Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 159: Tối Chung Tiến Hóa 159

Sẵn sàng

4. Rượu Champagne pha lê của Pháp.

5. Rượu sủi bọt Cava Barca của Tây Ban Nha.

6. Rượu Mao Đài nguyên chất năm 1950 của Trung Quốc.

Gợi ý: Cột mốc này có thể được hoàn thành trong bất kỳ thế giới nào.

Nhìn tên sáu loại rượu này, Phương Sâm Nham không khỏi cạn lời. Dù kiến thức rộng rãi đến đâu, y cũng chỉ mới nghe đến cái tên Mao Đài qua các mẩu quảng cáo trên truyền hình, chứ cái loại nguyên chất sản xuất năm 1950 thì y hoàn toàn mù tịt. Còn những nhãn hiệu rượu kia thì đừng nói là uống, ngay cả nghe y cũng chưa từng nghe qua. Nhưng có một điều Phương Sâm Nham dám chắc chắn, đó là nếu muốn mua mấy loại rượu này, e rằng sẽ phải bỏ ra một số tiền khổng lồ. Và quan trọng hơn là có tiền cũng chưa chắc đã mua được! Y chỉ biết cười khổ lắc đầu, gạt phắt chuỗi yêu cầu trên trời này sang một bên.

Dù kỹ thuật ủ rượu thời kỳ này còn khá thô sơ, rượu Rum chưa qua chưng cất tinh chế nên nồng độ cồn không cao, nhưng Phương Sâm Nham bét nhất cũng đã nốc vào bụng hai ba cân rượu, tự nhiên cảm thấy bụng căng tức, cần phải đi "giải quyết nỗi buồn". Lúc này trời đã tối mịt, hòn đảo nhiệt đới nhỏ bé này ngập tràn một thứ hương vị đặc trưng, tựa như sự hòa quyện giữa vị ngọt ngào của dừa và chút tanh nồng của gió biển. Phương Sâm Nham bước thấp bước cao trên bãi cát, tìm một chỗ vắng vẻ rồi cởi thắt lưng xả nước cứu thân, xong xuôi mới thỏa mãn thở hắt ra một hơi. Do uống nhiều rượu nên y cảm thấy khát khô cả cổ, bỗng thèm một ngụm nước dừa tươi. Y bèn đi loanh quanh tìm kiếm, đi dọc theo bãi biển cả cây số mới phát hiện ra một cây dừa trĩu quả rồi lúi húi trèo lên. Mặc dù cây dừa khá khó trèo, nhưng may thay Phương Sâm Nham hiện tại cũng đã có 8 điểm Mẫn tiệp, nên sau một hồi vật lộn cũng lên được tới ngọn. Ngay lúc y đang chuẩn bị vặt trái dừa, thì từ đằng xa bỗng vọng lại vài tiếng thở dốc bị kìm nén.

Dù chưa lấy vợ, nhưng Phương Sâm Nham cũng chẳng phải tay mơ, y lập tức nhận ra đây là tiếng rên rỉ nhè nhẹ của một người phụ nữ, và chắc chắn không phải vì đau đớn. Nói toạc móng heo ra thì đó là tiếng "gọi giường". Có điều, giọng người phụ nữ này lại vô cùng lả lơi và lẳng lơ, nghe như một sợi tơ vô hình mơn trớn, cào cấu tâm can người ta. Phương Sâm Nham nghe xong, bỗng cảm thấy ngọn lửa dục vọng trong người hơi bốc lên.

Rất tự nhiên, thuận theo bản năng của một thằng đàn ông, y tận dụng ưu thế độ cao từ trên ngọn cây dừa nhìn xuống, và phát hiện một đôi nam nữ đang say sưa mây mưa trên bãi cát. Người phụ nữ có mái tóc vàng óng bồng bềnh, đôi chân dài miên man màu lúa mạch quấn chặt lấy eo người đàn ông, những âm thanh rên rỉ từ mũi cô ta phát ra nỉ non như đang khóc lóc, oán trách. Ánh mắt Phương Sâm Nham bất giác nán lại trên đôi chân dài miên man ấy, đồng thời trong đầu vô thức làm một phép so sánh với đôi chân dài lả lơi của nữ chính trong phim "Transformers 3" lúc mới xuất hiện, cuối cùng vẫn kết luận cô nàng này nhỉnh hơn một bậc.

Hai người này rõ ràng đã "chiến đấu" kịch liệt một hồi lâu, nên Phương Sâm Nham rất nhanh chóng thấy người đàn ông run lên bần bật vài cái, rồi cả hai dần tĩnh lặng lại. Người phụ nữ vô tư để trần thân thể đi xuống mép nước tắm rửa, vuốt ve mái tóc dài. Mặc dù trời tối đen như mực không thể nhìn rõ từng chi tiết, nhưng y vẫn có thể lờ mờ hình dung ra đường cong cơ thể đầy quyến rũ và mê hoặc của cô ả. Còn người đàn ông kia, dù chỉ là động tác mặc quần áo, cũng toát lên một vẻ phóng khoáng, lười biếng. Cử chỉ của hắn vô cùng dứt khoát và lưu loát, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến một con báo đốm đang uể oải vươn mình.

Đúng lúc này, người đàn ông bỗng nhiên quay phắt đầu lại, hướng về phía y và cất giọng cảnh giác, trầm thấp:

"Ai đó?"

Giọng nói của hắn trầm ấm và vô cùng cuốn hút. Phương Sâm Nham giật mình, gần như đã chuẩn bị tư thế phòng ngự. May thay, người đàn ông đó không nhìn về phía y, mà chỉ vội vã mặc quần áo. Rất nhanh, từ đằng xa có một người đàn ông vóc dáng thấp bé, đậm người đi tới. Có lẽ hắn biết nếu lại gần sẽ phải chứng kiến những cảnh không mấy hay ho, nên đành đứng từ xa, quay lưng lại và nói với giọng điệu vô cùng hoảng hốt:

"Rất xin lỗi vì đã làm phiền ngài vào lúc này, thưa ngài Sparrow, nhưng cha ngài bảo tôi rằng, nếu trong vòng mười phút nữa không thấy ngài xuất hiện, thì gã Gibbs tội nghiệp này sẽ bị treo lủng lẳng trên cột buồm để hóng gió suốt ba ngày liền..."

Phương Sâm Nham bỗng cảm thấy khó thở. Hình như trong cái thế giới Cướp biển vùng Caribbean này, chỉ có duy nhất một người được gọi là "ngài Sparrow"! Lúc này, giọng điệu lười biếng của người đàn ông bên dưới lại vang lên:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...