Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 157: Tối Chung Tiến Hóa 157

Sẵn sàng

Nếu ban ngày vùng biển Caribbean phô diễn sự hung hãn, uy nghiêm của mình, thì khi đêm xuống, nó lại trở nên êm đềm đến lạ thường. Chỉ có những gợn sóng lăn tăn khẽ đung đưa thân tàu, khiến cả đại dương mênh mông như biến thành một chiếc giường khổng lồ êm ái, ru vỗ giấc ngủ. Xung quanh Đảo Hope, rất nhiều tàu hải tặc đã thả neo. Trên tàu, những ngọn đuốc sáng rực soi rọi khắp các ngả đường. Ngay trung tâm hòn đảo, bảy tám đống lửa lớn đã được thắp lên, soi rọi những bóng người đang quay cuồng trong điệu nhảy Samba và nốc cạn những ly rượu Rum.

Đó chính là cuộc sống của hải tặc: lênh đênh theo từng con sóng, sinh tử gắn liền với biển cả. Trong tâm trí chúng, nỗi sợ hãi và bi thương đã bị gạt bỏ hoàn toàn, chỉ còn lại sự cuồng hoan đến điên dại và tinh thần phóng khoáng "rượu hôm nay, hôm nay say"! Tàu Chuông và Chén nhẹ nhàng rẽ sóng, lướt đi êm ru tiến sát Đảo Hope. Trên bờ, một đám đông đã tụ tập sẵn để nghênh đón. Amand, trong bộ dạng chỉnh tề, hoàn toàn lột xác, bước lên tấm ván nối bờ đầu tiên với vẻ mặt đầy kiêu hãnh và tự mãn. Theo sau hắn là Henry Sẹo, Hoa tiêu Shire và những nhân vật cốt cán khác. Phương Sâm Nham thì lại chọn cách giấu mình vào đám đông hải tặc phía sau, có vẻ như hoàn toàn không muốn làm người nổi bật. Lúc này, đám hải tặc đều mang tâm lý vừa kính trọng vừa sợ hãi đối với "Thủy thủ Nham đến từ phương Đông" này. Còn Amand thì lại rất hài lòng trước sự nhún nhường của Phương Sâm Nham, hắn khẽ gật đầu, sải bước dài cùng đoàn người nghênh đón tiến lên bờ. Rõ ràng là hắn đang đến tham dự cuộc họp cấp cao của liên minh hải tặc.

Ngay khi Amand vừa đi khỏi, đám hải tặc lập tức tản ra như một đàn kiến vỡ tổ. Bạn đừng mong chờ gì vào việc chúng sẽ tuân thủ kỷ luật răm rắp như quân đội chính quy. Bọn chúng ồ ạt kéo nhau về phía bảy tám đống lửa lớn rực rỡ ở trung tâm hòn đảo. Ở đó, rượu mạnh, thịt nướng, xúc xắc, bài bạc và thuốc lá đều được phục vụ hoàn toàn miễn phí. Đây chính là phần thưởng chiến thắng mà các Thuyền trưởng hải tặc tự bỏ tiền túi ra chiêu đãi thuộc hạ, cũng là những thứ không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi tên cướp biển.

Nhìn boong tàu trống vắng, Phương Sâm Nham quay sang hỏi Creed:

"Anh có muốn lên đảo dạo một vòng không?"

Creed có vẻ dao động, nhưng cuối cùng lại đau khổ lắc đầu. Những chuyện tồi tệ xảy ra trên tàu Chuông và Chén vẫn còn in đậm trong tâm trí gã. Đối với một kẻ không có khả năng tự vệ như gã, lang thang trên hòn đảo tối tăm này thì khả năng bị kẻ nào đó cứa cổ rồi vứt xác xuống biển là rất cao.

Phương Sâm Nham xua tay tỏ vẻ thờ ơ: "Tùy anh vậy." Rồi y bước lên tấm ván, đặt chân xuống bãi cát.

Phong cảnh trên Đảo Hope có thể nói là tuyệt đẹp, chẳng hề thua kém bất kỳ khu nghỉ dưỡng bãi biển cao cấp nào sau này. Chỉ riêng lớp cát trắng mịn màng kia cũng đủ làm say đắm lòng người. Tuy nhiên, Phương Sâm Nham chẳng có tâm trí nào mà nán lại thưởng ngoạn. Y đi thẳng về phía những đống lửa lớn. Mục đích lên đảo lần này của y rất đơn giản: Trong tay y hiện đang nắm giữ một vật phẩm nhiệm vụ – "Trái Tim Còn Đang Đập" rớt ra từ con Hủ Hồn Thi: "Kẻ Nhai Tai".

Dù vật phẩm này mở ra hai hướng nhiệm vụ khác nhau, nhưng sau nhiều lần cân nhắc, Phương Sâm Nham vẫn quyết định chọn Thuyền phó thứ hai Barry Già của tàu Người Hà Lan Bay thay vì Blackbeard. Nếu bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một khi hải tặc hội tụ đông đủ thế này, Phương Sâm Nham biết sẽ rất khó để chạm trán Barry Già.

Khi còn cách trung tâm quảng trường khoảng một hai trăm mét, tiếng ồn ào huyên náo của vô số hải tặc đã vang vọng rõ mồn một. Những tên cướp biển máu lạnh, giết người không gớm tay này giờ đây chẳng khác gì một lũ bợm nhậu. Phương Sâm Nham nhận ra vài gương mặt quen thuộc của tàu Chuông và Chén bèn tiến đến ngồi xuống. Y tiện tay xẻo một miếng thịt nướng bóng nhẫy mỡ cắn một miếng to, rồi giật lấy túi rượu từ tay tên hải tặc đang ngơ ngác bên cạnh, ngửa cổ tu ừng ực. Uống cạn túi rượu, y chép miệng, thở ra một hơi đầy sảng khoái và tiếc nuối.

Tên hải tặc ngồi cạnh Phương Sâm Nham chính là một trong những kẻ đã ở lại giữ tàu Chuông và Chén. Hắn đã tận mắt chứng kiến Phương Sâm Nham chỉ huy trận hải chiến tài tình, sau đó lại một mình hạ gục con Hủ Hồn Thi. Dĩ nhiên, hắn bái phục Phương Sâm Nham sát đất. Thấy y có vẻ vẫn chưa đã thèm, hắn lập tức lăng xăng chạy đi lấy thêm một túi rượu căng phồng nữa.

Túi rượu thời đó thường được làm bằng da thú, ngâm qua một loại nhựa cây gọi là "cỏ Cát Đệ" rồi sấy khô để chống thấm nước. Một túi rượu đầy bét nhất cũng phải nặng hai ba cân (khoảng hơn một lít). Cách thưởng thức rượu bằng túi này cũng khá độc đáo: Sau khi rút nút gỗ ở miệng túi ra, người uống dùng hai tay đưa túi rượu lên trước mặt, duỗi thẳng cánh tay, rồi bóp nhẹ vào túi. Rượu sẽ bắn thành tia như súng nước, xịt thẳng vào miệng. Khi đã uống đủ, chỉ cần nhẹ nhàng đưa tay ra ngoài là dòng rượu sẽ dừng lại. Những người mới tập uống thường không dám duỗi thẳng tay, không nhắm trúng miệng, kết quả là rượu vương vãi ướt cả mặt mày, áo quần mà chẳng vào miệng được bao nhiêu. Phương Sâm Nham vừa nãy đã nốc sạch nửa túi rượu, giờ lại "diệt gọn" thêm một túi đầy ắp nữa. Tửu lượng đáng kinh ngạc này khiến lũ hải tặc xung quanh cũng phải trố mắt nhìn, xì xào bàn tán xem cái tên lạ hoắc này là ai.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...