Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 170: Tối Chung Tiến Hóa 170
Đối với những tên hải tặc giết người không gớm tay này, việc định vị và dẫn đường cho tàu cập bến an toàn trong đêm tối mịt mù từ lâu đã được coi là bí kíp gia truyền, chỉ dành riêng cho các hoa tiêu. Bọn chúng đâu biết rằng, ở thế giới mà Phương Sâm Nham từng sống, những kiến thức cơ bản của một hoa tiêu chỉ cần muốn học là có thể dễ dàng nắm bắt. Với một người nuôi mộng trở thành Thuyền phó thứ nhất, thậm chí là Thuyền trưởng của một con tàu viễn dương vạn tấn như Phương Sâm Nham, thì đó chẳng khác nào một khóa học bắt buộc phải "qua môn".
Theo chân những con tàu hải tặc lần lượt cập cảng, cơn cuồng phong cũng ầm ập đuổi tới, cuộn những cột sóng khổng lồ cao tới bảy tám mét trên mặt biển, chỉ nhìn thôi cũng đủ rợn tóc gáy. Ngay cả khi đã neo đậu an toàn trong vịnh tránh bão, thả cả mỏ neo nặng trịch ở mũi và đuôi tàu, người ta vẫn cảm thấy dường như đại dương đang gầm thét dữ dội, chực chờ lật tung cả Cảng Tortuga. Đúng lúc này, con tàu buồm vuông ba cột buồm Bắc Hải được Cảng Tortuga cử đi thu mua hàng lậu cũng lảo đảo, chật vật lết về tới bến. Tình trạng của nó rõ ràng là tồi tệ vô cùng. Cột buồm chính đã bị chặt đứt do sức gió quá mạnh, hai cánh buồm tam giác bên mạn cũng bị cuồng phong xé toạc, vung vẩy điên cuồng giữa không trung. Nhìn bộ dạng thê thảm đó, dường như nó có thể chìm nghỉm bất cứ lúc nào.
Phương Sâm Nham đứng trên mũi tàu, vẫy tay gọi Robben:
"Chuẩn bị cho tôi một chiếc thuyền nhỏ, tôi muốn lên bờ."
Robben sửng sốt:
"Thủy thủ trưởng, các quán rượu hình như đều đóng cửa hết rồi mà."
Phương Sâm Nham nhạt nhẽo đáp:
"Đập cửa gọi chúng dậy là được chứ gì? Hơn nữa, tôi cực kỳ ghét việc phải ngủ lại trên tàu giữa cơn bão táp kinh hoàng thế này."
Robben nhún vai:
"Ý muốn của ngài sẽ được thực hiện ngay lập tức."
Phương Sâm Nham gật đầu, quay lại phòng lấy vài thứ. Mười lăm phút sau, y đã có mặt trên bến tàu Cảng Tortuga. Dù cuồng phong đang hoành hành, mang theo khí thế dời non lấp biển, nhưng nhờ sự trở về của đám hải tặc, một vài quán rượu ở bến cảng vẫn hé cửa để hốt cú chót. Những tia sáng vàng vọt le lói hắt ra qua khe cửa. Tuy nhiên, Phương Sâm Nham không vội chui vào quán rượu. Y liếc nhìn đồng hồ rồi tiến ra bờ biển.
Đại dương đang sục sôi giận dữ, những con sóng đen ngòm khổng lồ ầm ầm vỗ vào đê chắn sóng kiên cố, vỡ tung thành hàng vạn bọt nước trắng xóa. Y thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng sự rung chuyển nhè nhẹ truyền lên từ những tảng đá xanh dưới chân. Cảnh tượng này chắc chắn sẽ khiến những người sống trên đất liền kinh hồn bạt vía, nhưng với Phương Sâm Nham thì nó quen thuộc đến mức bình thường. Y khoanh tay trước ngực, đứng lặng yên trên đê chắn sóng, chờ đợi.
Trước khi xuất cảng, Phương Sâm Nham từng nhận được một nhiệm vụ ẩn từ Creed. Y đã tiếp tục nhiệm vụ này tại cửa hàng tạp hóa của lão già keo kiệt Mogul. Tuy bị lão già đó chém đẹp một vố, nhưng bù lại y cũng nếm thử được vài ly rượu Kim Rum tuyệt hảo. Cuối cùng, lão già đưa cho y một mảnh vỡ quả cầu pha lê, bảo y ném xuống nước thì sẽ nhận được thông báo sau:
Khi tiếng chuông điểm nửa đêm, tiếng nấc nghẹn ngào của linh hồn sẽ được hóa giải thành sự thật, lớp bụi thời gian sẽ bị quét sạch, chân tướng sắp sửa được phơi bày.
Bãi biển mà Phương Sâm Nham đang đứng chờ chính là nơi y thả mảnh vỡ quả cầu pha lê xuống nước vào ban ngày. Khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ đêm, trên mặt biển bỗng lấp lánh những điểm sáng bàng bạc, hệt như ánh trăng vằng vặc chiếu rọi xuống. Thế nhưng, thứ ánh sáng đó lại mang đến một cảm giác u ám, lạnh lẽo, tựa như đang hút cạn sinh khí của người sống. Tại nơi thứ ánh sáng bàng bạc kia lấp lánh, mặt biển cũng tĩnh lặng một cách kỳ lạ, chỉ gợn lên những nếp nhăn nhè nhẹ. Cuồng phong và sóng dữ dường như bị một bức tường vô hình chặn đứng, không thể gây ra thêm bất kỳ đợt sóng nào nữa.
…
Đứng trước cảnh tượng kỳ lạ, Phương Sâm Nham vẫn giữ được sự bình tĩnh. Theo lời dặn của Creed trước đó, y ném một quả táo, một phần thịt lợn muối hun khói chiên, và hai tá bánh mì đen đã chuẩn bị sẵn xuống mặt nước trước mặt. Cùng lúc đó, trong không khí bỗng vang lên một âm thanh vô cùng kỳ lạ, giống như tiếng đàn hạc của Hy Lạp đang được gảy nhẹ nhàng, hòa quyện vào nhau. Ngay sau đó, dưới mặt nước bắt đầu xuất hiện những cái bóng đen lướt qua lại. Chúng di chuyển với tốc độ cực nhanh, trông như những dải băng đen rộng lớn đang lao vun vút dưới nước. Nhìn những bóng đen đó, trong lòng Phương Sâm Nham bỗng dâng lên một cảm giác nguy hiểm tột độ, như thể chỉ cần chạm nhẹ vào chúng thôi cũng sẽ gây ra hậu quả cực kỳ nghiêm trọng. Y biết đây là lời cảnh báo từ chỉ số Cảm tri cao của mình, nên không khỏi lùi lại một bước, sẵn sàng nấp ra sau tảng đá lớn bên cạnh bất cứ lúc nào.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook