Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 194: Tối Chung Tiến Hóa 194
Nhưng đây là cuộc họp cấp cao của tàu Chuông và Chén, mang tính cơ mật cực cao. Cái tên Creed kia đừng nói là được tham gia, dù có mon men lại gần cũng sẽ bị lũ hải tặc vác dao sáng loáng ra kề cổ ngay!
Câu nói của Phương Sâm Nham vừa thốt ra, những đường gân xanh trên trán Amand bỗng giật nảy lên như rồng ngóc đầu! Cái danh "anh họ Creed" của Phương Sâm Nham vốn dĩ đã nổi như cồn trên tàu. Mối quan hệ khăng khít giữa hai người đã được cái miệng bô bô của gã rêu rao cho cả tàu biết, e rằng đến cả lũ chuột bọ, gián rệp trên tàu Chuông và Chén cũng đã nằm lòng rồi.
Tuy nhiên, đối với một kẻ mưu mô xảo quyệt như Amand, những lời rêu rao suông rõ ràng chưa đủ sức thuyết phục hắn. Phải đến khi có người bẩm báo rằng gã Creed đã mượn danh nghĩa Phương Sâm Nham để vay một khoản tiền khổng lồ trên tàu, mà Phương Sâm Nham vẫn cam tâm tình nguyện gánh vác món nợ có thể khiến người ta khuynh gia bại sản này trong im lặng. Lúc này, Amand mới thực sự tin rằng giữa hai người họ có một tình giao hữu vô cùng đặc biệt. Trên đời này, thứ có thể thử thách lòng người rõ ràng nhất, thứ nhất là sinh tử, thứ hai chính là tiền bạc.
Có những kẻ bình thường tỏ ra trượng nghĩa, hào phóng vung tiền như rác, nhưng khi đối mặt với ranh giới sinh tử lại trở nên hèn nhát. Đó gọi là "có thể chung phú quý, không thể chia hoạn nạn". Lại có những người sẵn sàng xả thân vì người khác vào những thời khắc sinh tử, nhưng lại không thể vượt qua sự cám dỗ của đồng tiền. Đó gọi là "cần tiền không cần mạng". Amand đã chứng kiến quá nhiều bộ mặt xấu xa của con người trước ranh giới sinh tử và tiền bạc, vì vậy hắn mới tin tưởng vào tình anh em đã vượt qua bài kiểm tra tiền bạc giữa Phương Sâm Nham và Creed.
Nhưng tin là một chuyện, giao phó sự tin tưởng lại là chuyện khác. Amand chắp tay sau lưng, đi đi lại lại trên boong tàu. Trong đôi mắt hắn lóe lên tia sáng nguy hiểm của một con bạc khát nước, xung quanh hắn bao trùm một bầu không khí u ám đến lạ thường.
Thực tế, ngay từ lúc bạo loạn bùng nổ ở bến cảng, trong lòng Amand đã luôn thường trực một cảm giác khủng hoảng tột độ, lẩn khuất không chịu rời đi. Vì vậy, cho dù Phương Sâm Nham đã tạo ra cái thế "buộc phải phái y đi", Amand vẫn giữ vẻ mặt nặng nề, tiếp tục chìm trong suy tư và im lặng.
Đúng lúc này, cánh cửa khoang tàu "kẽo kẹt" mở ra, một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ xuất hiện trước mắt mọi người. Cả cái đầu trọc lốc của gã quấn quanh một lớp băng trắng toát. Đó không ai khác chính là Thuyền phó thứ nhất Henry Sẹo - người mà Amand tin tưởng nhất. Mặc dù khuôn mặt gã có vẻ phờ phạc, nhưng cái khí thế cường hãn, bá đạo trên người gã dường như vẫn đang chực trào tuôn ra ngoài.
"Tôi sẽ đi cùng Thủy thủ Nham! Hai người hỗ trợ lẫn nhau vẫn tốt hơn."
Nếu Henry Sẹo - tâm phúc số một của Amand - đồng ý đi theo Phương Sâm Nham, thì Amand có thể hoàn toàn yên tâm, không còn chút nghi ngờ nào nữa. Nhưng nhìn lớp băng trắng quấn quanh đầu Henry Sẹo, cùng với những tia máu đỏ hằn trong đáy mắt gã, Amand không khỏi ngập ngừng:
"Nhưng vết thương của cậu..."
Trước mặt người khác, Henry Sẹo trông có vẻ như chẳng hề hấn gì. Thực chất, chỉ có Amand và bản thân gã mới biết: Vết thương của gã vẫn chưa hề có dấu hiệu thuyên giảm. Kể từ khi bị thương ở đầu, tình trạng của Henry Sẹo luôn thất thường, thậm chí có chiều hướng tồi tệ hơn. Ở những nơi không có ai, gã đã nhiều lần buồn nôn, nôn mửa, đầu đau như búa bổ, cảm giác như có ai đó đang dùng dao khuấy đảo bên trong. Nếu dùng phương pháp chẩn đoán của thế giới thực, thì đây có lẽ là di chứng do chấn động não nghiêm trọng chuyển biến xấu.
Henry Sẹo cũng nhìn thấu những lo âu trong lòng Amand. Ánh sáng bàng bạc trên người gã khẽ lấp lánh. Gã cố gắng gượng dậy tinh thần, mỉm cười nói:
"Lần này dĩ nhiên Thủy thủ trưởng của chúng ta sẽ là người gánh vác chính. Tôi đi theo cũng chỉ là mượn cái mác 'sống dai hơn cậu ta vài năm' để đứng ngoài chỉ tay năm ngón thôi."
Câu nói này của Henry Sẹo nghe thì khiêm tốn, nhưng thực chất lại đang muốn truyền đạt một thông điệp khác cho Amand:
"Ngài cứ yên tâm, tôi đi theo là để giám sát thằng nhóc đó. Việc liều mạng để nó lo. Nếu nó dám có hành động gì mờ ám, tôi chỉ cần ho một tiếng là đám lính đi theo sẽ làm gỏi nó ngay."
Amand lại quay đầu nhìn về phía Cảng Tortuga đang chìm trong biển lửa. Lúc này, hắn gần như có thể khẳng định nhóm của Shire đã gặp rắc rối lớn, nếu không thì ít nhất Matt Mù cũng phải phái người về báo tin. Hắn nhìn Henry Sẹo, hạ quyết tâm, gật đầu nói:
"Được! Hai người đi cùng nhau, tôi có thể yên tâm rồi."
Nói xong, Amand lập tức tháo thanh đoản kiếm bạc tỏa ra thứ ánh sáng kỳ dị bên hông xuống, ném cả vỏ kiếm về phía Henry Sẹo:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook