Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 123: Tối Chung Tiến Hóa 123
Creed hoảng hốt kêu lên:
"Chúa ơi, anh định làm cái quái gì vậy?"
Phương Sâm Nham ngạc nhiên hỏi ngược lại:
"Lẽ nào anh không nhận được nhiệm vụ chính tuyến bắt buộc phải tìm được một công việc trước buổi chiều hôm nay sao?"
Creed nhún vai:
"Dĩ nhiên là có, nhưng tiếc là chúng tôi tốn bao nhiêu công sức mới thuyết phục được một gã Thuyền trưởng Hook vô danh tiểu tốt nào đó nhận vào làm. Ác nỗi con tàu tồi tàn của lão chỉ chứa được tối đa mười người, lại còn dám tống tiền 'phí lên tàu'. Thế nên chắc giờ này xác của lão đã trôi dạt ra xa hàng trăm hải lý rồi."
Phương Sâm Nham gật gù:
"Thân phận thứ hai của tôi là thủy thủ trên tàu Chuông và Chén. Vì tên phó thủy thủ trưởng của con tàu đó đã bị tôi tiễn về chầu ông bà, nên có lẽ khi tôi quay lại, vị thuyền trưởng Amand đáng kính sẽ thông báo quyết định để tôi thế chỗ hắn."
Mắt Creed trợn trừng, gã khó nhọc nuốt nước bọt:
"Amand? Cái gã Amand đó á?"
Phương Sâm Nham điềm nhiên đáp:
"Chính là gã Amand đó, kẻ tương lai sẽ trở thành Vua hải tặc Biển Đen trong Thất đại Vua hải tặc."
…
Chẳng cần phải bàn cãi, cái tên Amand đã mang đến cho Creed một sự chấn động không hề nhỏ. Mặc dù gã đã cố gắng che giấu hết mức có thể, nhưng sự tham lam và khao khát vẫn hiện rõ mồn một trong ánh mắt gã. Hai con ngươi đảo liên tục, gã dò xét:
"Tàu Chuông và Chén mà anh nói chúng tôi cũng từng điều tra qua. Nó là một trong ba con tàu hải tặc cỡ lớn duy nhất ở đây... Nghe nói nếu trở thành thủy thủ của tàu hải tặc cỡ lớn thì sẽ nhận được đặc quyền gì đó?"
Phương Sâm Nham đáp thẳng thừng:
"Đúng vậy, sẽ nhận được một nhiệm vụ phụ dẫn dắt thẳng đến ba con tàu hải tặc huyền thoại kia."
Creed nuốt nước bọt thèm thuồng:
"Vậy ý anh là muốn dẫn tôi lên Chuông và Chén?"
Phương Sâm Nham gật đầu:
"Đúng vậy, bây giờ toàn bộ Cảng Tortuga đang là những đợt sóng ngầm cuộn trào. Đám lính gác bến cảng dù có to gan bằng trời cũng chẳng dám ngang nhiên đòi lên thuyền kiểm tra, bởi làm vậy sẽ vô tình tạo cớ cho lũ hải tặc khát máu nổi loạn. Cho nên anh cứ yên tâm mà nấp trên đó, đợi khi cuộc lùng sục kết thúc thì tha hồ mà chuồn êm."
Creed bỗng ngập ngừng:
"Bọn hải tặc vốn bản tính đa nghi, anh lại chỉ là lính mới. Làm sao chúng chịu cho anh dẫn một kẻ lạ hoắc lên tàu?"
Phương Sâm Nham nhạt nhẽo đáp:
"Bởi vậy anh mới phải có một mối quan hệ vô cùng thân thiết với tôi... Dẹp ngay cái ánh mắt bỉ ổi chết tiệt đó đi, tôi hoàn toàn chẳng có hứng thú gì với cặp mông hay 'của quý' của đàn ông đâu. Anh có thể đóng giả làm họ hàng, hoặc là ân nhân từng cứu mạng tôi —— tóm lại là phải làm sao cho lũ hải tặc ngu ngốc đó tin rằng anh là một phần cực kỳ quan trọng trong cuộc đời tôi mới được."
Creed thở phào nhẹ nhõm, đắc ý bảo:
"Ý kiến của anh rất tuyệt, nhưng chưa đủ đô. Nếu gộp cả hai phương án lại thì mới thực sự hoàn hảo: Thân phận anh họ cộng thêm ân nhân cứu mạng sẽ tạo nên một vỏ bọc cực kỳ thuyết phục. Nham thân mến à, lúc nãy anh tống tiền tôi ác liệt thật đấy. Vậy quyết định thế nhé!"
Vừa đi vừa bàn bạc, Phương Sâm Nham dìu Creed tiến về khu vực bến tàu. Y giấu gã vào khu rừng nhỏ ven biển, rồi đánh tín hiệu cho con tàu Chuông và Chén đang neo đậu ngoài cảng cử một chiếc thuyền nhỏ đến đón mình. (Ở thời đại đó, việc nạo vét lớp phù sa dưới đáy cảng rất khó khăn. Hầu hết các tàu hải tặc cỡ lớn do mớn nước sâu nên không thể cập sát bờ. Ở những bến cảng hoạt động lâu năm, do tình trạng bồi lắng phù sa nghiêm trọng, tàu thường phải neo đậu cách bờ hàng trăm mét. Do đó, muốn lên bờ thì bắt buộc phải dùng những chiếc thuyền nhỏ làm phương tiện trung chuyển).
Rất nhanh sau đó, Phương Sâm Nham đã có mặt trước Amand trong phòng thuyền trưởng. Hắn ta đang chắp tay sau lưng, dán mắt vào một tấm hải đồ ố vàng. Vóc dáng hơi gầy nhưng lưng vẫn thẳng tắp, dễ khiến người ta liên tưởng đến một chiếc lưỡi lê sắc lẹm gắn trên nòng súng.
"Có chuyện gì?"
Ánh mắt sắc lẹm như chim ưng của Amand lướt nhanh qua Phương Sâm Nham, rồi lại dán chặt vào tấm bản đồ.
Phương Sâm Nham đáp lời với thái độ cung kính nhưng không hề khúm núm:
"Tôi vô cùng biết ơn sự ưu ái mà ngài dành cho tôi, nhưng e rằng tôi không thể báo đáp ân tình đó được nữa. Tôi sắp vướng vào một vài rắc rối khá hóc búa, và để không liên lụy đến tất cả mọi người trên tàu Chuông và Chén, tôi buộc phải đến đây để xin ngài cho tôi được rời đi."
Amand vẫn đưa lưng về phía Phương Sâm Nham, nhưng đồng tử của hắn đang nhìn chằm chằm vào bản đồ khẽ co rụt lại:
"Bây giờ cậu đã là thuyền viên của tôi, vậy nên việc đầu tiên cậu cần làm là giải thích rõ ràng mọi chuyện với tôi, chứ không phải một mình gánh vác!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook