Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 206: Tối Chung Tiến Hóa 206
Những tên hải tặc còn sống sót không nghi ngờ gì nữa, đều là tâm phúc của Henry Sẹo. Vì vậy, Charlie - với nụ cười ngốc nghếch trên môi - lập tức được đồng bọn đón chào bằng những cái xoa đầu đầy thân thiết. Nhưng Phương Sâm Nham thì lại không có được đãi ngộ tốt như vậy. Lúc này, toàn bộ hải tặc đều cho rằng những thảm kịch mà chúng vừa trải qua phần lớn là do quyết định sai lầm của kẻ này! Đương nhiên chúng sẽ chẳng dành cho y sắc mặt tử tế nào, thậm chí vài tên nóng nảy đã rút dao ra, định tính sổ thay cho những người anh em đã khuất.
"Thằng ngu, mày còn dám vác mặt đến gặp bọn tao à?" Một tên hải tặc gầm lên giận dữ. Lập tức, những tên khác cũng hùa theo, tiếng la ó như muốn lật tung cả mái nhà lâu đài. Henry Sẹo, đang được đám đông vây quanh, cũng bước ra. Thân hình đồ sộ của gã dưới ánh đuốc mang đến một áp lực nghẹt thở. Phương Sâm Nham thậm chí còn có thể nhìn thấy những đường tĩnh mạch trên thái dương gã đang phồng lên và đập thình thịch. Những giọt mồ hôi li ti trên cái đầu trọc lốc của gã hiện rõ mồn một dưới ánh lửa, dày đặc như đám cỏ mọc trên thảo nguyên. Gã khổng lồ vốn luôn mang lại cảm giác hào sảng này giờ đây lại u ám như một đám mây đen —— đám mây xám xịt thường bao phủ Bán đảo Scandinavia - quê hương của gã, và cũng thường được coi là điềm báo cho một trận bão tuyết sắp sửa ập đến.
Henry Sẹo nhìn Phương Sâm Nham chằm chằm. Ánh mắt gã giống hệt như một con thú dữ khát máu đang nhìn chằm chằm vào con mồi, sẵn sàng lao vào xé xác đối phương bất cứ lúc nào! Gã đột ngột giơ cánh tay trái lên. Trên cổ tay gã đeo rất nhiều chiếc vòng tay cũ kỹ. Chất liệu của những chiếc vòng này vô cùng đa dạng, có cái làm bằng cỏ tết, có cái cắt từ vải buồm ra. Chúng rất thô kệch, trên đó còn vương lại những vết máu lốm đốm, toát lên một nỗi bi thương và hoang dã.
"Những thứ này... là do những người anh em đã gửi gắm cho tao trước khi nhắm mắt xuôi tay. Nhưng còn rất nhiều anh em khác, ngay cả cơ hội trao vòng tay cho tao cũng không có! Tất cả đều là do quyết định sai lầm của mày gây ra! Thủy thủ Nham! Hành động ngu xuẩn của mày đã khiến những chàng trai tốt của chúng ta lần lượt ngã gục trên cái nền đá lạnh lẽo của tòa lâu đài chết tiệt này. Mày... đã phụ lòng mong mỏi của Đứa con Biển Đen vĩ đại dành cho mày!"
Trong lúc Henry Sẹo đang nói, Phương Sâm Nham nhận ra đôi mắt gã đỏ rực những tia máu chằng chịt, nhìn thoáng qua như một màu đỏ cam điên cuồng, dường như chẳng còn thấy cả con ngươi. Kết hợp với khung cảnh hiện tại, trông gã thực sự vô cùng đáng sợ. Tuy nhiên, những lời gào thét hùng hồn, bi tráng của gã lại bị y cố tình bỏ ngoài tai. Bởi vì, Phương Sâm Nham đã lường trước được tình huống này từ tận 130 giờ 19 phút trước, và đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ.
Phương Sâm Nham không hề e ngại nhìn thẳng vào mắt Henry Sẹo. Y đột nhiên giơ tay phải lên, chỉ ngón trỏ vào mặt gã, chậm rãi nói:
"Tôi không phủ nhận những lời buộc tội của anh. Nhưng ngay cả một kẻ sắp bị treo cổ cũng có quyền nói lời trăng trối! Tôi chỉ có một câu hỏi, Henry, hy vọng anh có thể trả lời tôi một cách thành thật."
Cơ mặt Henry Sẹo giật giật. Rõ ràng tình trạng cơ thể của gã không hề tốt như vẻ bề ngoài. Nhưng yêu cầu của Phương Sâm Nham lại hoàn toàn hợp tình hợp lý, gã không thể từ chối, cũng không có cách nào từ chối, trừ phi gã muốn ra tay giết chết kẻ trước mặt ngay lập tức!
"Mày còn gì để nói nữa?"
Rõ ràng, trong lời nói của Henry Sẹo vẫn chứa đựng sự phẫn nộ như muốn bùng nổ. Cùng lúc đó, gã lại lôi ra một túi rượu và ngửa cổ tu ừng ực. Dù biết làm vậy sẽ khiến vết thương ở đầu thêm tồi tệ, nhưng lúc này Henry Sẹo đã chẳng còn bận tâm đến điều đó nữa.
"Nếu anh đã chỉ trích kế hoạch của tôi là sai lầm, vậy giả sử anh là tôi, anh sẽ làm gì trước khi tiến vào lâu đài này?"
Câu trả lời của Phương Sâm Nham vẫn mang đậm phong cách thường ngày của y: Sắc bén, dứt khoát, và luôn lấy tấn công làm phòng thủ! Hệt như một nhát dao đâm thẳng vào trọng tâm vấn đề! Henry Sẹo lại nhíu mày. Gã nhận ra câu hỏi của Phương Sâm Nham rõ ràng là một cái bẫy. Nhưng cơn đau dữ dội do di chứng chấn động não lại như hàng vạn mũi kim đâm vào tai gã... Việc chống chọi với cơn đau này đã vắt kiệt phần lớn sức lực của gã.
Nhưng rõ ràng câu hỏi của Phương Sâm Nham mang tính sát thương rất cao. Bởi vì con người ta thường có tâm lý so sánh —— Đối với những sự kiện tiêu biểu, phần lớn mọi người đều sẽ nảy sinh suy nghĩ: "Nếu là mình, mình sẽ làm thế nào?". Thậm chí, họ còn chìm đắm vào suy nghĩ đó và tìm thấy khoái cảm... (Nói thêm một câu, đây cũng chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự trỗi dậy của thể loại tiểu thuyết lịch sử xuyên không)... Trong khoảnh khắc Henry Sẹo còn đang do dự vì cơn đau đầu, một vài tên hải tặc đã dùng một tràng chửi thề và tiếng lóng để thay gã trả lời Phương Sâm Nham:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook