Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 168: Tối Chung Tiến Hóa 168

Sẵn sàng

Một bước, hai bước, mười bước, hai mươi bước! Phương Sâm Nham nhíu mày, tự nhủ: Lẽ nào mình đã đánh giá sai sức hấp dẫn của trái tim kia đối với Barry Già sao? Ngay cả giới hạn cuối cùng của lão già này cũng không ép ra được? Đúng lúc y không kìm được định quay đầu lại, thì Barry Già đã đuổi theo, thở dài một tiếng:

"Được rồi, cậu thắng."

Nói rồi, lão kéo Phương Sâm Nham sang một bên. Ngoài "Vodka Vô Tận", lão còn lôi ra một chiếc thập tự giá trông khá bình thường. Chiếc thập tự giá này rất đơn giản, mộc mạc, màu xám xịt như đã trải qua vô số sương gió thời gian. Phương Sâm Nham mừng thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn nhíu mày tỏ vẻ mất kiên nhẫn:

"Cái gì đây?"

Barry Già đáp với vẻ mặt vô cùng trịnh trọng:

"Thực ra, ở Cảng Tortuga có một vị Đại sư Luyện kim đang sống ẩn dật. Ông ấy có thể làm cho vũ khí của cậu sắc bén hơn, áo giáp kiên cố hơn. Theo ta được biết, thanh đoản kiếm bạc bên hông Thuyền trưởng Amand của cậu cũng là do chính tay ông ấy rèn giũa. Nhưng vị Đại sư này không dễ dàng ra tay giúp người ngoài. Chỉ những ai mang theo tín vật của ông ấy mới được tiếp đón."

Phương Sâm Nham "Ồ" lên một tiếng rồi hỏi:

"Cái thập tự giá này chính là tín vật của ông ta sao?"

Barry Già gật đầu:

"Đúng vậy."

Phương Sâm Nham trầm ngâm một lát rồi đột nhiên hỏi móc:

"Cầm thứ này đến, cũng chỉ đổi lại được sự tiếp đón của ông ta thôi sao? Chứ không phải là một lần cải tạo miễn phí à? Nói cách khác, tôi vẫn phải tự móc hầu bao trả phí cải tạo?"

Barry Già hơi cứng họng, nhưng vẫn cố vớt vát lý lẽ:

"Cậu có biết cơ hội này hiếm hoi đến mức nào không? Để lấy được thứ này, ta đã phải trả một cái giá không hề nhỏ, có thể nói là vào sinh ra tử, thập tử nhất sinh đấy!"

Phương Sâm Nham xẵng giọng:

"Dừng, dừng ngay. Lời của ngài tin được một nửa đã là may lắm rồi. Được rồi, đưa bình rượu và cái thập tự giá này đây, cộng thêm một trăm Bảng vàng, thì quả tim hiếm có khó tìm của con Hủ Hồn Thi này sẽ thuộc về ngài."

"Cái thằng khốn này! Cả cái mạng của cậu cộng lại cũng chẳng đáng giá một trăm Bảng vàng đâu!"

"Ấy dà ấy dà, người già tức giận dễ bị thượng mã phong... à nhầm, trúng gió lắm. Đã vậy thì giảm còn chín mươi chín Bảng vàng."

"Sự tham lam chết tiệt của cậu dư sức lấp đầy cả vùng biển Caribbean này đấy! Cậu nghĩ ta ngu đến mức đồng ý cái yêu cầu vô lý đó sao?"

"..."

Sau một hồi đấu võ mồm, cò kè bớt một thêm hai nảy lửa, Phương Sâm Nham cuối cùng cũng chốt được thỏa thuận: y đưa cho lão "Viên đạn 7.62mm tinh xảo + Trái Tim Còn Đang Đập + Chiếc nhẫn đồng thau bị nguyền rủa vừa được giám định + Một đồng Bảng vàng cổ", để đổi lấy trang bị Linh hồn "Vodka Vô Tận", tất nhiên là kèm theo cả cái tín vật hình thập tự giá kia nữa. Tuy nhiên, một hệ quả tất yếu sau màn ép giá đến cạn kiệt của Phương Sâm Nham là: Điểm hảo cảm của Barry Già đối với y tụt dốc không phanh. Giao dịch xong xuôi, lão quay ngoắt bước đi, chẳng thèm nói thêm nửa lời.

Sau khi nắm gọn món trang bị Linh hồn "Vodka Vô Tận" trong tay, Phương Sâm Nham liền thử kích hoạt nhiệm vụ đính kèm. Nhưng nhận được thông báo phải trở về thế giới thực mới có thể nhận nhiệm vụ. Phương Sâm Nham thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tâm nguyện cuối cùng của vị chủ nhân cũ cũng khá đơn giản, nhiều khả năng là nhờ chăm sóc người thân ở thế giới thực gì đó. Điều y lo sợ nhất là gã này bị mấy tay cộm cán cỡ Blackbeard hay Davy Jones giết chết, rồi lại giao nhiệm vụ bắt y đi báo thù... Ối chúa ơi, nếu vậy thì một kẻ biết tự lượng sức mình như Phương Sâm Nham chắc chắn sẽ chẳng ngần ngại từ bỏ nhiệm vụ rồi ném luôn món đồ này vào Mộng Yểm Không Gian bán lấy tiền cho xong.

"Hửm?" Phương Sâm Nham vừa buông lỏng tinh thần thì bỗng ngước nhìn lên bầu trời đen kịt. Một luồng gió nhẹ mơn trớn qua mặt y. Y không kìm được hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ rệt hương vị ẩm ướt và hoang dại mang theo trong gió biển. Đối với một người đã lăn lộn trên boong tàu suốt bảy tám năm như Phương Sâm Nham, thứ cảm giác này quá đỗi quen thuộc. Đó chính là điềm báo cho một cơn cuồng phong sắp đổ bộ. Mà ngặt nỗi, quanh Đảo Hope này lại chẳng có lấy một vịnh tránh bão nào!

Hiển nhiên, Phương Sâm Nham không phải là người duy nhất đánh hơi thấy cơn bão đang ập đến. Gần như ngay lập tức, những chiếc tù và đủ loại từ các tàu hải tặc neo đậu quanh Đảo Hope đồng loạt rúc lên. Âm thanh khi thì trầm đục, khi thì thê lương, lúc lại ngắn ngủi dồn dập, lúc lại vang vọng kéo dài, hối thúc đám hải tặc đang say sưa trên đảo mau chóng trở về tàu. Dựa vào kinh nghiệm của mình, Phương Sâm Nham ước tính cơn bão còn cách đây ít nhất nửa giờ di chuyển. Nếu mượn sức gió căng buồm ra khơi ngay bây giờ, thì việc quay lại Cảng Tortuga - một vịnh tránh bão tuyệt vời - sẽ không thành vấn đề. Nhưng điều kiện tiên quyết là không được nán lại đây quá mười phút. Bằng không, rất dễ bị cơn bão đuổi kịp từ phía sau, dẫn đến thảm kịch tàu chìm người chết.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...