Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 117: Tối Chung Tiến Hóa 117
...
"Hành động của Tiểu Fokke thật là ngu xuẩn."
Ba mươi phút sau, đứng trên mũi tàu Chuông và Chén, Amand chắp tay sau lưng, nhạt nhẽo buông một câu. Bên cạnh hắn là một kẻ đội mũ phớt nâu, chính là hoa tiêu Shire. Lúc này, thái độ của Shire khi đứng trước mặt Amand vô cùng khúm núm, hoàn toàn mang dáng vẻ của một tên người hầu đang khom lưng cung kính trước mặt chủ nhân, thậm chí lùi lại cũng phải còng lưng.
"Nơi này đã tận hưởng hòa bình quá lâu rồi, chẳng biết có bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào cuộc bạo loạn ngày hôm nay. Nếu nhà Fokke âm thầm bắt giữ và xử tử toàn bộ lũ tội phạm, có lẽ mọi người vẫn sẽ nghĩ rằng quyền lực của họ đối với Cảng Tortuga chưa hề suy giảm... Nhưng bây giờ thì, hừ hừ..."
Ánh mắt Amand nhấp nháy, hắn vươn tay vuốt ve chuôi kiếm nhẵn thín bên hông, lẩm bẩm:
"Tuy nhiên, nếu Tiểu Fokke không ra mặt thì tình hình còn tồi tệ hơn. Lũ lính gác ngu xuẩn đó bình thường dọa nạt mấy chuyện cò con thì được, chứ hễ đụng chuyện lớn là lại chạy quáng quàng như ruồi mất đầu. Lúc nãy nếu Tiểu Fokke không cưỡi con yêu mã Momoer đó ra giết người lập uy, e rằng ngay cả những tên hải tặc quèn cũng đã bắt đầu rục rịch rồi."
Shire hơi ngẩng đầu nhìn về phía Cảng Tortuga đang tắm mình trong nắng. Trong mắt gã cũng chất chứa sự tham lam, và dĩ nhiên là cả chút dã tâm rực cháy. Cảng Tortuga tọa lạc ngay trên Tuyến đường Vàng của vùng biển Caribbean. Khối tài sản kếch xù tích cóp được từ bảy mươi năm hòa bình này e rằng đủ sức mua đứt nửa nước Anh. Nhưng lúc này, ánh nắng từ hướng tây hắt tới, in bóng Amand cao lớn đổ ập xuống người Shire. Gã khẽ nhíu mày, cụp mắt xuống, điềm tĩnh nói:
"Có thể Tiểu Fokke đã làm hỏng bét công việc của mình, nhưng ban nãy chúng ta cũng đã chứng kiến... sức mạnh của khẩu súng, thanh kiếm và con ngựa đó! Chừng nào ba món đồ được mệnh danh là Thánh khí đó vẫn còn, thì chẳng có kẻ nào dám xem nhẹ vinh quang thuở nào của gia tộc Fokke!"
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Amand hiện lên một nụ cười chế giễu:
"Nếu cả gia tộc Fokke chỉ còn biết dựa dẫm vào ba món đồ vốn đã thuộc về kẻ đã khuất kia, thì ngày tàn của nó cũng chẳng còn xa nữa. Dù là Jack Già - chủ nhân của Ngọc Trai Đen, hay Blackbeard - kẻ thống trị Sự trả thù của Nữ hoàng Anne, đều chẳng thèm để ba món Thánh khí đó vào mắt đâu."
"Nghe đồn Jack Già đã trở thành Người bảo vệ Bộ luật Hải tặc, bản thân hắn cũng là Tù trưởng của một bộ lạc săn đầu người ở Châu Mỹ. Còn Blackbeard thì từ mười năm trước đã thông thạo tà thuật Voodoo giáo, nay nghe đâu đang lùng sục bí mật để biến Sự trả thù của Nữ hoàng Anne thành một cỗ máy giết người thực thụ! Nếu không phải vì thuyền trưởng Davy Jones của Người Hà Lan Bay luôn giữ thái độ trung lập, nước đôi, thì Cảng Tortuga đã bị san bằng từ tám kiếp rồi!"
Shire hơi khựng lại. Gã chợt nhận ra hôm nay Amand nói hơi nhiều, và những thông tin mà hắn tiết lộ đều là những bí mật động trời mà người ta phải dùng máu, đầu người và hàng đống Bảng Anh mới đổi lấy được. Amand hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục bằng giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
"Trong gió của vùng biển Caribbean đã thoang thoảng mùi máu tanh và tiếng la hét thảm thiết rồi. Linh tính mách bảo tôi rằng trong vài ngày tới rất có thể sẽ xảy ra một biến cố lớn. Chuyện mâu thuẫn giữa anh và Henry Sẹo tôi vốn dĩ chẳng buồn can thiệp, nhưng vào thời điểm dầu sôi lửa bỏng này, tất cả mọi người trên con tàu Chuông và Chén đều phải đoàn kết lại, cùng nhau chớp lấy cơ hội rủi ro cao nhưng lợi nhuận khổng lồ này!"
Dưới cái nhìn sắc như dao cạo của Amand, Shire ngoài việc gật đầu lia lịa thì chẳng dám ho he thêm nửa lời, nhưng trong thâm tâm gã thực sự nghĩ gì thì có trời mới biết.
...
Dưới mệnh lệnh thép của Huân tước Fokke đương nhiệm, toàn bộ lính gác ở Cảng Tortuga đều điên cuồng lùng sục, biến một bến cảng vốn yên bình trở nên hỗn loạn, gà bay chó sủa. Lúc này Phương Sâm Nham đã là thành viên của tàu Chuông và Chén, dĩ nhiên có thể ung dung đứng ngoài xem kịch hay. Y chỉ thấy đám lính gác ở đây sức chiến đấu thì cũng tàm tạm, nhưng tố chất thì còn thua xa đám trật tự đô thị: lúc vây bắt thì thô lỗ cộc cằn, chửi bới ỏm tỏi, nhân cơ hội tống tiền hạch sách, cuối cùng thì bắt bớ vớ vẩn vài gã lang thang trông có vẻ như đi đường còn không vững về báo cáo lấy lệ. Nhìn cái cung cách làm việc đó, cũng chẳng trách sao những tên hải tặc khát máu hung hãn kia lại nảy sinh dị tâm. Đối với chúng, chỉ có đao kiếm và thực lực mới đủ sức khiến chúng kiêng dè!
Đúng lúc này, trên con phố phía tây bến cảng bỗng vang lên một tiếng nổ trầm đục. Âm thanh này có lẽ khá xa lạ với đám hải tặc, nhưng Phương Sâm Nham lại nhận ra ngay đó là tiếng nổ của lựu đạn. Không còn nghi ngờ gì nữa, cuộc lùng sục của đám lính gác địa phương cũng mang lại chút hiệu quả, có lẽ chúng đã tìm ra sào huyệt của những tên Khế ước giả đang ẩn náu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook