Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 14: Tối Chung Tiến Hóa 14

Sẵn sàng

Tiếng động cơ xe máy gầm rú yếu ớt, ống xả cũ nát nhả ra làn khói đen lập tức tan biến trong màn mưa. Chiếc xe máy của Tam Tử vốn là hàng cũ nát đã qua tay không biết bao nhiêu đời chủ, nếu không thì cũng chẳng thể sang tay cho hắn với giá rẻ bèo ba con số. Lúc này con đường nhỏ ven biển lại vô cùng lầy lội, Phương Sâm Nham cắn răng chịu đựng cơn đau kịch liệt từ vết thương và sự xóc nảy dữ dội, vặn hết tay ga, ghì chặt tay lái, cố sức cúi thấp người xuống. Tai y nghe tiếng cót két phát ra từ khắp nơi trên chiếc xe máy "lão gia" này, trong lòng không khỏi lo lắng liệu nó có rã ra thành từng mảnh vụn ngay giây tiếp theo hay không.

Nghe tiếng la hét loáng thoáng xuyên qua màn mưa từ phía sau, khóe miệng Phương Sâm Nham nhếch lên nụ cười lạnh đầy châm chọc. Hoa Sam Phi dù có chậm chạp đến đâu cũng phải phát hiện ra tin dữ Tây Đệ đã chết. Hắn lúc này chắc chắn cũng như kiến bò trên chảo nóng, tình cảnh tuyệt đối chẳng khá hơn y là bao. Cùng lắm thì chết là cùng, dù sao chú Tư và Tam Tử đã chạy thoát rồi. Còn Hoa Sam Phi trên có mẹ già dưới có con thơ, Hắc Quỷ Đông hung tàn bạo ngược một khi biết tin con trai chết chắc chắn sẽ cần một nơi để trút giận, tình cảnh của Hoa Sam Phi và gia đình hắn cũng ngàn cân treo sợi tóc.

Truy binh phía sau không ít, nhưng Phương Sâm Nham cũng hiểu đạo lý dục tốc bất đạt. Đám người đuổi theo phía sau đều đang cậy sức rướn lên, chỉ cần thời gian kéo dài tự nhiên sẽ đuối sức. Sau gần mười phút xóc nảy, phía trước chưa đầy mười mét chính là điểm cuối của con đường đất lầy lội, mặt đường xi măng bằng phẳng đã ở ngay trước mắt. Phương Sâm Nham thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng nở nụ cười. Chỉ cần lên được đường xi măng, đám tay chân chạy bằng xe đạp và hai chân phía sau có mệt chết cũng đừng hòng đuổi kịp. Chiếc xe máy này dù có nát đến đâu, ít nhất cũng chạy nhanh hơn người.

Nhưng đúng lúc này, động cơ chiếc xe máy nát qua n đời chủ bỗng phát ra mấy tiếng như ông già ho sù sụ, sau đó tiếng động cơ "phành phạch" tắt ngấm không hề báo trước. Phương Sâm Nham trợn tròn mắt, rõ ràng cảm thấy khó tin trước cái kết cục đầy kịch tính như vậy. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Khi tâm trạng vốn đang vui mừng của Phương Sâm Nham đột ngột rơi xuống vực thẳm trong sự ngỡ ngàng, thì đám tay chân phía sau vốn chẳng còn mấy hy vọng lại rơi vào trạng thái cuồng hỉ như trúng số độc đắc, vừa chửi bới vừa lao lên.

Phương Sâm Nham không buồn bực, hay nói đúng hơn là y hoàn toàn không có thời gian để buồn bực. Y vứt bỏ chiếc xe máy, sải bước chạy về phía trước. Để khiến đám truy binh phía sau e dè, khẩu K54 đã bắn hết đạn vẫn được y cầm lăm lăm trên tay.

Đợi đến khi mấy tên tay chân hì hục đạp xe đạp đuổi tới nơi, Phương Sâm Nham đã ôm bụng lảo đảo chạy được hơn trăm mét trên đường xi măng quốc lộ 703. Máu tươi từng giọt từng giọt rỉ ra qua kẽ ngón tay, tạo thành một vệt máu rõ ràng trên mặt đất. Mục tiêu của y chính là một công trường xây dựng quy mô khá lớn ở bên cạnh.

Công trường đó đang xây dựng một nhà máy gia công, cả tòa nhà văn phòng lẫn nhà xưởng sản xuất đều đang trong tình trạng bán hoàn công, có lẽ do bão nên đã ngừng thi công mặt ngoài. Nơi đó địa hình phức tạp, thuận lợi cho việc ẩn nấp. Quan trọng hơn, đối với Phương Sâm Nham, ở đó rất có khả năng tìm được xe đạp hoặc xe máy để thay chân, nên tự nhiên trở thành mục tiêu ưu tiên hàng đầu của y.

Khi Phương Sâm Nham nén đau đớn khó nhọc trèo qua tường rào, ba tên tay chân đạp xe như điên đã đuổi đến chân tường. Bọn chúng cũng nhìn rõ vết máu đỏ tươi để lại trên tường, càng thêm hưng phấn chửi bới ầm ĩ, rõ ràng cảm thấy năm mươi vạn tiền thưởng đã nằm gọn trong tay. Phương Sâm Nham ôm bụng, lảo đảo vịn tường đi, rẽ vào một tòa nhà đang thi công dở dang. Dù lúc này gần như đã bị dồn vào tuyệt cảnh, nhưng ánh mắt Phương Sâm Nham vẫn kiên định và hung tàn. Y suy tính kỹ càng, thuận tay ném khẩu súng ngắn hết đạn xuống đất, rồi chạy lên tầng trên.

Không bao lâu sau, ba tên tay chân của Hoa Sam Phi đã như chó dữ lao tới. Bọn chúng rất nhanh phát hiện khẩu súng bị vứt bỏ dưới đất, mừng rỡ quá đỗi, nhất thời càng thêm không kiêng nể gì, điên cuồng đuổi theo lên lầu. Tuy nhiên, lên đến tầng hai thì bọn chúng có chút do dự. Bởi vì từ cầu thang tầng hai trở đi có một hành lang dài dằng dặc, ít nhất cũng phân bố hai ba mươi phòng làm việc, mà bọn chúng cũng không cách nào xác định Phương Sâm Nham hiện đang ở tầng nào. Nếu cả ba cùng đi lục soát từng phòng ở tầng hai, thì cầu thang sẽ mất người canh gác, Phương Sâm Nham nếu nấp ở tầng ba rất có thể sẽ tìm được sơ hở chạy thoát qua lối cầu thang. Vì vậy phương pháp an toàn và chắc chắn nhất là chia một người trấn giữ cầu thang, hai người còn lại lần lượt lục soát từng tầng theo thứ tự, như vậy tự nhiên vạn vô nhất thất.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...