Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 204: Tối Chung Tiến Hóa 204

Sẵn sàng

Trước đó Charlie vốn là tùy tùng, thậm chí có thể coi là tâm phúc của Henry Sẹo. Nghe Phương Sâm Nham hỏi vậy, hắn chợt do dự, ấp a ấp úng không chịu trả lời. Phương Sâm Nham bực mình, giọng điệu lập tức đanh lại:

"Anh phải nhớ rõ thân phận của mình! Đã tự nguyện làm nô bộc cho tôi, thì phải đặt lợi ích của chủ nhân lên hàng đầu!"

Charlie nghẹn họng, đành bất lực khai báo:

"Lúc đó tôi đi cùng Đại ca Henry, đột nhiên phát hiện một căn phòng tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, bên trong có một chiếc rương chứa đầy tiền vàng bị lật úp. Tiền vàng vương vãi khắp nơi, thế là mọi người ùa vào tranh giành... Rồi tự nhiên sàn nhà sụt xuống! Hất tung tất cả mọi người, không ít anh em bị cọc nhọn bên dưới đâm chết tươi. Rồi bọn khốn nạn đó lợi dụng bóng tối lẻn ra đánh lén. Trong lúc hỗn loạn, mọi người đánh đấm loạn xạ, lỡ tay chém nhầm cả người nhà. Cuối cùng, chúng tôi bị tách ra và lạc đường trong bóng tối. Tôi và Stephen mò mẫm đi tới, kết quả lại lọt vào một nơi chất đầy xác chết, rồi... bị bắt sống."

Phương Sâm Nham chăm chú lắng nghe, nhưng y nhận ra ánh mắt Charlie cứ láo liên lấm lét. Y biết ngay tên nô bộc này đang giấu giếm điều gì đó —— thực ra chuyện này cũng quá đỗi bình thường. Chỉ số Mị lực của Phương Sâm Nham vốn đã lẹt đẹt, cộng thêm Độ Tương Thích giữa y và Charlie chẳng ăn nhập gì với nhau, nên dù có bị ép phải làm nô bộc vì lời thề, độ trung thành của hắn chắc chắn cũng chẳng cao được bao nhiêu. Hơn nữa, trước đó Charlie lại là tâm phúc của Henry Sẹo, giờ ấp úng cũng là chuyện dễ hiểu. Phương Sâm Nham đang định gặng hỏi tiếp thì Mộng Yểm Ấn Ký lại báo tin:

Cảnh báo: Độ trung thành của Nô bộc chiến đấu - Hải tặc Charlie - đã giảm 5 điểm.

Cảnh báo: Độ trung thành của Nô bộc chiến đấu - Hải tặc Charlie - đã giảm 5 điểm.

Vui lòng nâng độ trung thành của Nô bộc chiến đấu lên càng sớm càng tốt. Nếu độ trung thành giảm xuống còn một nửa so với mức ban đầu, thì dù đang trong thời gian bảo vệ tân binh, hiệu lực bảo vệ cũng sẽ bị hủy bỏ.

Độ trung thành ban đầu của tên hải tặc Charlie này chỉ có 55 điểm, một nửa của nó tức là 28 điểm. Đôi mắt Phương Sâm Nham lóe lên một tia sáng ranh mãnh. Y liền giãn cơ mặt, mỉm cười dịu dàng:

"Tội nghiệp Charlie, chắc anh vẫn chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh do bọn dị giáo chết tiệt kia gây ra phải không? Căng thẳng làm gì? Tôi tìm Henry Sẹo cũng chỉ vì muốn hội quân với anh ta càng sớm càng tốt để anh em hỗ trợ lẫn nhau thôi mà! Trong cái lâu đài bị nguyền rủa này, chúng ta càng phải đồng tâm hiệp lực mới đúng! Chẳng lẽ anh muốn rơi vào tay đám người đó thêm lần nữa sao?"

Quả nhiên, câu chốt hạ của Phương Sâm Nham đã phát huy tác dụng cực mạnh. Vừa nghĩ đến cái trò nhục hình lôi ruột kinh hoàng lúc nãy, tên hải tặc Charlie rùng mình sợ hãi, vội vàng nói:

"Vâng, vâng, thưa chủ nhân. Chúng ta mau đi thôi."

Phương Sâm Nham đưa mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt lại dừng lại trên người tên hải tặc Charlie. Rõ ràng tên này đã cố tình lảng tránh một vấn đề cực kỳ quan trọng, đó chính là nội dung mà ba tên Hắc Ám Thị Vệ kia đang cố tình tra khảo hắn! Tuy nhiên, lúc này y cũng không định vạch trần sự thật —— bởi vì điều đó rất có thể sẽ khiến độ trung thành của Charlie tụt dốc không phanh rồi hắn bỏ trốn mất tăm. Đối với Phương Sâm Nham, gã này vẫn còn giá trị lợi dụng lớn hơn, y cần giữ hắn lại bên mình lúc này. Còn về sau thì sao á? Khóe môi Phương Sâm Nham nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Đối với một kẻ đã phải tự thân vận động, bươn chải kiếm sống từ năm 14 tuổi như y, thì dăm ba cái trò "trung thành nửa vời" của một tên nô bộc ốm yếu như Charlie chẳng là cái đinh gì.

"Phải rồi, anh kể cho tôi nghe cái nơi chất đầy xác chết đó trông như thế nào đi?"

Phương Sâm Nham bất chợt hỏi.

Chỉ cần không động chạm đến thông tin về Henry Sẹo, Charlie vẫn sẵn sàng khai tuốt tuồn tuột. Hóa ra, tính đến hiện tại đã có tới ba nhóm hải tặc xâm nhập vào lâu đài này, nhưng quy mô đều không lớn bằng nhóm của tàu Chuông và Chén. Trong số những kẻ đó có không ít người quen của Charlie, nhưng tất cả đều đã bỏ mạng tại đây. Xác của bọn chúng bị đám Hắc Y Vệ gom lại chất thành đống, sau đó chúng cắt đứt mạch máu ở cổ tay và cổ để xả máu. Dù không biết bọn chúng thu thập máu để làm gì, nhưng Phương Sâm Nham nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ. Y biết trong hắc ma pháp có rất nhiều ma thuật và trận pháp cần dùng máu để kích hoạt, nhưng y không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng tiến về phía trước.

Hành lang tối om om, mùi máu tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, cùng với những tiếng la hét thê thảm thỉnh thoảng lại vọng lại... Những cảnh tượng rùng rợn này đang từng chút một tra tấn và gặm nhấm tâm hồn của tên hải tặc Charlie. Phương Sâm Nham rất "tốt bụng" đẩy tên này lên đi đầu để dò đường, còn mình thì thong dong chắp tay sau lưng, đủng đỉnh đi theo sau. Bằng sự nhạy bén của mình, Phương Sâm Nham còn nhận ra những hoa văn chạm khắc trên tường lâu đài có cái mới, có cái cũ. Những hoa văn mới dường như chỉ vừa được khắc lên vài năm gần đây. Nhìn kỹ, chúng trông như được ghép lại từ những chữ cái kỳ lạ. Tuy không hiểu ý nghĩa của những chữ cái đó, nhưng Phương Sâm Nham lại cảm nhận được một sự lạnh lẽo khó tả truyền đến từ đầu ngón tay! Cảm giác như đang... chạm vào địa ngục vậy.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...