Tiên Vốn Thuần Lương
-
Chương 641: Giao dịch
Sẵn sàng
*
“Lão đại, ngươi mang Tỉnh Thần Hoa Lộ về Thần cấp giới, làm xong xuôi công việc thì lên đón ta. Trong thời gian ngươi rời đi ta sẽ ở lại trong Thần Nông tộc, giúp tiền bối nghiên cứu càng nhiều độc và đan dược càng tốt.” Mập Mạp cũng nghiêng đầu nói với Kim Phi Dao, sợ truyền âm bị Khương Thủy Nhiên nghe thấy, hắn dùng ngón tay lặng lẽ viết lên đùi Kim Phi Dao ba chữ. Kim Phi Dao do dự một chút, lại thương lượng với Hoa Uyển Ti, rốt cục đồng ý.
Khương Thủy Nhiên nhìn Mập Mạp, cảm thấy giao dịch này tựa hồ có chút ý tứ, tự nguyện cho hắn ép buộc còn tốt hơn là bắt buộc, dù sao Tỉnh Thần Hoa Lộ cũng có sẵn, cho nàng cũng không sao. So sánh ra thì thuốc giải Thần Diệt Thải diệp quan trọng hơn. Thấy hai bên đều đồng ý, Mập Mạp nhẹ nhàng thở ra, bản thân cuối cùng đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, hắn nhìn Kim Phi Dao, đặc biệt dặn dò: “Lão đại, ngươi đừng có một đi không trở lại đấy.”
“Ta để Hoa Uyển Ti ở lại đây, tuy không liên hệ được với các ngươi nhưng chỉ cần thần thức của Hoa Uyển Ti bị hao tổn thì ta dù có ở Thần cấp giới cũng sẽ biết. Đưa thuốc về xong ta sẽ lập tức trở lại, không trì hoãn chút nào đâu.” Kim Phi Dao quyết định để cả Hoa Uyển Ti ở lại, thứ nhất là do Mập Mạp để lại ba chữ là “ăn linh thảo”, Mập Mạp ở đây có thể ăn rất nhiều linh thảo của Thần Nông tộc, rất tốt cho việc đề cao tu vi, thứ hai là linh khí nơi này nồng đậm, tốc độ hấp thu linh lực của Hoa Uyển Ti sẽ không thấp hơn hấp thu từ linh thạch, ở đây sẽ được lợi rất lớn.
Mập Mạp lại nói: “Nếu thần thức bị tổn hại, không phải ngươi sẽ nghĩ là chúng ta đã chết mà không cần đi lên nữa, tìm linh thú khác để nuôi đó chứ?”
“Ta ăn no rửng mỡ à? Linh thú nuôi từ nhỏ không cần linh thạch sao!” Kim Phi Dao giận không thể át, mắng.
“Lão đại, ngươi mang Tỉnh Thần Hoa Lộ về Thần cấp giới, làm xong xuôi công việc thì lên đón ta. Trong thời gian ngươi rời đi ta sẽ ở lại trong Thần Nông tộc, giúp tiền bối nghiên cứu càng nhiều độc và đan dược càng tốt.” Mập Mạp cũng nghiêng đầu nói với Kim Phi Dao, sợ truyền âm bị Khương Thủy Nhiên nghe thấy, hắn dùng ngón tay lặng lẽ viết lên đùi Kim Phi Dao ba chữ. Kim Phi Dao do dự một chút, lại thương lượng với Hoa Uyển Ti, rốt cục đồng ý.
Khương Thủy Nhiên nhìn Mập Mạp, cảm thấy giao dịch này tựa hồ có chút ý tứ, tự nguyện cho hắn ép buộc còn tốt hơn là bắt buộc, dù sao Tỉnh Thần Hoa Lộ cũng có sẵn, cho nàng cũng không sao. So sánh ra thì thuốc giải Thần Diệt Thải diệp quan trọng hơn. Thấy hai bên đều đồng ý, Mập Mạp nhẹ nhàng thở ra, bản thân cuối cùng đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, hắn nhìn Kim Phi Dao, đặc biệt dặn dò: “Lão đại, ngươi đừng có một đi không trở lại đấy.”
“Ta để Hoa Uyển Ti ở lại đây, tuy không liên hệ được với các ngươi nhưng chỉ cần thần thức của Hoa Uyển Ti bị hao tổn thì ta dù có ở Thần cấp giới cũng sẽ biết. Đưa thuốc về xong ta sẽ lập tức trở lại, không trì hoãn chút nào đâu.” Kim Phi Dao quyết định để cả Hoa Uyển Ti ở lại, thứ nhất là do Mập Mạp để lại ba chữ là “ăn linh thảo”, Mập Mạp ở đây có thể ăn rất nhiều linh thảo của Thần Nông tộc, rất tốt cho việc đề cao tu vi, thứ hai là linh khí nơi này nồng đậm, tốc độ hấp thu linh lực của Hoa Uyển Ti sẽ không thấp hơn hấp thu từ linh thạch, ở đây sẽ được lợi rất lớn.
Mập Mạp lại nói: “Nếu thần thức bị tổn hại, không phải ngươi sẽ nghĩ là chúng ta đã chết mà không cần đi lên nữa, tìm linh thú khác để nuôi đó chứ?”
“Ta ăn no rửng mỡ à? Linh thú nuôi từ nhỏ không cần linh thạch sao!” Kim Phi Dao giận không thể át, mắng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook