Tiên Đạo Cầu Tác (FULL 100đ/C)
-
Chapter 341: Tiên Đạo Cầu Tác 341
Lữ Thanh Thượng lại hỏi: "Vậy theo Từ sư đệ suy đoán, dị biến của Phượng sư đệ phải kéo dài bao lâu mới kết thúc?"
Từ Thanh Phàm lắc đầu nói: "Điểm này ta cũng không rõ lắm, có lẽ chỉ cần thời gian một chén trà, hoặc có lẽ phải mất mấy ngày, chúng ta đều không biết tình hình cụ thể nên không thể suy đoán được. Chỉ là nghe nói Phượng Hoàng khi niết bàn cần đến mấy tháng, lần này Phượng sư huynh tuy không phải là niết bàn thật sự, nhưng chắc cũng phải cần mấy ngày."
Nói đến đây, Từ Thanh Phàm không khỏi nhíu mày. Hiện tại tình hình trên Hoàn Đảo vô cùng quỷ dị, nguy hiểm rình rập khắp nơi, đặc biệt là nhóm của mình, Từ Thanh Phàm luôn cảm thấy dường như có âm mưu gì đó đang chờ đợi, nên càng thêm cẩn thận.
Trước đó hắn đã ghi nhớ địa hình Hoàn Đảo, biết rằng tuy địa hình bằng phẳng nhưng ở phía nam vẫn có một vài ngọn đồi nhỏ, địa thế tương đối phức tạp...
Theo ý của Từ Thanh Phàm, hắn định dẫn mọi người đến đó ẩn náu một ngày, chờ các vị trưởng bối trên Chiêm Đài đến Hoàn Đảo. Nhưng lúc này Phượng Thanh Thiên lại đang xảy ra dị biến, không ai biết trên đường đi xóc nảy có xảy ra biến hóa gì không. Nếu vì vội vã đi đường mà khiến Phượng Thanh Thiên tẩu hỏa nhập ma thì không hay, nhưng nếu không đi thì lại có thể bị phục kích lần nữa, vì vậy Từ Thanh Phàm không khỏi do dự.
Cuối cùng, Từ Thanh Phàm nói với Lữ Thanh Thượng: "Phiền Lữ sư huynh ở bên ngoài ‘Liễm Tức Trận’ bố trí thêm vài trận pháp ẩn giấu khí tức nữa. Dù sao theo ta ước tính, không lâu nữa các vị trưởng bối các phái trên Chiêm Đài sẽ đến, chúng ta chỉ cần ẩn náu ở đây chưa đến nửa ngày là đủ rồi."
Nghe quyết định của Từ Thanh Phàm, Lữ Thanh Thượng im lặng gật đầu, hắn biết đây cũng là biện pháp tốt nhất hiện giờ, nên hai tay vung nhanh, vô số đạo phù chú bay đến quanh "Liễm Tức Trận", bố trí thành mấy trận pháp ẩn giấu khí tức khác nhau.
Tiếp đó, dường như lo lắng sẽ bị tấn công lần nữa, Lữ Thanh Thượng lại xen kẽ thêm hai loại trận pháp phòng ngự vào giữa các trận pháp ẩn giấu khí tức. Làm xong tất cả, sắc mặt Lữ Thanh Thượng tái nhợt, hơi thở có phần gấp gáp, hiển nhiên việc bố trận vừa rồi đã khiến linh khí của hắn tiêu hao không ít.
Thực ra, trong trận chiến tiêu diệt Thanh Long Mãng đêm qua, Lữ Thanh Thượng và Kim Thanh Hàn đã tiêu hao hơn nửa linh khí trong cơ thể. Sau đó trên đường đi lại gặp phải dị biến của Từ Thanh Phàm và Phượng Thanh Thiên, nên đành phải dừng lại hộ pháp cho hai người, hoàn toàn không dám đả tọa khôi phục. Vừa rồi một hơi bố trí nhiều trận pháp như vậy, thực sự đã tiêu hao hết tia linh khí cuối cùng của Lữ Thanh Thượng.
"Lữ sư huynh, Kim sư đệ, hai người vừa rồi hộ pháp cho ta và Phượng sư huynh đã vất vả rồi, bây giờ mau đả tọa tĩnh dưỡng đi, cố gắng hồi phục linh khí sớm một chút, ta sẽ hộ pháp cho các ngươi." Sau dị biến, linh khí trong cơ thể Từ Thanh Phàm đã hồi phục, thậm chí còn tăng lên một bậc, nên khi thấy sắc mặt tái nhợt của Lữ Thanh Thượng, hắn vội nói.
Nghe lời của Từ Thanh Phàm, Lữ Thanh Thượng không nói nhiều, lập tức khoanh chân ngồi xuống đất bắt đầu đả tọa tu dưỡng, lần này linh khí của hắn quả thực đã tiêu hao quá nhiều.
Còn Kim Thanh Hàn thấy Lữ Thanh Thượng bắt đầu đả tọa khôi phục thì cũng không vội ngồi xuống, mà lẳng lặng nhìn Từ Thanh Phàm. Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên hai người ở riêng với nhau kể từ sau cuộc tỷ thí tân nhân.
Thấy ánh mắt kỳ lạ của Kim Thanh Hàn nhìn mình, Từ Thanh Phàm ngạc nhiên hỏi: "Kim sư đệ, có chuyện gì sao?"
Kim Thanh Hàn cười nhạt: "Không có gì, ta chỉ không ngờ sau khi đến Hoàn Đảo ngươi lại thay đổi nhiều như vậy."
Từ Thanh Phàm cười bất đắc dĩ, hỏi: "Vậy những thay đổi này trong mắt ngươi là tốt hay xấu?"
"Tốt." Kim Thanh Hàn khẳng định: "Trước đây ngươi quá dễ bị thiệt thòi."
Từ Thanh Phàm lắc đầu, nói: "Điều ta càng không ngờ tới là, sau khi Phượng sư huynh bị thương, ngươi lại là người sốt ruột hơn bất kỳ ai."
Kim Thanh Hàn lạnh nhạt nói: "Ta chỉ không muốn hắn xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào trước khi bị ta đánh bại mà thôi."
Nói xong, Kim Thanh Hàn không nói thêm gì nữa, cũng khoanh chân ngồi xuống đất như Lữ Thanh Thượng, nhắm mắt đả tọa...
Nhìn dáng vẻ cao ngạo của Kim Thanh Hàn, Từ Thanh Phàm lắc đầu cười, rồi bắt đầu đưa mắt quan sát xung quanh, từ cảnh sắc bên ngoài trận pháp, đến Phượng Thanh Thiên đang được ngọn lửa bao bọc, và cả Kim Thanh Hàn cùng Lữ Thanh Thượng đang nhắm mắt đả tọa.
Đột nhiên, nụ cười trên mặt Từ Thanh Phàm cứng lại, rồi trong mắt loé lên vẻ đau thương, bởi vì hắn nhìn thấy cánh tay cụt bên cạnh Lữ Thanh Thượng, đó là bộ phận thi thể hoàn chỉnh duy nhất sau khi Vương Thanh Tuấn chết.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook