đen bốc lên chìm vào trong cơ thể.
“Bùm.”
Mạnh Xuyên cũng bước lên, bậc thang đá xanh dưới chân cũng có sương đen nhàn nhạt bốc lên, chìm vào trong cơ thể hắn, hơn nữa nhanh chóng lan rộng về vị trí đầu hắn.
Giờ khắc này Mạnh Xuyên bỗng cảm thấy đầu óc mê muội, có một loại cảm giác như gặp ác mộng, xung quanh có rất nhiều Yêu Vương, đám Thiên Yêu Môn đang hung ác giết tới, khí tức của những Yêu Vương, đám Thiên Yêu kia rất đáng sợ, vượt xa Yêu Vương Độc Đàm. Mạnh Xuyên cảm thấy thân thể mình trở nên cứng ngắc, tựa như rất khó để cử động.
"Đi thôi, tiếp tục đi, đều là ảo giác, ảo giác." Mạnh Xuyên tự nhủ với chính mình, mạnh mẽ điều khiển thân thể mình, nhưng thân thể hắn còn cứng ngắc hơn một lão nhân tám chín mươi tuổi, bước lên một bước cũng đã cố hết sức.
Đi lên một bước, sương đen từ bậc thang lát đá xanh dưới chân ngấm vào lại nhiều hơn một chút, không ngừng dung nhập vào thân thể, ảnh hưởng đến thân thể, ảnh hưởng đến cả hồn phách, ảnh hưởng đến tất cả.
Ảnh hưởng ảo giác cũng dần trở nên mạnh mẽ.
Ảnh hưởng đối với thân thể càng mạnh, Mạnh Xuyên kiệt sức khống chế thân thể đi lên.
……
Mỗi một thiên tài đều đi rất chậm, càng lên cao thì càng chậm.
Lúc đến bậc thang thứ tám, có một thiên tài sau khi bước lên một bước liền dừng lại ở đó, không nhúc nhích, sau khi đứng ở nơi đó trọn vẹn thời gian năm hơi thở, sương đen đã hoàn toàn bao lấy vị trí đầu của hắn ta, ánh mắt của hắn ta cũng trở thành một mảnh đen kịt, không thể nhìn thấy bạch nhãn.
“Tầng thứ tám đã chìm rồi sao?” Thanh y nữ tử thấy thế thì nhíu mày, "Ý chí trong nội tâm cũng quá bạc nhược, ý chí như vậy, sao có thể tu luyện tới “Hồn Chi Cảnh”, sao có thể trở thành “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn” chứ?”
Kỹ thuật đao pháp kiếm thuật.
Tầng thứ nhất là Hợp Nhất Cảnh, tầng thứ hai là Thế Chi Cảnh, tầng thứ ba là Ý Chi Cảnh, ví dụ như Đao Ý mà hiện giờ Mạnh Xuyên đang theo đuổi. Tầng thứ tư chính là Hồn Chi Cảnh.
“Hừ.” Đông Hà Vương vung tay lên, một sức mạnh vô hình bao vây lấy thiên tài kia, trực tiếp chuyển sang một bên trên mặt đất.
Ngày đó đã thoát khỏi Hắc Ám tế đàn, sương đen bao phủ quanh đầu hắn ta cũng nhanh chóng thu lại tế đàn.
Không có hắc vụ, thiên tài khôi phục sự tỉnh táo, mới phát hiện chỉ có một mình hắn ta ở dưới tế đàn, hắn ta sững sờ đứng ở đó: "Một bài khảo hạch cuối cùng, ta là người kém cỏi nhất sao?"
Rất nhanh - -
Ở bậc thang thứ mười, cũng có hai thiên tài dừng bước, sương đen bao phủ trên đầu bọn họ, ánh mắt cũng trở nên đen kịt không còn bạch nhãn. Bọn họ cũng bị chuyển xuống.
"Thần Tôn của Nguyên Sơ Sơn ta, trừ phi là chết trận, nếu không khi trưởng thành đến hậu kỳ, hầu như đều có thể thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn." Tây Hải Hầu vừa nhìn vừa nói, "Lúc tham gia khảo hạch, bọn họ đều đã gần hai mươi tuổi, ít nhất phải đạt được ba phần ý chí nội tâm của “'Đại Nhật Cảnh Thần Tôn” rồi chứ? Ngay cả ba phần cũng không có, hi vọng trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn đã trở nên xa vời."
“Tiềm lực quá kém." Các Thần Tôn khác cũng đồng ý.
Cho dù có căn cơ Thần Tôn mạnh cỡ nào, cho dù thiên phú chiến đấu cao ra sao, nếu như quá kém ở bài khảo hạch cuối cùng, bình thường đều sẽ bị đào thải hết.
"Ý chí nội tâm" rất đặc biệt.
Đôi khi một phàm nhân, có thể có ý chí nội tâm rất cao.
Có đôi khi, ngay cả Thần Tôn, ý chí nội tâm cũng không chắc chắn sẽ kinh người.
Các thiên tài lần lượt dừng bước.
“Ít nhất phải đạt tới ba mươi bậc, nếu không đạt tới ba mươi bậc, ý chí nội tâm đều quá yếu." Nhóm Thần Tôn đều nhìn về phía đó.
“Hả?”
Tất cả Thần Tôn đều biến sắc, thân quyến phía xa cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Cơ Nguyên Thông có dáng người nhỏ gầy đeo một đôi đại chùy trên lưng, giờ phút này lại đang dừng bước trên bậc thang thứ mười bảy, hắn ta đứng ở đó, sương đen dần dần ngưng tụ ở vị trí đầu hắn ta.
“Không thể nào?”
“Cơ Nguyên Thông, hắn, hắn không thể nào......”
Một nhóm Thần Tôn đều khiếp sợ.
Một trong hai thiên tài chói mắt nhất lần khảo hạch Nguyên Sơ Sơn này, thiên phú thân thể chắc chắn đứng đầu, thiên phú Linh Giác cũng siêu cao chỉ đứng sau Mạnh Xuyên! Hắn là kỳ tài mười năm khó gặp của Nguyên Sơ Sơn.
Nhưng giờ phút này lại dừng lại ở tầng thứ mười bảy?
“Đi lên đi." Nam tử lôi thôi nhíu mày, trong mắt có vẻ lo lắng.
Cơ Nguyên Thông đứng nơi đó, thân thể khẽ run rẩy, dường như đang giãy dụa, nhưng sương đen trên đầu hắn ta đang dần dần ngưng tụ, ánh mắt của hắn ta cũng dần trở nên đen kịt, cuối cùng... không có một chút bạch nhãn nào.
Hắn đứng đó giống như một bức tượng điêu khắc, không còn nhúc nhích.
"Cơ Nguyên Thông, dừng lại ở tầng thứ mười bảy sao?" Nhóm Thần Tôn rất đau lòng, mỗi khi nhìn thấy một kỳ tài tuyệt thế thì bọn họ đều rất vui vẻ, chứng tỏ rằng trong tương lai có thể sẽ có một đồng bạn cường đại. Nhưng bây giờ ở bài khảo hạch cuối cùng Cơ Nguyên Thông lại dừng lại ở tầng thứ mười bảy, thật sự khiến cho bọn họ vừa thất vọng vừa lo lắng.
“Ai." Đông Hà Vương nhẹ nhàng lắc đầu, một ý nghĩ xuất hiện trong đầu, Cơ Nguyên Thông cũng bay lên và bị dịch chuyển sang một bên trên mặt đất, trong bài khảo hạch lần này Cơ Nguyên Thông đứng ở vị trí thứ chín đếm ngược.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook