Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 125: Tối Chung Tiến Hóa 125
Còn Creed, ẩn nấp ở góc khuất trên bờ biển, chờ đợi từng giây từng phút mà cứ như ngồi trên đống lửa. Vì vậy, khi nhìn thấy Phương Sâm Nham dẫn theo bốn tên hải tặc trông đầy sát khí và hung tợn chèo thuyền tới, gã mừng rỡ đến mức suýt rơi cả nước mắt.
Đến khi được đặt chân an toàn lên tàu Chuông và Chén, tảng đá đè nặng trong lòng Creed mới thực sự được dỡ bỏ. Và cũng lúc này, gã mới cảm nhận được cơn đau buốt từ vết thương trên chân bắt đầu hành hạ, không kìm được mà rên rỉ thành tiếng. Thể lực của Creed vốn đã thấp, dẫn đến khả năng phục hồi kém cỏi. Cộng thêm vết đâm không hề nhẹ, lại phải lăn lộn lê lết trốn chạy dưới đất khiến máu chảy quá nhiều, vết thương nhẹ cũng vì thế mà trở nên trầm trọng. Hắn đành phải nhờ Shire, kẻ kiêm luôn vai trò bác sĩ trên tàu hải tặc, đến xem xét. Shire băng bó sơ sài, rửa vết thương bằng rượu mạnh rồi bảo gã nằm nghỉ.
(Tái bút: Sẵn tiện kể qua một chút về trình độ vệ sinh y tế ở Châu Âu thời Trung cổ, bác sĩ thời đó thường chỉ là nghề tay trái. Vậy nên nếu các bạn có lỡ xuyên không về thời kỳ đó, gặp phải một ông linh mục cấp 5 nhưng kỹ năng y thuật chỉ cấp 1, hay một ông cha xứ cấp 3 nhưng y thuật cấp 2 thì cũng đừng lấy làm ngạc nhiên. Các phương pháp chữa bệnh của họ vô cùng "giản dị": Nếu bệnh nhân cảm thấy không khỏe về mặt tinh thần, bao gồm nhưng không giới hạn ở đau đầu, chóng mặt... thì phương pháp điều trị là rạch tĩnh mạch ở tay để... hút máu. Nếu khó chịu ở hệ tiêu hóa thì... cho uống thuốc nôn. Còn lại các triệu chứng khác thì... cứ kết hợp cả hai phương pháp trên...)
Dù trong lòng Amand đang cực kỳ nóng lòng muốn túm cổ Creed, tát cho gã hai bạt tai rồi gào thét bắt gã phun ra bằng hết mọi chuyện, nhưng việc đường đột quấy rầy một con bệnh trong thời đại này quả thực là một hành động vô cùng khiếm nhã. Tất nhiên, lý do quan trọng nhất vẫn là vì Amand đã coi Creed như cá nằm trên thớt —— vậy nên Creed mới có được một khoảng thời gian nghỉ ngơi yên bình. Đang lúc Creed mải ăn mừng vì vừa thoát chết trong gang tấc, thì Phương Sâm Nham đẩy cửa bước vào, lạnh lùng nói:
"Tôi đã giữ đúng lời hứa của mình, giờ đến lượt anh đấy?"
…
Đối diện với chất vấn từ Phương Sâm Nham, Creed rất sòng phẳng dùng Mộng Yểm Ấn Ký gửi lại toàn bộ quá trình nhận nhiệm vụ ẩn kia cho y. Phương Sâm Nham gật đầu, vươn tay đẩy cửa định ra ngoài. Nhưng đi được hai bước, y bỗng quay lại.
"Nhắc mới nhớ," Phương Sâm Nham nhìn chòng chọc vào Creed, "Bây giờ anh đang bị thương, mà thực lực bản thân anh xem ra cũng chẳng ra gì. Đám hải tặc đó cái gì cũng dám làm, từ tống tiền, giết người đến cướp của, chẳng phải loại hiền lành gì đâu. Có tôi trên tàu thì chúng chưa dám ho he gì anh, nhưng nếu tôi phải lên bờ giải quyết công việc, anh lại không thể để lộ mặt mũi ở Cảng Tortuga, đành phải rúc trên tàu. Từ giờ phút đó, anh phải tự lo liệu cái mạng nhỏ của mình đấy."
Creed như bị giẫm trúng đuôi, nhảy dựng lên the thé:
"Chúa ơi! Anh không thể làm thế!"
Phương Sâm Nham nhún vai, mặt tỉnh bơ:
"Creed à, tôi có phá vỡ thỏa thuận nào giữa hai ta đâu. Hơn nữa, nói thật lòng, anh cũng chẳng thành tâm với tôi. Tôi thấy mình chẳng có lý do gì phải đối xử với anh như một người bạn thực sự cả."
Creed nghẹn họng, gượng cười:
"Nham à, sao anh lại nói vậy?"
Phương Sâm Nham lạnh nhạt:
"Thế tại sao anh không kể tôi nghe lý do các anh tập kích Lâu đài Tortuga, quá trình cụ thể thế nào, thu hoạch được những gì, và những bài học xương máu các người rút ra được?"
Mặt mũi Creed lập tức nhăn nhó, miệng lắp bắp:
"Anh... anh có hỏi đâu, tôi cứ tưởng anh không quan tâm chứ? Lúc tấn công lâu đài, tôi cũng bị động lắm. Mọi chuyện đều do Đại ca Nick sắp xếp, bọn tôi chỉ như lũ công nhân làm việc theo dây chuyền, cứ làm đúng phần việc được giao là xong..."
Cái gã Creed này đúng là điển hình cho kiểu "ngoài mặt ngốc nghếch nhưng bên trong ma lanh". Lúc phải nhả đồ ra thì cực kỳ quyết đoán, nhưng hễ không muốn thì lại dở thói cáo già, rào trước đón sau. Hắn lải nhải một tràng dài, Phương Sâm Nham cũng chỉ chắt lọc được đúng một thông tin hữu ích: "Mục tiêu của chúng là một món bảo vật cất giấu trong lâu đài Cảng Tortuga." Thôi thì có còn hơn không.
"Được rồi." Phương Sâm Nham nhìn thẳng vào Creed, nói: "Tôi vừa giết người lập uy trên con tàu này nên cũng có chút tiếng tăm hung ác. Nếu có kẻ nào kiếm chuyện với anh, anh cứ việc rêu rao rằng mối quan hệ giữa chúng ta rất khắng khít, và nếu có chuyện gì xảy ra thì tôi chắc chắn sẽ trả thù đến cùng. Lũ đó có to gan đến mấy cũng phải e dè."
Thực ra Creed cũng từng nảy ra ý này, nhưng điều kiện tiên quyết là phải được Phương Sâm Nham gật đầu đồng ý. Bằng không, nếu gã rêu rao dọa người ta bỏ chạy, mà Phương Sâm Nham quay về lại phủi sạch quan hệ, thì đảm bảo đám hải tặc bị dọa đó sẽ quay lại và trả thù gấp bội! Giờ đã được Phương Sâm Nham cho phép, gã cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook