Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 103: Tối Chung Tiến Hóa 103

Sẵn sàng

Bên trong quán rượu hơi tối tăm, trần nhà cũng khá thấp. Những cây cột chống dường như còn chưa được bóc hết vỏ cây. Từ trên trần thả xuống vài sợi dây thừng, treo lủng lẳng đủ thứ kỳ quái: vỏ chai rượu, hũ sành, mảnh gỗ, những bức tượng chưa điêu khắc xong, và cả mấy hòn đá nhẵn thín. Đây là những vật phẩm do các thủy thủ, hải tặc trước khi dấn thân vào những nhiệm vụ nguy hiểm treo lên, như một cách gửi gắm tâm nguyện bình an.

Ở góc xa của quán, dăm ba chiếc thùng gỗ sồi ủ rượu cũ nát xếp chồng chéo lên nhau. Một nhóm người đang quây quần ở đó, vừa nói cười rôm rả. Những chiếc bàn trong quán vừa thấp vừa nhỏ, nhưng lại vô cùng vững chãi và nặng trịch, mặt bàn bóng loáng, nhuốm màu xám đen của thời gian. Trên bàn bày biện những chân nến và đèn dầu bằng đồng thau được lau chùi sáng choang. Đám thủy thủ và hải tặc ngồi quanh bàn hầu hết đều mặc những bộ quần áo sẫm màu, cũ kỹ và rách rưới. Tóc tai họ tết thành những bím nhỏ, điểm xuyết vài hạt cườm thủy tinh, râu ria thì xồm xoàm, bù xù hệt như tổ quạ.

Sự xuất hiện của Phương Sâm Nham chỉ khiến vài kẻ ngoái đầu liếc nhìn một cái rồi thôi, có lẽ bởi cái điệu bộ nhai trầu mỏm mẻm của y cũng chẳng có gì lạ lẫm ở đây. Y vừa bước tới quầy pha chế, chưa kịp mở lời thì gã barmen đã trượt thẳng một ly gỗ bọc thiếc về phía y. Ly rượu Rum trượt băng băng trên mặt bàn mà kỳ diệu thay, chẳng sánh ra ngoài lấy một giọt:

"Chúc mừng Lễ hội rượu Rum! Ly đầu tiên miễn phí, từ ly sau nhớ chuẩn bị sẵn shilling nhé, chàng trai trẻ."

Đi bộ một quãng đường dài, lại thêm màn đấu võ mồm mệt mỏi với lão chủ quán tạp hóa già cả ranh ma kia, Phương Sâm Nham cũng thấy khát nước. Y nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, bất giác có chút ngỡ ngàng. Bởi lẽ loại rượu Rum y từng uống thời còn làm thủy thủ thực sự là một trong sáu loại rượu mạnh nhất thế giới. Vừa trôi xuống cổ họng, nó hệt như một vệt lửa thiêu đốt dạ dày, mãi đến vị đọng lại cuối cùng mới có chút ngòn ngọt. Với tửu lượng của mình, y cũng chỉ dám nhâm nhi một ly cỡ vừa mà thôi.

Thế nhưng thứ chất lỏng trong chiếc ly trước mặt này lại mang một vị ngọt thanh mát của nước mía, phảng phất chút hương rượu nhè nhẹ. Thậm chí gọi nó là bia còn khiên cưỡng, nói đúng hơn thì đây chỉ là một loại đồ uống có cồn. Chắc hẳn là do kỹ thuật ép và ủ rượu thời kỳ này vẫn còn hạn chế, chưa kể lão chủ quán khả năng cao còn pha thêm kha khá nước vào rượu sau khi nhập hàng.

Đã vậy thì Phương Sâm Nham chẳng ngần ngại gì nữa. Y ngửa cổ ực một hơi cạn sạch ly rượu, rồi tặc lưỡi tiếc rẻ, rút túi tiền ra, dõng dạc nói:

"Cho ly nữa. À, khoan đã."

Phương Sâm Nham chợt nhớ ra một chuyện, bèn bổ sung thêm với vẻ vô cùng nghiêm túc:

"Cho cái loại 4 shilling một ly ấy, không được nhiều hơn cũng không được ít hơn."

Lúc này ví tiền của Phương Sâm Nham đang xẹp lép, dĩ nhiên phải vắt óc tính toán chi li từng đồng. Gã barmen chứng kiến cảnh y ực cạn ly rượu lúc nãy cũng có chút sững sờ. Người có thể nốc cạn một ly Rum lớn trong một hơi không phải là hiếm, nhưng nốc xong mà mặt không biến sắc, lại còn thản nhiên gọi thêm ly nữa thì quả là hàng hiếm. Gã nào đâu biết thời còn làm thủy thủ, Phương Sâm Nham từng chạy tuyến đường biển đến Nga. Dưới cái rét cắt da cắt thịt của Siberia, Vodka nồng độ cao là thứ "thần dược" không thể thiếu để chống chọi với cái lạnh. Sống sót qua những tháng ngày đó, tửu lượng của Phương Sâm Nham ở thế giới thực bét nhất cũng phải nửa lít rượu trắng, còn bia thì uống bao nhiêu xả bấy nhiêu, cái màn biểu diễn lúc nãy đương nhiên khiến bọn chúng trố mắt kinh ngạc.

Đúng là "tiền nào của nấy", ly Rum phải trả tiền dĩ nhiên chất lượng và đầy đặn hơn hẳn ly miễn phí. Sau khi Phương Sâm Nham ực một hơi cạn sạch ly thứ hai, y đã thu hút được vô số ánh nhìn trầm trồ và thán phục của mọi người xung quanh. Y hài lòng gật gù, nhìn thông báo hoàn thành 2/100 tiến độ cột mốc (Milestone) "Sâu rượu" từ Mộng Yểm Ấn Ký, rồi tùy tiện chọn một chiếc bàn trống ngồi xuống. Kế bên y là một gã cao kều, gầy nhom, trông có vẻ thuộc kiểu người dễ bắt chuyện. Gã nâng ly rượu về phía Phương Sâm Nham, cười bảo:

"Này anh bạn, tửu lượng khá đấy."

Phương Sâm Nham mỉm cười, hướng mắt về phía đám đông đang tụ tập náo nhiệt ở góc xa quán rượu, hỏi:

"Chơi trò gì mà vui vẻ thế?"

Gã cao kều nhún vai, vẻ mặt có chút chán chường đáp:

"Henry Sẹo lại đang gạ gẫm đánh cược vật tay chứ còn gì nữa. Cái thằng cha trong đầu chỉ rặt cơ bắp ấy, chẳng lẽ không biết tìm trò gì tao nhã hơn để giải trí sao?"

Phương Sâm Nham hiện tại đang rất kẹt tiền. Bởi muốn hoàn thành cột mốc "Sâu rượu", đồng nghĩa với việc y phải móc hầu bao ít nhất là 4 shilling x 98 ly nữa. Khoảng gần 20 Bảng Anh đối với y lúc này chẳng khác nào một gia tài khổng lồ. Vì thế, khi nghe đến từ "cược", hai mắt Phương Sâm Nham lập tức sáng rực lên. Y đứng dậy, sải bước tiến về phía đám đông.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...