Tiên Vốn Thuần Lương
-
Chương 294: Càng vô sỉ
Sẵn sàng
Hai tháng sau, ở một cái quán nhỏ trong Nguyên thành, Kim Phi Dao đang ngồi nhìn chằm chằm cái bát trước mặt.
Nhìn ba miếng thịt to bằng bàn tay trong bát, Kim Phi Dao nghi hoặc hỏi chủ quán tu vi linh khí sơ kỳ: “Ông chủ, thịt này không phải là thịt người chứ?”
“Tiền bối nói đùa, ở Nam Phong Linh giới này thịt người còn đắt hơn thịt thú nhiều, một quán nhỏ như của ta làm sao có thể bán được thịt người.” Chủ quán dè dặt cẩn trọng trả lời, đối mặt với một đại nhân vật Nguyên Anh kỳ, hắn kể cả muốn cười a dua cũng không dám.
Nghe hắn nói xong, Kim Phi Dao cầm đũa bắt đầu ăn, bên cạnh nàng là Mập Mạp cũng đang ăn ngon lành, trên bàn bọn họ đã xếp chồng mấy chục cái bát không. Đó là vì quán không có tiểu nhị, chỉ có chủ quán vừa nấu ăn vừa rửa bát, nãy giờ vội vàng nấu mì không kịp rửa.
Viên thánh đan nho nhỏ kia hoàn toàn lôi cảm giác thèm ăn trước đây của Kim Phi Dao trở lại. Tuy nhiên, may mắn là dù nàng muốn ăn nhưng không ăn vẫn sẽ không đói.
Vừa ăn thịt, Kim Phi Dao vừa tò mò hỏi: “Chủ quán, ngươi là một tu sĩ, sao lại mở quán mì vậy, không ảnh hưởng đến tu hành sao? Tán tu có nghèo cũng không cần phải đi buôn bán như ngươi chứ. Ngươi bán bao nhiêu mì mới kiếm đủ linh thạch tu luyện? Còn không bằng tìm một môn phái mà gia nhập.”
Chủ quán ngượng ngùng sờ sờ đầu, cười nói: “Tiền bối, ta có môn phái mà. Ta là đệ tử của Âm Sơn môn, mở quán là để kiếm linh thạch mua sinh hồn. May mà hồi nhỏ nhà ta cũng bán mì nên mới có tay nghề này.”
“Môn phái của các ngươi cũng quá nghèo mới để đệ tử phải ra ngoài mở quán.” Kim Phi Dao lắp bắp kinh hãi, nàng mới chỉ nghe nói môn phái để đệ tử ra ngoài liệp sát yêu thú hoặc cướp người kiếm linh thạch chứ chưa từng nghe chuyện để đệ tử đi bán hàng. Bảo sao trông đã bốn mươi mà mới Luyện Khí sơ kỳ, bán hàng như vậy thì có tu đến già cũng không có khả năng Trúc Cơ.
Chủ quán biết nhưng không thể làm gì hơn, nói: “Tiền bối, các tu sĩ làm ăn buôn bán trong Nguyên thành đa số là người có môn phái. Chung quanh chỗ ta còn có mấy quán là của các sư huynh đệ ta, Nam Phong Linh giới thanh danh không tốt, phàm nhân không dám tới, kể cả lúc trước có thì cũng đã bị giết sạch để luyện thành pháp khí rồi. Đệ tử Luyện Khí kỳ vẫn cần ăn uống, nơi này lại không giàu có như Bắc Thần Linh giới cho nên các đệ tử hạ tầng như chúng ta phải xuất ra làm việc.”
Kim Phi Dao đánh giá chung quanh một chút, người bán nồi, bán xương cốt người chết đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ, trong đó còn có không ít người mặc đồng phục môn phái. Thật không ngờ tà tu trong Nguyên thành này lại an phận như vậy, mà Nguyên thành cũng không khác các thành thị ở Bắc Thần Linh giới cho lắm, ngoại trừ việc người không nhiều lắm ra.
Kim Phi Dao vừa mới tới Nguyên thành, còn chưa kịp cẩn thận đánh giá, so với Trụy Thiên thành dâm đãng và Lạc Nhật thành ăn bớt nguyên vật liệu thì Nguyên thành này đúng là bình thường đến không thể bình thường hơn.
Ngày ấy Kim Phi Dao ném Nhâm Hiên Chi ở đó, một mình bỏ chạy, trực tiếp độn trở về Trụy Thiên thành, dán Ẩn Thân phù đi vào Trụy Thiên phủ để lại một bình nhỏ máu Rống cho Nhâm Hiên Chi. Đây cũng không phải do nàng lương tâm trỗi dậy mà là đại bộ phận tu sĩ đều sẽ thủ tín bởi vì ở mỗi lần tiến giai, thành tín đã mạc danh kỳ diệu trở thành trở ngại lớn nhất cho việc thăng cấp.
Có thể là do ông trời muốn làm cho mọi người phải biết giữ chữ tín, nếu không, tất cả các tu sĩ đều ngươi lừa ta gat thì thế giới này không biết sẽ hỗn loạn thành dạng gì nữa.
Vì thế, Kim Phi Dao đặc biệt thừa dịp Nhâm Hiên Chi còn chưa kịp quay về mà để lại một bình máu Rống ở trong phòng hắn, còn thịt Rống thì nàng đã sớm nướng ăn từ lâu rồi.
Kim Phi Dao cũng không đi gặp Liễu Khinh Ba, mỗi người đều có con đường của riêng mình, vì thế nàng tặng lại ba tờ Ẩn Thân phù ở đầu giường Liễu Khinh Ba, không cần biết sau này có cần tới không, lúc gặp nguy hiểm có cơ hội chạy đi là được.
Kim Phi Dao không phải là bảo mẫu, nàng thật sự không có tâm tình chăm sóc ai cả, ném Ẩn Thân phù xong liền rời đi, chạy về hướng Nguyên thành.
Tới Nguyên thành Kim Phi Dao mới biết được thành Lạc Nhật đã không còn nữa, bị người ta hủy thành cặn bã rồi, một cọng cỏ cũng không còn.
Nghe những tu sĩ tận mắt chứng kiến nói, thành Lạc Nhật bị một con Thao Thiết hủy diệt, tất cả những người ở đó, chỉ cần không kịp chạy trốn liền bị ăn luôn. Mà thành chủ thành Lạc Nhật, Ngọc Kiều Khiết, nghe nói bị chết rất thảm, chỉ còn lại da bọc xương giống như thây khô. Thành chủ vốn to như con ngựa, dù có là da bọc xương vẫn rất lớn.
Bởi vì không có ai trốn được cho nên tin tức này vẫn là do sau khi sự tình xong xuôi phái người đi xem xét mới có. Kim Phi Dao đoán, tám phần là Nhâm Hiên Chi dưới tác dụng của Thôi Tình phấn đã cùng Ngọc Kiều Khiết ý loạn tình mê, sau đó Nhâm Hiên Chi dựa vào khả năng của mình hái chết Ngọc Kiều Khiết. Chờ hắn phục hổi tinh thần, phát hiện mình xxoo với Ngọc Kiều Khiết cho nên tức giận, giết sạch toàn bộ tu sĩ thành Lạc Nhật.
Thế lại còn độc ác đổ tội lên đầu nàng. Nàng đã xem nhẹ hắn rồi, người này hoàn toàn là đồ trứng thối, bảo sao hắn có thể ngụy trang hoàn hảo trong chính phái.
Kim Phi Dao cảm thấy, tuy Nhâm Hiên Chi không muốn hái Ngọc Kiều Khiết nhưng nàng đã đáp ứng hắn trước đó rồi, đây vẫn xem như là thủ tín chứ hả?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook