Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 11: Tối Chung Tiến Hóa 11

Sẵn sàng

Đối mặt với cục diện giằng co này, Phương Sâm Nham híp mắt lại, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. Bề ngoài y kề dao vào cổ cái xác, nhưng chân phải bên dưới lại không ngừng đạp vào xác Tây Đệ, nhìn từ xa trông như hắn đang ho sù sụ, thở dốc kịch liệt. Tiếp đó Phương Sâm Nham lớn tiếng quát:

"Hoa Sam Phi, ngực phải của Tây Đệ bị tao đâm một nhát, có vẻ thủng phổi rồi, giờ thở không ra hơi. Mày mà cố tình câu giờ để nó chết ở đây, mày đoán xem Hắc Quỷ Đông có cho mày cơ hội giải thích không?"

Hoa Sam Phi mặt không biểu cảm, nhưng đốt ngón tay phải cầm dao phay đã trắng bệch, đủ thấy cơn cuồng nộ trong lòng hắn lớn đến mức nào. Nhưng giọng điệu hắn vẫn không đổi, lạnh lùng nói:

"Vậy thì đừng có nói nhảm nữa, đưa ra điều kiện của mày đi!"

Phương Sâm Nham nhìn sâu vào chú Tư già nua tiều tụy trong đám người phía xa, dường như muốn khắc ghi khuôn mặt ấy vào tim, rồi dứt khoát nói:

"Mày thả họ đi, tao ở lại. Đợi họ an toàn tao sẽ giao người ngay."

Hoa Sam Phi giận quá hóa cười:

"Mày coi tao là thằng ngu hả? Bọn nó đi rồi mày lái xe chạy mất! Tao biết tìm ai?"

Phương Sâm Nham dứt khoát đáp:

"Tao xuống xe là được chứ gì."

Sắc mặt Hoa Sam Phi biến đổi liên tục. Lúc này Phương Sâm Nham lại cố ý đá mạnh vào Tây Đệ khiến cái xác run lên bần bật, rồi lưỡi dao kề cổ hơi ấn xuống, khiến cái xác gục đầu lên bảng điều khiển giả vờ hôn mê. Chuỗi hành động này không nghi ngờ gì đã gia tăng áp lực tâm lý cho Hoa Sam Phi, hắn gằn giọng:

"Được!"

Rồi phất tay ra lệnh cho đàn em:

"Thả bọn nó cút!"

Đám đàn em của Hoa Sam Phi chửi thề lầm bầm rồi dãn ra một vòng tròn, để những người tàu Phúc Viễn lảo đảo bước ra. Phương Sâm Nham cũng dùng tay trái bịt bụng, loạng choạng xuống xe, dựa người vào đầu xe thở dốc, nửa thân dưới bị cửa xe che khuất. Trong mắt Hoa Sam Phi lóe lên hàn quang, ra hiệu cho tên đàn em cầm súng bên cạnh. Nhưng lại thấy Phương Sâm Nham rút từ trong ngực ra khẩu súng K54 cướp được, cách hơn hai mét chĩa thẳng vào Tây Đệ đang gục trên bảng điều khiển. Hành động này lập tức khiến Hoa Sam Phi ném chuột sợ vỡ bình, không dám manh động.

Những người tàu Phúc Viễn được thả thoát nạn trong gang tấc, dìu chú Tư đang nửa tỉnh nửa mê chạy về phía Phương Sâm Nham. Trong lòng Phương Sâm Nham lại nóng như lửa đốt, bởi nếu họ đến gần, khả năng cao sẽ phát hiện Tây Đệ đã là một cái xác lạnh ngắt. Như vậy khó đảm bảo thần sắc không lộ sơ hở. Huống hồ chiếc xe van này tuy chở được bảy tám người tàu Phúc Viễn, nhưng tốc độ chậm chạp có thể tưởng tượng được. Trên thị trấn Tứ Kiều không chỉ có một chiếc ô tô, chắc chắn Hoa Sam Phi sẽ đuổi theo truy sát. Lúc này mà tụ tập lại một chỗ thì gần như là chết chắc!

"Đừng qua đây! Lên tàu Phúc Viễn!" Phương Sâm Nham gào lên với đám thuyền viên cách đó hơn hai mươi mét. Nghe tiếng hét của Phương Sâm Nham, biểu cảm trên mặt Hoa Sam Phi lập tức cứng đờ! Đúng như Phương Sâm Nham dự đoán, nếu đi xe chạy trốn, Hoa Sam Phi vốn là thổ địa nắm chắc mười phần bắt được bọn họ. Nhưng lúc này dư âm bão vẫn còn, nếu bọn họ lên tàu Phúc Viễn ra khơi, thì việc đuổi theo một con tàu cá giữa biển khơi mênh mông sóng to gió lớn quả thực là một chuyện phiền toái.

Nhưng người tàu Phúc Viễn dường như đã bị những trải nghiệm trước đó làm cho tê liệt, hoặc vẫn còn chìm trong sợ hãi, vẫn đờ đẫn di chuyển về phía này! Phương Sâm Nham nghiến răng, chĩa súng lên trời bắn một phát! Tiếng súng chát chúa khiến bọn họ rùng mình, Phương Sâm Nham lại gào lên lần nữa:

"Đừng qua đây! Lên tàu Phúc Viễn!"

Lần này rõ ràng họ đã nghe thấy lời Phương Sâm Nham, bắt đầu chần chừ. Nhưng đúng lúc này, Tam Tử lại mếu máo hét lên:

"Em không đi! Anh Nham, có chết cùng chết!"

Hắn vừa hét lên, những người còn lại lập tức hiểu ra, nhao nhao hùa theo. Phương Sâm Nham lúc này sốt ruột đến mức tối sầm cả mắt, hận không thể lôi Tam Tử qua tát cho mấy cái vì cái hành động tưởng nghĩa khí mà thực ra là ngu xuẩn này! Nếu không có mình ở đây cầm chân Hoa Sam Phi, bọn họ làm sao thoát được? Huống hồ con bài tẩy quan trọng nhất là Tây Đệ thực ra là một người chết? Nhưng Phương Sâm Nham nhất thời cũng không thể nói thêm gì nữa, phải biết Hoa Sam Phi cũng là kẻ gian xảo, nếu Phương Sâm Nham nói thêm câu thừa thãi nào, không khéo sẽ bị hắn nhìn ra sơ hở!

Ngay lúc Phương Sâm Nham lòng nóng như lửa đốt, ruột gan cồn cào, chú Tư đang bị dìu đi chợt giãy giụa một cái. Ông cố sức ngẩng đầu lên, ánh mắt tiều tụy nhìn về phía Phương Sâm Nham. Phương Sâm Nham nhìn người đàn ông tuy không có danh phận cha nhưng thực sự là cha mình, nhìn mái tóc hoa râm ướt sũng dính bết trên trán ông, nhìn đôi bàn tay be bét máu thịt của ông, nhìn ánh mắt ôn hòa đầy quan tâm của ông. Khoảnh khắc ấy, hốc mắt y nóng lên, nước mắt trào ra như suối, y nhắm nghiền mắt gào lên khản đặc:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...