Thương Nguyên Đồ (Dịch)
-
Chapter 89 Danh ngạch
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Chương 89: Danh ngạch
Mỗi bậc thang đi lên, đều có sương đen mới dung nhập vào thân thể, ảo giác tiếp tục tăng lên.
Ảo giác nặng nề kéo tới, kéo ý thức Mạnh Xuyên xuống, muốn Mạnh Xuyên hoàn toàn chìm đắm.
“Ai cũng đừng hòng ngăn cản ta.”
"Ngay cả ảo giác cũng không thể đánh tan, sao có thể chém chết tất cả Yêu tộc?" Ý chí Mạnh Xuyên ngưng luyện giống như một thanh đao, thanh đao này là để chém yêu, tất nhiên còn muốn chém hết những trở ngại nặng nề trên con đường tu hành của hắn.
Hắn vẫn đang đi tiếp một cách khó khăn, nhưng càng tiến về phía trước, sương đen càng thêm nồng đậm, ảnh hưởng của ảo giác đối với thân thể, ý thức càng ngày càng lớn.
Cho dù ý chí của hắn như đao, tầng tầng ảo giác bao phủ, ý thức cũng dần bị che đậy.
Ký ức càng thêm mơ hồ, ảo giác càng ngày càng chân thật. Thậm chí hắn đã dần mất đi cảm giác đối với thân thể.
“Vù.”
Một sức mạnh vô hình xuất hiện trong ý thức.
“Hả? Sức mạnh Nguyên Thần?” Mạnh Xuyên đột nhiên tỉnh táo, trí nhớ hoàn toàn khôi phục, hoàn toàn ngăn cản được ảnh hưởng của ảo giác.
Tuy rằng hắn vẫn chưa sử dụng sức mạnh Nguyên Thần, nhưng vào thời điểm cuối cùng khi hắn chìm xuống, sức mạnh Nguyên Thần lại chủ động bắt đầu bài xích những sương đen kia.
"Sức mạnh Nguyên Thần rất lợi hại, có thể ngăn cản những ảo giác này nhẹ nhàng thoải mái. Nhưng mà, nếu như vậy thì sao ta có thể luyện ý chí đây?" Mạnh Xuyên thầm nghĩ, hắn lập tức thu sức mạnh Nguyên Thần lại, không cho sức mạnh Nguyên Thần tiếp tục ngăn cản. Ảo giác lại xâm nhập lần thứ hai, tầng tầng bao phủ, ý thức của Mạnh Xuyên cũng dần chìm xuống. Nhưng “sức mạnh Nguyên Thần” vẫn khiến Mạnh Xuyên giữ được một chút tỉnh táo cuối cùng.
Một chút tỉnh táo này, làm hắn biết được những thứ này là ảo giác, nhưng lại không thể nào đánh tan. Hơn nữa hắn cũng không cảm nhận được thân thể.
Toàn bộ ý thức của hắn, giống như bị nhốt trong một cái lồng giam hắc ám.
Tuy rằng sức mạnh Nguyên Thần chỉ cần điều động là có thể đánh vỡ lồng giam hắc ám này, nhưng Mạnh Xuyên lại không làm như vậy.
“Hoàn toàn không cảm nhận được thân thể, tất nhiên không thể đi lên nữa, chắc là ta đã thất bại rồi." Mạnh Xuyên thầm nghĩ.
……
Bên ngoài.
Đám người Đông Hà Vương đều nhìn từ xa, sau khi Cơ Nguyên Thông dừng bước, bọn họ càng chú ý đến Mạnh Xuyên hơn.
Nếu như nói Cơ Nguyên Thông là kỳ tài hiếm thấy mười năm mới xuất hiện, vậy thiên phú linh giác của Mạnh Xuyên cao đến mức không thể tưởng tượng nổi, mấy trăm năm mới xuất hiện một người. Cho nên các Thần Tôn ở đây đều vô cùng coi trọng Mạnh Xuyên, nếu ý chí nội tâm của Mạnh Xuyên có chỗ thiếu sót lớn, đó mới là tin tức còn tệ hơn gấp mười lần so với chuyện Cơ Nguyên Thông dừng ở tầng mười bảy.
Ba mươi tầng, bốn mươi tầng, năm mươi tầng, sáu mươi tầng.
Nhìn Mạnh Xuyên dần dần đi lên, các Thần Tôn cũng dần thoải mái hơn, có thể đi qua sáu mươi tầng thì phương diện ý chí nội tâm cũng đã rất xuất sắc.
Ở tầng sáu mươi sáu, Yến Phượng dừng bước.
Ở tầng thứ sáu mươi tám, Mạnh Xuyên cũng dừng bước.
“Hả? Mạnh Xuyên cũng dừng lại sao?”
“Tầng sáu mươi tám cũng rất tốt, xếp hạng thứ mười trong những thiên tài khảo hạch lần này.”
"Muốn trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, ý chí nội tâm cần phải đi lên được đỉnh là tầng một trăm linh ba của tế đàn hắc ám! Hiện giờ hắn chỉ mới mười tám tuổi đã đạt tới sáu mươi tám tầng, sau đó trưởng thành một cách tự nhiên, mười năm sau cũng có thể nhẹ nhàng thoải mái đạt tới đỉnh của tế đàn."
Các Thần Tôn vẫn rất hài lòng với thành tích của Mạnh Xuyên.
Nhưng lúc Mạnh Xuyên dừng lại thời gian một hơi thở ở tầng thứ sáu mươi tám, khi ánh mắt của hắn cũng bắt đầu dần trở nên đen kịt, sau đó ánh mắt vẫn có thể khôi phục bình thường. Mạnh Xuyên lại tiếp tục đi lên. Chính là lúc Mạnh Xuyên phẫn nộ bản thân mềm yếu sợ hãi, ý chí trảm yêu càng được ngưng luyện, giống như đao phong, muốn chém hết tất cả ảo giác. Vì vậy, hắn lại tiếp tục đi lên.
“Hả? Đã sắp chìm xuống, lại có thể thoát khỏi ảo giác? Loại đột phá khi lâm trận này rất khó có được." Dịch trưởng lão mỉm cười nói.
Đông Hà Vương gật đầu nói: "Nội tâm của hắn rất cường đại, sau khi gặp khốn cảnh, nội tâm càng kiên định, ý chí mới có thể càng thêm cô đọng.”
Dưới sự chú ý của chúng Thần Tôn, các thiên tài dần dần dừng lại.
Tông Sa cũng dừng bước ở tầng thứ bảy mươi mốt, đứng thứ tám trong một trăm thiên tài! Điều này đã vô cùng xuất sắc rồi.
Khi đến tầng thứ bảy mươi lăm, Mạnh Xuyên lại dừng lại một lần nữa, lúc này đây sương đen đã bao phủ đầu hắn, ánh mắt của hắn dần dần trở nên đen kịt, tuy rằng có giãy dụa một lúc, nhưng cuối cùng cũng hoàn toàn trở nên đen kịt, toàn thân không nhúc nhích giống như điêu khắc.
“Bảy mươi lăm tầng, rất tốt." Đông Hà Vương mỉm cười gật đầu, sức mạnh vô hình bao quanh Mạnh Xuyên đến khu đất trống bên cạnh, sương đen nhanh chóng rời khỏi thân thể của Mạnh Xuyên, lui vào tế đàn hắc ám.
Không có sương đen, Mạnh Xuyên nhanh chóng khôi phục sự tỉnh tạo, cũng hoàn toàn khôi phục sự khống chế thân thể.
“Ta bị đưa xuống rồi sao?" Mạnh Xuyên ngẩng đầu nhìn lại, hiện giờ phía trên chỉ còn sót lại bốn người vẫn đang khó khăn leo lên.
Người có căn cơ Thần Tôn rất mạnh cũng chỉ còn mỗi Yến Tẫn, ba người khác đều không có danh tiếng gì.
"Mạnh Xuyên, vậy mà ngươi lại đi được đến tầng bảy mươi lăm." Công chúa Lý Anh mỉm cười đi tới, ánh mắt của nàng ta tỏa sáng, nhiệt tình hơn trước rất nhiều, "Xếp vị trí thứ năm trong số hơn trăm người chúng ta, nhưng mà thứ hạng cũng không quan trọng, ý chí nội tâm cần phải tu luyện để trở thành “Đại Nhật Cảnh Thần Tôn”, chỉ cần có thể đạt tới đỉnh của tế đàn hắc ám là được. Bây giờ ngươi đã có thể đạt tới tầng bảy mươi lăm, sợ là sau ba năm nữa, là có thể đạt tới đỉnh."
Mạnh Xuyên thầm than, không hổ là công chúa hoàng tộc, biết rất nhiều.
Về Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, bản thân hắn biết được ít hơn nhiều, lý luận cực hạn của nhất mạch Luyện Thể Thần Tôn như phụ thân hắn chính là Đại Nhật Cảnh Thần Tôn.
“Chúng ta lại thảm rồi, ta mới đạt đến tầng ba mươi chín, sau này cần dành chút thời gian cho ý chí nội tâm của mình.” Công chúa Lý Anh cười nói: “May mắn là để tu luyện trở thành Đại Nhật Cảnh Thần Tôn, bình thường cũng chỉ cần hai đến ba mươi năm, có đủ thời gian để từ từ nâng cao ý chí nội tâm. Đúng rồi, ngươi biết không, Cơ Nguyên Thông chỉ dừng lại ở tầng mười bảy.”
“Tầng mười bảy?" Mạnh Xuyên giật mình.
“Ừm, chắc hẳn nhóm Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn cũng sẽ rất đau đầu." Công chúa Lý Anh nói.
Mạnh Xuyên trò chuyện vài câu đơn giản với công chúa Lý Anh, sau đó nhìn thấy Yến Tẫn cuối cùng cũng dừng bước ở tầng tám mươi mốt, theo sau hắn ta, chỉ còn hai thiên tài vẫn đang đi lên.
Tả Hao, dừng bước ở tầng tám mươi lăm.
Chương Liệt, dừng bước ở tầng chín mươi ba.
Mấy bài khảo hạch trước đó của Chương Liệt đều rất bình thường, xếp hạng sơ tuyển cũng ở vị trí thứ chín mươi chín. Nhưng chỉ có khảo hạch ở tế đàn Hắc Ám là đứng đầu, đi tới tầng thứ chín mươi ba là điều không thể tưởng tượng nổi, cách đỉnh không xa.
Hắn ta và Tả Hao, cho tới bây giờ vẫn chưa từng sử dụng thiên địa kỳ trân, bọn họ đều xuất thân từ gia tộc bình thường, cũng đã chịu rất nhiều đau khổ, trải qua gian khổ mới có ngày hôm nay.
“Bọn họ chỉ thiếu cơ duyên, lại không có sự trợ giúp từ gia tộc." Mạnh Xuyên nhìn Tả Hao, Chương Liệt, âm thầm cảm khái.
Số phận con người là như vậy.
Nếu như ở trong đại gia tộc, cẩm y ngọc thực (ăn ngon mặc đẹp) từ nhỏ, thiên chi kiêu tử (con cưng của trời), điều kiện tu hành cũng vô cùng tốt. Trải qua rất ít cực khổ, chỉ sợ hôm nay cũng không thể đi đến tầng thứ chín mươi ba.
“Mọi khảo hạch đến đây là kết thúc.” Đông Hà Vương cất cao giọng nói: “Các ngươi hãy nghỉ ngơi nửa canh giờ, sau khi Nguyên Sơ Sơn thương nghị, sẽ định ra danh sách hai mươi người cuối cùng.”
“Sắp định ra danh ngạch cuối cùng rồi.”
“Sẽ có ta chứ?”
“Sơ tuyển và chung tuyển của ta, không được coi là người đứng đầu, nhưng cũng không tính là kém, đều ở mức trung bình. Chắc là có thể nằm trong hai mươi người đứng đầu.”
Rất nhiều thiên tài đều rất căng thẳng, tự hỏi Nguyên Sơ Sơn sẽ lựa chọn như thế nào.
Đối với rất nhiều người trong số bọn họ, có thể có được danh ngạch chính là một bước lên trời! Nếu không chiếm được danh ngạch thì phải ra chiến trường chậm rãi tích lũy công lao từng chút một, hơn nữa còn không có danh sư chỉ điểm. Ở Nguyên Sơ Sơn, có các Thần Tôn cường đại chỉ điểm, có thể học được truyền thừa lợi hại nhất, còn được bồi dưỡng bằng những tài nguyên hiếm thấy. Đại đa số Đại Nhật Cảnh Thần Tôn của vương triều Đại Chu đều xuất thân từ Nguyên Sơ Sơn.
Mạnh Xuyên đi tới bên cạnh phụ thân Đại Giang, Yến Tẫn cũng đi tới đây.
“Hai người các con đều làm rất tốt. "Mạnh Đại Giang vui mừng nói, "Theo ta thấy, chắc chắn đều có thể có được danh ngạch.”
“Yến Tẫn, sơ tuyển xếp thứ mười, chung tuyển cũng được coi là hạng năm." Mạnh Xuyên cũng gật đầu, "Nhất định sẽ có được danh ngạch.”
“Ngươi chắc là đệ nhất." Yến Tẫn lộ ra vẻ tươi cười nói, phấn đấu mấy năm nay, mục tiêu đầu tiên của hắn ta chính là tiến vào Nguyên Sơ Sơn, bây giờ xem ra sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
……
Chúng Thần Tôn cũng đang đàm luận, đàm luận về đám thiên tài lần này.
Mà Đông Hà Vương, nam tử lôi thôi, nữ tử áo xanh cùng với Dịch trưởng lão, cũng đang trao đổi muốn quyết định hai mươi danh ngạch cuối cùng.
"Ý chí nội tâm của Cơ Nguyên Thông có khuyết điểm, nhưng thiên phú thân thể và thiên phú linh giác đều cực cao, chỉ cần tương lai bù đắp nhược điểm ý chí nội tâm, hoàn toàn có thể trở thành một Thần Tôn cường đại của Nhân tộc ta, chắc chắn phải cho hắn một danh ngạch." Nam tử lôi thôi nói, "Các đệ tử khác, những người ở tầng ba mươi đến năm mươi của tế đàn Hắc Ám Tế Đàn đều cần phải hao phí chút tinh lực tôi luyện phương diện ý chí nội tâm. Cơ Nguyên Thông, để hắn hao phí nhiều tinh lực ở phương diện này là được."
"Ta cảm thấy, phải chế định cho hắn một kế hoạch đặc biệt để “tôi luyện ý chí nội tâm”." Thanh y nữ tử nói, "Căn cứ vào kinh nghiệm trưởng thành từ nhỏ của hắn, định ra một kế hoạch mới. Tỷ như những bước ngoặt cuộc đời, chạy trốn tuyệt vọng, ánh sáng rực rỡ, cưới vợ sinh con…”
“Được." Đông Hà Vương gật đầu, "Ta cũng đồng ý cho hắn một danh ngạch, nhưng mà rèn luyện nội tâm như thế nào, cần chế định một phần kế hoạch chi tiết.”
“Chuyện này ngươi không cần lo lắng.” Dịch trưởng lão mỉm cười nói: “Trên núi có nhiều lão già, hãy để bọn họ định kế hoạch cho tốt. Trong lịch sử Nguyên Sơ Sơn ta cũng từng có một số kỳ tài tuyệt thế ý chí yếu kém.”
Một số phương diện nào đó quá ưu tú, đều sẽ được triệu nhập trực tiếp.
Như Liễu Thất Nguyệt, có được huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thể, không cần bất kỳ khảo hạch nào đã trực tiếp triệu nhập. Cho dù tu hành có khuyết điểm, nghĩ biện pháp để lần lượt bù đắp là được.
Đối với những thiên tài bình thường, lãng phí quá nhiều thời gian ở phương diện khác sẽ chậm trễ việc tu hành. Nguyên Sơ Sơn bỏ ra quá nhiều công sức để bồi dưỡng cũng không đáng.
Nhưng một số kỳ tài...... tất nhiên có thể phá lệ.
“Tên của Cơ Nguyên Thông đã được thêm, Chương Liệt thì sao? Hắn đứng đầu ở tế đàn Hắc Ám, nhưng những phương diện khác đều rất bình thường." Thanh y nữ tử nói, "Nội tâm mạnh mẽ đơn thuần, không đủ thực lực, sao có thể chiến đấu với Yêu tộc trong tương lai?"
“Đúng là quá tầm thường." Nam tử lôi thôi gật đầu, "Có thể thử cho hắn đến Huyễn Ma nhất mạch.”
“Có thể hắn sẽ không phù hợp với Huyễn Ma nhất mạch, chỉ sợ Huyết Thần nhất mạch mới phù hợp với hắn." Đông Hà Vương nói.
“Cho hắn một danh ngạch đi, Huyễn Ma, Huyết Thần, đều có thể thử xem. Nếu mười năm không thể thành thượng phẩm Thần Tôn... sẽ trục xuất hắn ra khỏi nội môn.” Dịch trưởng lão nói, Nguyên Sơ Sơn cũng có quy tắc, nếu đệ tử trở thành Thần Tôn, ít nhất cũng phải là Thượng Phẩm Thần Tôn! Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Thần Tôn ở Nguyên Sơ Sơn cường đại. Nếu như trong vòng mười năm không trở thành thượng phẩm Thần Tôn, sẽ bị trục xuất khỏi nội môn, trở thành đệ tử ngoại môn bình thường.
Đông Hà Vương và những người khác thảo luận từng danh ngạch, từng danh ngạch đều rất quý giá, tất nhiên phải được coi trọng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook