Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 191: Tối Chung Tiến Hóa 191

Sẵn sàng

Thời bấy giờ, con người ta vẫn coi trọng những thứ như liên minh hay lời thề. Vừa nhìn thấy pháo hiệu, ngay lập tức có vài chiếc tàu hải tặc áp sát để hỗ trợ. Tuy nhiên, hai con tàu huyền thoại khác là Sự trả thù của Nữ hoàng Anne và Người Hà Lan Bay lại bất ngờ chọn cách giữ thái độ trung lập, giương buồm dong thẳng ra khơi xa. Mặc dù có rất nhiều hải tặc đến tiếp ứng, nhưng cả Thuyền trưởng Jack Già lẫn Thuyền phó thứ nhất Jack Sparrow của Ngọc Trai Đen đều không lộ diện. Điều này khiến đám hải tặc rơi vào tình cảnh "rắn mất đầu", tự ai nấy đánh, khiến cục diện trận chiến trở nên vô cùng hỗn loạn.

Lúc này, Amand cũng đã bước lên boong tàu. Hắn đặt tay lên chuôi thanh đoản kiếm bạc bên hông, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vị hiệp sĩ giáp trắng đang hiên ngang trên tàu Ngọc Trai Đen. Đột nhiên, trong mắt hắn lóe lên tia hung quang và cả một dã tâm đang chực trào! Sau trận hải chiến với Hạm đội Armada vài ngày trước, danh tiếng của Amand đã ngầm được công nhận là chỉ đứng sau ba vị Thuyền trưởng của ba con tàu hải tặc huyền thoại. Đứng trước tình cảnh quần long vô thủ hiện tại, nếu hắn có thể đứng ra đánh bại chủ nhân của Cảng Tortuga, dẫn dắt mọi người giành chiến thắng, thì từ nay về sau, danh tiếng của hắn bét nhất cũng có thể sánh ngang với Blackbeard và Davy Jones, thậm chí việc vượt mặt bọn họ cũng chẳng phải là chuyện khó khăn gì!

Ngay khi Amand hạ quyết tâm định ra lệnh, Phương Sâm Nham lại hít một hơi thật sâu và bất ngờ lên tiếng:

"Thưa Thuyền trưởng! Nếu tôi nhìn không nhầm thì kẻ đang đứng trên tàu Ngọc Trai Đen kia chính là Huân tước Tiểu Fokke?"

Amand quay ngoắt lại, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh:

"Đúng vậy."

Phương Sâm Nham không chút sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt hắn:

"Mặc dù chúng ta không biết tại sao Tiểu Fokke lại điên cuồng tấn công tàu Ngọc Trai Đen như vậy, nhưng rõ ràng lúc này lực lượng bảo vệ trong Lâu đài Tortuga đã dốc toàn lực kéo ra ngoài, bên trong đang vô cùng trống rỗng!"

Nói đến đây, trong ánh mắt Phương Sâm Nham lóe lên sự tham lam. Y hạ giọng, nói đầy vẻ bí hiểm:

"Tại sao chúng ta không nhân cơ hội này kiếm một vố đậm nhỉ?"

Trong lòng Amand lập tức nổi sóng. Hắn nhìn lại chiến trường một lần nữa. Lúc này, có ít nhất năm sáu chiếc tàu hải tặc đã lao đến tiếp ứng, vây kín mít vùng biển xung quanh Ngọc Trai Đen. Tiếng súng hỏa mai nổ vang như bắp rang, khói súng mịt mù, những trận cận chiến giáp lá cà cũng đã nổ ra, tạo nên một cảnh tượng vừa hỗn loạn vừa bi tráng. Nếu tàu Chuông và Chén lao vào lúc này, e rằng việc áp sát thôi cũng đã vô vàn khó khăn, chứ đừng nói đến chuyện đánh chác. Quả thực chẳng bằng "tránh chỗ thực đánh chỗ hư", tấn công Lâu đài Tortuga để "vây Ngụy cứu Triệu". Nếu có thể ép Tiểu Fokke phải hốt hoảng rút quân về, thì không còn nghi ngờ gì nữa, công lao lớn nhất sẽ thuộc về hắn. Ngay cả khi Tiểu Fokke quyết tâm không lui, thì bản thân hắn cũng đã vơ vét được một mớ của cải kếch xù rồi!

Tóm lại một câu: Cứu người sao sướng bằng cướp người?

Mặc dù trong thâm tâm đã hoàn toàn đồng ý với lời đề nghị của Phương Sâm Nham, Amand vẫn cố tình chờ thêm một lúc. Đến khi đám thuộc hạ dưới trướng cũng nhận ra vấn đề, đôi mắt hệt như bầy sói đói sáng rực lên thứ ánh sáng xanh lè, đầy khao khát nhìn về phía hắn, Amand mới gật gù nói:

"Ừm, đó cũng chính là ý của ta."

Đám hải tặc lập tức vỡ òa trong tiếng hò reo sung sướng. Cùng là phải đổ máu liều mạng, nhưng một con đường dẫn đến kết cục xông pha mạo hiểm rồi chỉ nhận được vài câu cảm ơn suông từ đồng minh, còn một con đường lại là nhẹ nhàng thảnh thơi giết người phóng hỏa, cướp bóc vơ vét. Kẻ ngu cũng biết nên chọn con đường nào.

Tâm cơ của Amand cũng vô cùng thâm sâu. Chỉ bằng một câu nói nhẹ nhàng, hắn đã biến ý tưởng của Phương Sâm Nham thành của mình, gạt y ra rìa một cách không thương tiếc.

"Shire, Matt."

"Lần này hai người dẫn đội, mang theo mấy chàng trai khỏe mạnh của chúng ta đi! Nhưng đừng mang quá đông, kẻo bọn tiểu yêu khác phát hiện ra lại nẫng tay trên mất." Amand gọi tên hai người này, khóe môi nhếch lên một nụ cười dữ tợn: "Gia tộc Fokke đã tận hưởng hòa bình quá lâu rồi, lần này chúng lại dám ra tay với hải tặc trước! Phải cho chúng nếm thử mùi máu tanh và lưỡi dao sắc nhọn đi!"

Shire không hề bất ngờ khi bị gọi tên. Lẽ ra người dẫn đội phải là Thuyền phó thứ nhất Henry, nhưng gã vẫn chưa hồi phục sau chấn thương đầu trong trận hải chiến với Hạm đội Armada. Vậy nên, việc Shire ra quân là điều tất yếu. Tuy nhiên, việc Phó Thủy thủ trưởng Matt Mù bị gọi tên có vẻ như nằm ngoài dự đoán, nhưng thực chất lại rất hợp lý. Gia tộc Fokke đã cai trị Cảng Tortuga suốt 70 năm, của cải trong đó có thể nói là chất cao như núi. Một khi xông vào, lợi ích thu được sẽ là một con số khổng lồ không tưởng. Nếu không có kẻ tâm phúc như Matt Mù đi theo giám sát, Amand làm sao yên tâm giao phó toàn bộ cho Shire được?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...