Tiên Vốn Thuần Lương
-
Chương 501: Bảo hủy
Sẵn sàng
***
Năm năm sau, Kim Phi Dao đứng trên vai Lam Tinh, vừa mới sải bước vào Tiêu Linh giới đã thấy bốn phía đứng đầy Yêu tộc đủ mọi kiểu dáng.
“Không phải ngươi nói các ngươi chỉ có mười mấy người thôi sao, sao giờ lại nhiều Yêu tộc như vậy? Chẳng lẽ các ngươi thông hôn với người khác, trong thời gian hơn ba ngàn năm đã sinh ra nhiều như vậy?” Nàng nhìn chung quanh, vuốt mặt hỏi.
Mập Mạp ngồi trên tai Lam Tinh, lười biếng nói: “Lam Tinh, tộc nhân các ngươi có phải có thể biến lớn biến nhỏ không? Nếu không, chênh lệch lớn như vậy làm sao sinh được chứ.”
“Ta không biết, trước kia không có nhiều người như vậy. Hơn nữa, tộc đàn chúng ta chẳng phải Yêu tộc, làm sao có thể thông hôn với Yêu tộc?” Lam Tinh mờ mịt nhìn Yêu tộc bốn phía, rất khó hiểu nói.
“Cái gì? Ngươi không phải là Yêu tộc?” Kim Phi Dao và Mập Mạp đều giật mình nhìn nàng. To lớn như vậy, còn có ba mắt mà lại không phải Yêu tộc. Không phải là giống Độc Nhãn Cự Nhân, đều là Yêu tộc khổng lồ sao?
Hoa Uyển Ti ngồi trên vai kia của Lam Tinh không thể nhịn được nữa, tức giận nói: “Hai người các ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy, Lam Tinh là hậu duệ Thần tộc, không phải Yêu tộc. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện nàng dùng linh lực sao? Đã ở cùng nhau hơn trăm năm mà ngay cả chủng tộc của người ta cũng không biết, hai người các ngươi thật quá đáng. Thế này không phải là làm Lam Tinh thương tâm sao, các ngươi không biết xấu hổ à?”
“Vậy làm sao ngươi lại biết?” Mập Mạp tò mò hỏi, ngoài Hoa phu nhân ra thì hắn không bao giờ gọi hai tên ác quỷ này là mẫu thân.
Hoa Uyển Ti không chút để ý vuốt tóc: “Từ lần đầu tiên gặp mặt ta đã hỏi nàng.”
“Có lầm không vậy, ngươi căn bản không hề đề cập chuyện này với chúng ta. Lúc đó ta đang khâu quần áo, Mập Mạp còn hôn mê, là ngươi quá đáng mới đúng.” Kim Phi Dao và Mập Mạp lập tức ồn ào, đồ gia hỏa đáng giận này.
Thấy các nàng lại bắt đầu ầm ĩ, Lam Tinh không biết phải theo bên nào, chỉ có thể gấp gáp ngoảnh đầu hết sang trái lại sang phải khuyên nhủ: “Mọi người đừng ầm ĩ nữa, tất cả Yêu tộc đều đang nhìn chúng ta đó.”
Năm năm sau, Kim Phi Dao đứng trên vai Lam Tinh, vừa mới sải bước vào Tiêu Linh giới đã thấy bốn phía đứng đầy Yêu tộc đủ mọi kiểu dáng.
“Không phải ngươi nói các ngươi chỉ có mười mấy người thôi sao, sao giờ lại nhiều Yêu tộc như vậy? Chẳng lẽ các ngươi thông hôn với người khác, trong thời gian hơn ba ngàn năm đã sinh ra nhiều như vậy?” Nàng nhìn chung quanh, vuốt mặt hỏi.
Mập Mạp ngồi trên tai Lam Tinh, lười biếng nói: “Lam Tinh, tộc nhân các ngươi có phải có thể biến lớn biến nhỏ không? Nếu không, chênh lệch lớn như vậy làm sao sinh được chứ.”
“Ta không biết, trước kia không có nhiều người như vậy. Hơn nữa, tộc đàn chúng ta chẳng phải Yêu tộc, làm sao có thể thông hôn với Yêu tộc?” Lam Tinh mờ mịt nhìn Yêu tộc bốn phía, rất khó hiểu nói.
“Cái gì? Ngươi không phải là Yêu tộc?” Kim Phi Dao và Mập Mạp đều giật mình nhìn nàng. To lớn như vậy, còn có ba mắt mà lại không phải Yêu tộc. Không phải là giống Độc Nhãn Cự Nhân, đều là Yêu tộc khổng lồ sao?
Hoa Uyển Ti ngồi trên vai kia của Lam Tinh không thể nhịn được nữa, tức giận nói: “Hai người các ngươi nói hươu nói vượn cái gì vậy, Lam Tinh là hậu duệ Thần tộc, không phải Yêu tộc. Chẳng lẽ ngươi không phát hiện nàng dùng linh lực sao? Đã ở cùng nhau hơn trăm năm mà ngay cả chủng tộc của người ta cũng không biết, hai người các ngươi thật quá đáng. Thế này không phải là làm Lam Tinh thương tâm sao, các ngươi không biết xấu hổ à?”
“Vậy làm sao ngươi lại biết?” Mập Mạp tò mò hỏi, ngoài Hoa phu nhân ra thì hắn không bao giờ gọi hai tên ác quỷ này là mẫu thân.
Hoa Uyển Ti không chút để ý vuốt tóc: “Từ lần đầu tiên gặp mặt ta đã hỏi nàng.”
“Có lầm không vậy, ngươi căn bản không hề đề cập chuyện này với chúng ta. Lúc đó ta đang khâu quần áo, Mập Mạp còn hôn mê, là ngươi quá đáng mới đúng.” Kim Phi Dao và Mập Mạp lập tức ồn ào, đồ gia hỏa đáng giận này.
Thấy các nàng lại bắt đầu ầm ĩ, Lam Tinh không biết phải theo bên nào, chỉ có thể gấp gáp ngoảnh đầu hết sang trái lại sang phải khuyên nhủ: “Mọi người đừng ầm ĩ nữa, tất cả Yêu tộc đều đang nhìn chúng ta đó.”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook