Tiên Vốn Thuần Lương
-
Chương 601: Xong việc
Sẵn sàng
***
Hôm nay, thừa dịp đánh hạ một địa phương, chờ thông tri nhiệm vụ xong, Mập Mạp liền đi đến trước mặt Kim Phi Dao, bất mãn nói: “Lão đại, ta rất có ý kiến với ngươi.”
“A? Vì sao? Ta đã làm gì?” Kim Phi Dao đang làm bánh bao, có chút khó hiểu nhìn Mập Mạp, tính tình tiểu hài tử nổi lên sao?
“Lão đại, ta mới thấy Lang đại nhân khen ngợi ngươi ba lần, sau này lại không thấy nữa. Vì sao ngươi lại giấu ta đi tìm hắn? Lại không cho ta xem, ngươi có chủ ý gì!” Mập Mạp hừ hừ, bất mãn nói.
Kim Phi Dao cảm thấy buồn cười: “Vốn cũng chỉ có ba lần, ai giấu ngươi đi tìm hắn chứ.”
“Không phải ngươi rất thích được khen ngợi sao? Vì sao chỉ đi ba lần? Ta còn tưởng rằng ngươi không muốn để ta nhìn thấy nên lặng lẽ đi tìm Lang đại nhân.” Điều này nằm ngoài dự đoán của Mập Mạp, rõ ràng lúc nàng được khen ngợi thì rất vui vẻ, vì sao chỉ đi ba lần rồi không đi nữa?
“Loại việc này có gì mà phải giấu, hơn nữa ba lần là đủ rồi.” Kim Phi Dao nói.
Mập Mạp ngồi xổm bên cạnh nhìn nàng nhào nhân bánh, nói: “Ba lần là đủ rồi? Ngươi cũng quá dễ thỏa mãn, nếu thích thì cứ đi chứ.”
“Ba lần là được, nhiều hơn nữa chắc chắn sẽ tập mãi thành thói quen, đến lúc đó sẽ không còn cảm giác tốt như vậy nữa. Hơn nữa, nếu bị khen thành quen, không phải là ta sẽ cả ngày đi làm những chuyện để người khác khen ngợi đó chứ, như vậy sẽ rất mệt, sẽ bị người khống chế. Nếu Lang đại nhân nói, muốn ta khen ngợi ngươi thì ngươi phải làm việc này, việc kia cho ta, vậy không phải là đã bị người khống chế sao? Ta vốn có sở thích ăn ngon, nếu còn thích được người khác khen ngợi nữa, để người khác biết được thì ta còn biết sống thế nào?” thấy Mập Mạp không rõ, nàng liền giải thích.
“Ngươi thật giống với những kẻ ăn xin. Rốt cục có một ngày có người cho ngươi hai cánh bánh bao thịt, ngươi lại chỉ nỡ ăn một cái, còn một cái thì giấu đi, sợ sau này quên mất bánh bao thịt ăn ngon thế nào. Ngươi nhìn Uyển Ti đi, nàng được người khen đến phát ngấy, ngươi thì đúng là bộ dạng nghèo kiết hủ lậu mà.” Mập Mạp đúng là hết chỗ nói, đây hẳn là loại người không thể giàu nổi?
Kim Phi Dao làm xong nhân bánh, bất mãn nói: “Ta thấy ngươi thật nhàn rỗi nha, cây cỏ chung quanh đây ngươi đã nếm thử hết rồi hả? Lá cây đã ăn chưa? Cả đá cũng phải đi liếm xem.”
Thấy nàng bắt đầu thẹn quá thành giận, Mập Mạp vội vàng đứng dậy, không nói hai lời bỏ chạy. Ngày ngày ăn cỏ ăn lá cây thật sự là phiền muốn chết, miệng phát chua, loại bánh bao này văng ra một cái cũng có thể độc chết người!
Mập Mạp vừa chạy vừa nghĩ lại lần trước lão đại cố ý tặng bánh bao cho Lang đại nhân, nói muốn cho hắn nếm thử. Sau này, mặt Lang đại nhân xanh mét mất mười ngày, phi thường dọa người, không ai dám tới gần hắn, có thể thấy được bánh bao lão đại làm càng ngày càng khó ăn, về sau khó nói còn có thể độc chết người.
Dọc đường đi, Lang đại nhân diệt rất nhiều thế lực Nhật Nguyệt môn, Kim Phi Dao cũng kiếm lời không ít. Nàng thì cái gì cũng ném vào trong túi càn khôn, ngay cả thứ mà Nguyên Anh kỳ cũng không cần nàng cũng lấy, khiến cho số lượng túi càn khôn tăng lên quá nhiều. Tính ra nàng đã tồn trữ hơn ba trăm bảy mươi túi càn khôn, may mà còn có thể giữ ở trong bụng, nếu không chỉ riêng việc đeo ngần đó túi càn khôn cũng đủ để thành danh nhân rồi.
Rất nhiều thứ cơ hồ hoàn toàn không dùng đến, bán thì cũng phải đến chỗ nhiều tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ mới có thể có người mua cho nên cứ đặt trong bụng nàng, muốn tìm cũng phiền toái. Vì thế, Kim Phi Dao đặc biệt lấy Linh Lung đình trong tiểu đảo nổi ra làm kho hàng. Hơn ba trăm túi càn khôn bị nàng treo đầy đình giống như phơi thịt khô, thoạt nhìn tựa như bán túi càn khôn.
Nhìn cả đình túi càn khôn, Mập Mạp lúc đó cảm thấy khó hiểu, ai lại dùng một cái đình gió lùa tứ bề làm bảo khổ cơ chứ, ít nhất cũng phải làm một căn phòng nha.
Nhưng Kim Phi Dao lại đắc ý nói; “Ngươi thì biết cái gì, ta đây cố ý đó. Một cái túi càn khôn có thể đựng được rất nhiều thứ, chỗ ta treo nhiều như vậy không phải chứng tỏ ta rất giàu có sao? Chỉ cần có người đi vào tiểu đảo nổi chắc chắn sẽ phi thường khiếp sợ, có thể chứa đầy nhiều túi càn khôn như vậy, sau này đến Độ Thiên giới chắc chắn phi thường thoải mái.”
“Số lượng thì nhiều nhưng bên trong hơn phân nửa là rác.” Mập Mạp chậc lưỡi nói.
“Vậy ngươi phân loại rác đi, đỡ phải ném chung một chỗ.” Kim Phi Dao nhìn Mập Mạp, hiểm ác nói.
Vậy là sau đó Mập Mạp phải ở trong tiểu đảo nổi một thời gian rất dài. Ban ngày đi chiến đấu, tối lại phải về dọn dẹp túi càn khôn, khiến hắn khổ không nói nổi. Ngay cả Hoa Uyển Ti sắp tiến giai Hóa Thần kỳ cũng bị hắn làm ầm ĩ, chỉ cần thanh âm lớn một chút liền đi ra mắng hắn, khiến cho Mập Mạp thực hối hận, lẽ ra lúc đó hắn nói xong phải bỏ chạy ngay.
Hôm nay lại xuất phát tới địa điểm mới. Cứ đánh khắp nơi như vậy đã gần hai năm, không biết đánh bao lâu nữa mới xong. Hoa Uyển Ti đã nhiều ngày nay muốn tiến giai, cũng không biết có xuất hiện dị tượng hay không. Kim Phi Dao đành phải để nàng đi ra ngồi cùng trên phi thảm. Lúc tiến giai đã ngồi trên phi thảm, nếu có chỗ nào không đúng thì bên cạnh còn có Lang đại nhân, cứ để hắn hứng là được.
Mục đích của chuyến đi lần này lại chính là tổng đàn của Nhật Nguyệt môn ở Cơ Toàn sơn. Chuyện này rốt cục cũng sắp xong rồi sao? Kim Phi Dao có chút bất mãn lầu bầu, đánh hạ tổng đàn rồi sẽ không có lợi để chiếm nữa, sao không loanh quanh thêm vài năm chứ.
Hôm nay, thừa dịp đánh hạ một địa phương, chờ thông tri nhiệm vụ xong, Mập Mạp liền đi đến trước mặt Kim Phi Dao, bất mãn nói: “Lão đại, ta rất có ý kiến với ngươi.”
“A? Vì sao? Ta đã làm gì?” Kim Phi Dao đang làm bánh bao, có chút khó hiểu nhìn Mập Mạp, tính tình tiểu hài tử nổi lên sao?
“Lão đại, ta mới thấy Lang đại nhân khen ngợi ngươi ba lần, sau này lại không thấy nữa. Vì sao ngươi lại giấu ta đi tìm hắn? Lại không cho ta xem, ngươi có chủ ý gì!” Mập Mạp hừ hừ, bất mãn nói.
Kim Phi Dao cảm thấy buồn cười: “Vốn cũng chỉ có ba lần, ai giấu ngươi đi tìm hắn chứ.”
“Không phải ngươi rất thích được khen ngợi sao? Vì sao chỉ đi ba lần? Ta còn tưởng rằng ngươi không muốn để ta nhìn thấy nên lặng lẽ đi tìm Lang đại nhân.” Điều này nằm ngoài dự đoán của Mập Mạp, rõ ràng lúc nàng được khen ngợi thì rất vui vẻ, vì sao chỉ đi ba lần rồi không đi nữa?
“Loại việc này có gì mà phải giấu, hơn nữa ba lần là đủ rồi.” Kim Phi Dao nói.
Mập Mạp ngồi xổm bên cạnh nhìn nàng nhào nhân bánh, nói: “Ba lần là đủ rồi? Ngươi cũng quá dễ thỏa mãn, nếu thích thì cứ đi chứ.”
“Ba lần là được, nhiều hơn nữa chắc chắn sẽ tập mãi thành thói quen, đến lúc đó sẽ không còn cảm giác tốt như vậy nữa. Hơn nữa, nếu bị khen thành quen, không phải là ta sẽ cả ngày đi làm những chuyện để người khác khen ngợi đó chứ, như vậy sẽ rất mệt, sẽ bị người khống chế. Nếu Lang đại nhân nói, muốn ta khen ngợi ngươi thì ngươi phải làm việc này, việc kia cho ta, vậy không phải là đã bị người khống chế sao? Ta vốn có sở thích ăn ngon, nếu còn thích được người khác khen ngợi nữa, để người khác biết được thì ta còn biết sống thế nào?” thấy Mập Mạp không rõ, nàng liền giải thích.
“Ngươi thật giống với những kẻ ăn xin. Rốt cục có một ngày có người cho ngươi hai cánh bánh bao thịt, ngươi lại chỉ nỡ ăn một cái, còn một cái thì giấu đi, sợ sau này quên mất bánh bao thịt ăn ngon thế nào. Ngươi nhìn Uyển Ti đi, nàng được người khen đến phát ngấy, ngươi thì đúng là bộ dạng nghèo kiết hủ lậu mà.” Mập Mạp đúng là hết chỗ nói, đây hẳn là loại người không thể giàu nổi?
Kim Phi Dao làm xong nhân bánh, bất mãn nói: “Ta thấy ngươi thật nhàn rỗi nha, cây cỏ chung quanh đây ngươi đã nếm thử hết rồi hả? Lá cây đã ăn chưa? Cả đá cũng phải đi liếm xem.”
Thấy nàng bắt đầu thẹn quá thành giận, Mập Mạp vội vàng đứng dậy, không nói hai lời bỏ chạy. Ngày ngày ăn cỏ ăn lá cây thật sự là phiền muốn chết, miệng phát chua, loại bánh bao này văng ra một cái cũng có thể độc chết người!
Mập Mạp vừa chạy vừa nghĩ lại lần trước lão đại cố ý tặng bánh bao cho Lang đại nhân, nói muốn cho hắn nếm thử. Sau này, mặt Lang đại nhân xanh mét mất mười ngày, phi thường dọa người, không ai dám tới gần hắn, có thể thấy được bánh bao lão đại làm càng ngày càng khó ăn, về sau khó nói còn có thể độc chết người.
Dọc đường đi, Lang đại nhân diệt rất nhiều thế lực Nhật Nguyệt môn, Kim Phi Dao cũng kiếm lời không ít. Nàng thì cái gì cũng ném vào trong túi càn khôn, ngay cả thứ mà Nguyên Anh kỳ cũng không cần nàng cũng lấy, khiến cho số lượng túi càn khôn tăng lên quá nhiều. Tính ra nàng đã tồn trữ hơn ba trăm bảy mươi túi càn khôn, may mà còn có thể giữ ở trong bụng, nếu không chỉ riêng việc đeo ngần đó túi càn khôn cũng đủ để thành danh nhân rồi.
Rất nhiều thứ cơ hồ hoàn toàn không dùng đến, bán thì cũng phải đến chỗ nhiều tu sĩ Luyện Khí, Trúc Cơ mới có thể có người mua cho nên cứ đặt trong bụng nàng, muốn tìm cũng phiền toái. Vì thế, Kim Phi Dao đặc biệt lấy Linh Lung đình trong tiểu đảo nổi ra làm kho hàng. Hơn ba trăm túi càn khôn bị nàng treo đầy đình giống như phơi thịt khô, thoạt nhìn tựa như bán túi càn khôn.
Nhìn cả đình túi càn khôn, Mập Mạp lúc đó cảm thấy khó hiểu, ai lại dùng một cái đình gió lùa tứ bề làm bảo khổ cơ chứ, ít nhất cũng phải làm một căn phòng nha.
Nhưng Kim Phi Dao lại đắc ý nói; “Ngươi thì biết cái gì, ta đây cố ý đó. Một cái túi càn khôn có thể đựng được rất nhiều thứ, chỗ ta treo nhiều như vậy không phải chứng tỏ ta rất giàu có sao? Chỉ cần có người đi vào tiểu đảo nổi chắc chắn sẽ phi thường khiếp sợ, có thể chứa đầy nhiều túi càn khôn như vậy, sau này đến Độ Thiên giới chắc chắn phi thường thoải mái.”
“Số lượng thì nhiều nhưng bên trong hơn phân nửa là rác.” Mập Mạp chậc lưỡi nói.
“Vậy ngươi phân loại rác đi, đỡ phải ném chung một chỗ.” Kim Phi Dao nhìn Mập Mạp, hiểm ác nói.
Vậy là sau đó Mập Mạp phải ở trong tiểu đảo nổi một thời gian rất dài. Ban ngày đi chiến đấu, tối lại phải về dọn dẹp túi càn khôn, khiến hắn khổ không nói nổi. Ngay cả Hoa Uyển Ti sắp tiến giai Hóa Thần kỳ cũng bị hắn làm ầm ĩ, chỉ cần thanh âm lớn một chút liền đi ra mắng hắn, khiến cho Mập Mạp thực hối hận, lẽ ra lúc đó hắn nói xong phải bỏ chạy ngay.
Hôm nay lại xuất phát tới địa điểm mới. Cứ đánh khắp nơi như vậy đã gần hai năm, không biết đánh bao lâu nữa mới xong. Hoa Uyển Ti đã nhiều ngày nay muốn tiến giai, cũng không biết có xuất hiện dị tượng hay không. Kim Phi Dao đành phải để nàng đi ra ngồi cùng trên phi thảm. Lúc tiến giai đã ngồi trên phi thảm, nếu có chỗ nào không đúng thì bên cạnh còn có Lang đại nhân, cứ để hắn hứng là được.
Mục đích của chuyến đi lần này lại chính là tổng đàn của Nhật Nguyệt môn ở Cơ Toàn sơn. Chuyện này rốt cục cũng sắp xong rồi sao? Kim Phi Dao có chút bất mãn lầu bầu, đánh hạ tổng đàn rồi sẽ không có lợi để chiếm nữa, sao không loanh quanh thêm vài năm chứ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook