Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 140: Tối Chung Tiến Hóa 140
Đang chiến đấu kịch liệt trên boong tàu buôn, Amand cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Khi mới bị chặn đường, trong lòng hắn quả thực đã tràn ngập sự tuyệt vọng. Không ai rõ hơn hắn về tình thế bi đát trên tàu lúc bấy giờ. Còn tên Gutas trước mặt lại là một kẻ địch xảo quyệt và hùng mạnh. Tuy thực lực không bằng hắn, nhưng gã lại thi triển chiến thuật "câu giờ" một cách xuất sắc. Dù lúc đó Amand nóng ruột như lửa đốt, nhưng cũng đành phải bình tĩnh đối phó, nếu không thì đừng nói là chiếc Chuông và Chén, ngay cả cái mạng của hắn cũng sẽ phải bỏ lại nơi đây!
Dù vậy, Amand vẫn không thể không để mắt đến cục diện trên chiến trường. Khi nhìn thấy Phương Sâm Nham đứng ra, từng bước lật ngược tình thế tồi tệ đó, tâm trạng hắn cũng không khỏi kích động. Trong cơn hưng phấn, thanh đoản kiếm bạc trong tay hắn lóe sáng, đâm xuyên qua yết hầu của một tên hộ vệ của Gutas. Mũi kiếm thon dài luôn phảng phất một lớp ánh sáng bàng bạc gợn sóng, không vương lấy một giọt máu.
Lúc này, con quái vật Hủ Hồn Thi đã tàn sát gần hết nhóm người của Caron. Nhưng gã chột mắt Caron lại phát ra một tiếng gầm phẫn nộ trước khi chết. Gã tự tưới đầy dầu hỏa lên người, rồi châm lửa, dang rộng hai tay lao tới, ôm chặt lấy con quái vật! Giữa ngọn lửa hừng hực, Caron chết ngay tại chỗ. Nhưng Hủ Hồn Thi cũng bị thiêu đốt đến mức gầm thét liên hồi. Hai cánh tay khổng lồ của nó vung vẩy điên cuồng, loạng choạng đâm sầm khắp nơi như một con ruồi mất đầu, hoàn toàn mất kiểm soát.
Phần lớn các tàu hải tặc còn lại cũng đã lần lượt có mặt tại chiến trường, bắt đầu bao vây và mở các cuộc tấn công giáp lá cà vào hai con tàu buôn kia. Trận chiến bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt. Thấy tình hình đang rơi vào thế giằng co, các chiến hạm của Hạm đội Armada Tây Ban Nha ở đằng xa lại tiếp tục phái thêm nhiều thuyền cứu sinh đến chi viện cho các tàu buôn. Mặc dù một số thuyền cứu sinh đã bị sóng to gió lớn nhấn chìm, nhưng điều chí mạng là Chuông và Chén lại bị thêm hai chiếc thuyền cứu sinh áp sát. Lính thủy Tây Ban Nha trên đó lập tức ùa lên như ong vỡ tổ, khiến tình thế một lần nữa trở nên vô cùng căng thẳng.
May mắn thay, lúc này một vài hải tặc tinh nhuệ trốn thoát từ tàu buôn cũng đã trở về Chuông và Chén. Sự xuất hiện của chúng không khác gì một liều thuốc trợ tim cho những tên hải tặc đang chìm trong khổ chiến. Phương Sâm Nham cũng chẳng khách khí với đám này, lớn tiếng quát tháo, điều động chúng đến ngay tuyến đầu đang cần tiếp viện nhất. Dù hầu hết lũ hải tặc này đều là những kẻ cứng đầu, bất kham, nhưng sau khi chứng kiến năng lực của Phương Sâm Nham từ trước, chúng cũng đành tâm phục khẩu phục, ngoan ngoãn tuân lệnh.
Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ. Khi Phương Sâm Nham ra lệnh cho một vài tên hải tặc vừa mới trở về đi tiếp viện cho boong tàu bên trái, thì một gã quấn khăn màu nâu lại lên giọng móc mỉa, phản bác lại. Gã này vẹo cổ, tay đặt lên chuôi con dao thủy thủ bên hông, xấc xược nói:
"Tao lại thấy bên phía Tom 'Thọt' mới cần tiếp viện hơn. Mày đui à? Bên đó sắp vỡ trận đến nơi rồi kìa!"
Phương Sâm Nham liếc nhìn gã, lạnh nhạt hỏi:
"Mày là ai?"
Tên quấn khăn nâu ưỡn ngực:
"Bây giờ Thuyền trưởng không có ở đây, Đại ca Henry Sẹo thì đang bất tỉnh. Một thằng lính mới như mày lấy tư cách gì mà đòi ra lệnh? Đương nhiên con tàu này phải do Ervin 'Răng Độc' tao tiếp quản! Anh em, theo tao!"
Câu cuối cùng của gã là hướng về phía đội súng hỏa mai lâm thời đang đứng sau lưng Phương Sâm Nham. Phương Sâm Nham nhe răng cười ôn hòa:
"Mày nói đúng đấy."
Lúc này, để tiện cho việc chỉ huy, Phương Sâm Nham đã vứt bỏ cây rìu nặng trịch, thay vào đó là nhặt một thanh dao thủy thủ từ xác một tên lính Tây Ban Nha đeo vào hông. Lời vừa dứt, y đã "Xoẹt" một tiếng rút đao ra, chém thẳng xuống đỉnh đầu tên Ervin kia!
…
Ervin hoàn toàn không ngờ Phương Sâm Nham lại dám ra tay ngay lúc này, nhưng bản tính hắn cũng thuộc dạng hung hãn liều mạng. Hắn gầm lên một tiếng, giơ cánh tay phải lên đỡ cứng nhát chém này! Đồng thời, tay trái hắn cũng rút đao vung ngược lại về phía Phương Sâm Nham. Chỉ cần câu giờ được một lát, hắn có thể gọi đám tay sai gần đó đến hỗ trợ! Thế nhưng, giữa lúc ánh đao lóe lên, Phương Sâm Nham không thèm tránh né. Y giơ tay trái lên, dùng tay không chộp lấy lưỡi đao của Ervin. Máu tươi rỉ ra qua kẽ tay, nhưng Phương Sâm Nham cứ như không cảm thấy đau đớn, tiện đà vung đao chém tiếp một nhát nữa!
Ervin hét lên thảm thiết, ôm bả vai lảo đảo lùi lại. Nhưng Phương Sâm Nham chẳng để cho hắn có cơ hội thở dốc, y sải bước lao tới, tung một cú đá trời giáng vào bụng hắn. Tên xui xẻo này bị đá văng từ mạn tàu ra ngoài không trung, để lại một tiếng kêu gào thê thảm rợn người trước khi rơi "tùm" xuống biển.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook