Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 127: Tối Chung Tiến Hóa 127
"Được rồi! Hai Bảng Anh thì hai Bảng Anh! Tôi thế chấp món đồ sưu tầm quý giá này ở đây, về lấy tiền ngay."
Thực chất Phương Sâm Nham đang thăm dò. Tuy gọi là cửa hàng tạp hóa, nhưng nửa trước tiệm chỉ bày bán những nhu yếu phẩm hằng ngày, còn nửa sau lại ngập tràn những món đồ kỳ lạ. Chắc hẳn lão chủ tiệm này cũng là một tay sưu tầm đồ cổ. Những kẻ như lão thì kiểu gì cũng mê mẩn những món đồ cổ có giá trị sưu tầm.
Quả nhiên, vừa thấy Đồng bảng vàng Edward V sáng lóa tỏa ra ánh kim, lão Mogul cáo già tuy ngoài mặt vẫn làm bộ bình thản, nhưng hai mắt thì như bị hút chặt vào đó. Lão đón lấy, cắn thử, thổi phù phù rồi áp vào tai nghe ngóng. Cuối cùng, lão còn lôi cả một cái kính lúp to như đồng hồ quả quýt ra săm soi cẩn thận. Mãi một lúc sau, lão mới tỏ vẻ miễn cưỡng:
"Thôi, cậu cũng chẳng cần về lấy tiền nữa. Tôi làm ăn xưa nay luôn sòng phẳng. Một Bảng vàng này giá khoảng năm Bảng Anh, tôi thối lại cậu ba Bảng Anh."
Nói xong, lão trơ trẽn móc ngay ra ba Bảng Anh, định ném luôn về phía Phương Sâm Nham! Bất kể Phương Sâm Nham có đồng ý hay không, chỉ cần y bắt lấy theo phản xạ thì giao dịch coi như đã hoàn tất! May thay Phương Sâm Nham lăn lộn trên biển từ năm 14 tuổi, không ngoa khi nói rằng y đã đi khắp năm châu bốn bể, đụng độ đủ loại người đê tiện. Ngay trước khi lão kịp ném ba Bảng Anh đó ra, y đã đút cả hai tay vào túi quần, mặc cho ba đồng Bảng Anh vô liêm sỉ kia leng keng rơi xuống sàn. Phương Sâm Nham nửa cười nửa không:
"Thật là tình cờ, Chúa dường như đã nghe thấu nỗi lòng tôi, nên vừa phái một người quen tới. Tôi sẽ vay anh ta hai Bảng Anh ngay bây giờ. Ông Mogul, trả lại Bảng vàng cho tôi."
Bảng vàng đã nằm gọn trong tay Mogul, chẳng khác nào cục xương ngon lành rơi vào mõm một con chó già đói khát hai ngày, làm sao lão chịu nhả ra dễ dàng thế? Lão lập tức nuốt khan, đổi thái độ vồn vã:
"Thực ra cửa tiệm của tôi còn rất nhiều kỳ trân dị bảo đấy. Cậu xem này, đây là đốt xương ngón út bí ẩn đã được pháp sư Digan ban phước, có thể mang lại may mắn tức thì. Hả? Còn kia là vỏ ốc xà cừ huyền thoại của đảo Atlantis, thổi một tiếng có thể khiến cả đại dương cũng phải rung chuyển..."
…
Phương Sâm Nham giữ phong thái vô cùng lịch thiệp, miệng điểm nụ cười lắng nghe lão già giới thiệu rành rọt từng món đồ trong tiệm. Thế nhưng, thực chất những lời lão đê tiện này tuôn ra y chỉ để từ tai này lọt qua tai kia như gió thoảng. Bất chợt, y hướng mặt ra đường, gọi với theo:
"David! Lại đây cho tôi mượn hai Bảng Anh coi!"
"Khoan đã!" Mogul bỗng hét lên, mặt sa sầm lại, hậm hực nói: "Được rồi, tôi muốn mua đồng Bảng vàng này của cậu. Ra giá đi."
Phương Sâm Nham dứt khoát:
"Mười hai Bảng Anh. Trừ đi tiền tôi mua cành Thánh Thụ của ông, ông chỉ cần thối lại tôi mười Bảng Anh là được."
Lúc này, Phương Sâm Nham đã lờ mờ nhận ra mình bị Creed xỏ mũi. Gã đó chỉ nhả ra thông tin về quy trình nhiệm vụ, nhưng lại cố tình lờ đi bước phải mua đồ của Mogul để tăng hảo cảm——tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng những kẻ có Mị lực cao có thể nhận nhiệm vụ trực tiếp. Dĩ nhiên, việc Creed mạo hiểm chọc giận y để làm thế này mục đích cũng rất rõ ràng: Muốn y vấp váp trong quá trình làm nhiệm vụ, rồi đành phải quay lại tìm gã, từ đó gã có thể trục lợi chút đỉnh. Trong Thế giới Ác Mộng này, lợi ích là trên hết, hầu như ai cũng hành động vì lợi ích cá nhân.
Và lý do Phương Sâm Nham thà cò kè mặc cả với Mogul chứ nhất quyết không chịu mang Đồng bảng vàng ra biếu không, là vì y thừa biết Mị lực của mình quá thấp. Việc tặng quà trực tiếp thực chất là một nước đi "nửa công đôi việc", tốn công vô ích. Hơn nữa, lão già này rành rành là một tên gian thương tham lam vô độ. Mà bản chất của gian thương là không bao giờ làm ăn thua lỗ. Lỡ như tặng Bảng vàng xong mà vẫn không đủ điều kiện nhận nhiệm vụ, chẳng phải y sẽ kẹt cứng ở đây sao? Đến lúc đó e rằng y lại phải cắn răng quay về chịu sự bóc lột của Creed.
Vừa nghe thấy con số "mười Bảng Anh", lão già nhảy dựng lên như một con chó điên, nước bọt văng tứ tung, hét toáng: "Không được! Sáu Bảng Anh là kịch kim!"
Có lẽ vì nhận ra chiêu bài tỏ vẻ nãy giờ chẳng đi đến đâu, Mogul chuyển hẳn sang chiến thuật ăn vạ. Lão túm chặt lấy đồng Bảng vàng không chịu buông. Phương Sâm Nham dùng đủ cả mềm nắn rắn buông nhưng cũng bó tay với lão. Xét cho cùng, cái nhiệm vụ liên hoàn kia vẫn nằm trong tay lão già đê tiện này, y đành phải cắn răng ngậm bồ hòn làm ngọt mà chấp nhận. Đến khi Phương Sâm Nham nhắc lại tên bà Tatasha, cuối cùng lão già mới chịu hé răng:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook