Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 208: Tối Chung Tiến Hóa 208

Sẵn sàng

Một bầu không khí tĩnh lặng chết chóc bao trùm. Sự tức giận và thù địch mà đám hải tặc dành cho Phương Sâm Nham trước đó đã giảm đi ít nhất năm sáu phần. Dĩ nhiên, sự tức giận ấy không biến mất vào hư không, mà đã bị Phương Sâm Nham khéo léo chuyển hướng sang đầu Amand. Sau một khoảng lặng đầy gượng gạo, Phương Sâm Nham vỗ tay để hối thúc đám hải tặc:

"Thưa các quý ông! Có vẻ như các vị đã thành công trong việc tìm kiếm và cướp phá kho báu của cung điện quỷ dữ này. Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ, điều quan trọng là chúng ta phải mang được những thứ này đến nơi an toàn mà vẫn giữ được mạng sống. Nào, nhấc cái chân lên, chúng ta phải rời khỏi cái nơi chết tiệt này với tốc độ nhanh nhất có thể!"

Rõ ràng, Phương Sâm Nham lại một lần nữa cướp lời của Henry Sẹo, người đang phải chịu đựng cơn đau đầu như búa bổ. Lệnh của y được đám hải tặc ngoan ngoãn tuân theo một cách rất tự nhiên —— Trong khi đó, Henry Sẹo cau mày. Từ người Phương Sâm Nham, gã ngửi thấy một mùi vị cực kỳ nguy hiểm. Nếu như Phương Sâm Nham trên tàu lúc trước giống như một thanh đao cất trong vỏ, che giấu đi sự sắc bén của mình, thì Phương Sâm Nham lúc này lại giống hệt một ngọn núi lửa đang phun trào, phun ra những làn khói đen nghẹt thở và dòng nhung nham đỏ rực lên bầu trời!

"Đợi khi nào về tàu tao sẽ tính sổ với mày," Henry Sẹo tự nhủ, cố gắng kiềm chế sát ý với khuôn mặt vô cảm. Dù thế nào đi nữa, lúc này cũng không phải là thời điểm thích hợp để đối phó với Phương Sâm Nham. An nguy của bản thân và những ân oán cá nhân phải tạm gác lại, ưu tiên hàng đầu hiện tại là mang đống của cải quý giá này về dâng cho Amand!

Lúc này, gã bỗng nhìn thấy tâm phúc của mình, Charlie. Kẻ mà gã tưởng đã mất tích nay đang đứng ngay bên cạnh, toét miệng cười ngờ nghệch với gã. Lòng Henry Sẹo bỗng ấm lên. Gã cảm nhận được sự rạn nứt và chia rẽ giữa mình và đám hải tặc tham lam xung quanh. Trùng hợp thay, những thủ hạ trung thành của gã gần như đều đã tử trận hoặc bị thương nặng. Trong cái thời khắc gió nổi mây phun này, không gì tuyệt vời hơn việc có thêm một kẻ đáng tin cậy bên cạnh.

Tin vui này khiến cơn đau đầu của Henry Sẹo cũng thuyên giảm đôi chút. Gã kéo tên hải tặc Charlie lại gần, vỗ mạnh vào vai hắn, cười lớn bằng cái giọng thô lỗ thường ngày:

"Cái thằng khốn khiếp này, có vẻ như địa ngục cũng chê không thèm chứa mày nhỉ!"

Tên hải tặc Charlie cười hề hề, tiện tay đón lấy vũ khí mà Henry Sẹo đang cầm. Ở bên cạnh Henry Sẹo, hắn vẫn luôn làm những công việc lặt vặt như thế này. Nhưng câu hỏi tiếp theo của Henry Sẹo khiến hắn nghẹn lời:

"Phải rồi, bọn chúng bảo mày bị lũ chuột đen thui tóm và lôi vào mật đạo cơ mà. Sao mày lại thoát ra được vậy?"

Henry Sẹo hỏi câu này một mặt là muốn khoe khoang sự dũng cảm và tài giỏi của thuộc hạ, mặt khác cũng muốn vực dậy tinh thần của đám hải tặc đang bị những lời lẽ của Phương Sâm Nham làm cho sa sút. Nhưng tiếc thay, gã lại bỏ sót một chi tiết —— Mặc dù tên hải tặc Charlie và Phương Sâm Nham xuất hiện trước sau cách nhau một lúc, nhưng cả hai lại bước ra từ cùng một đường hầm!

"Rất tiếc, thưa ngài." Tên hải tặc Charlie ngập ngừng, có chút rụt rè nói: "Là... là..."

Tâm trạng Henry Sẹo bắt đầu trở nên cáu kỉnh, gã không để ý đến sự khác thường của thủ hạ, giáng một bạt tai vào đầu hắn, quát lớn:

"Tao nhắc mày lần thứ một ngàn lẻ một rồi, khi nói chuyện với tao thì nói to lên!"

"Vâng thưa ngài!" Tên hải tặc Charlie theo phản xạ đứng nghiêm, lớn tiếng đáp: "Tôi và Stephen bị lũ dị giáo chết tiệt kia tóm được. Stephen tội nghiệp đã bị bọn chúng lôi ruột non ra ngoài dài tới bảy tám mét, cuối cùng chết trong tiếng gào thét thảm thiết. Ngay lúc tôi cũng sắp phải chịu chung số phận bi thảm và đáng sợ đó, thì Thủy thủ trưởng..."

Ba chữ "Thủy thủ trưởng" vừa thốt ra, tên hải tặc Charlie liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Phương Sâm Nham đang đi phía trước. Ánh mắt đó khiến hắn ngay lập tức nhớ ra thân phận mới của mình, đành bất lực sửa lại:

"Là Chủ nhân đã cứu tôi khỏi cái địa ngục trần gian ấy."

Hai chữ "Chủ nhân" lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Có người ngạc nhiên, có người kinh ngạc, có người lại... tức giận! Sau đó, tên hải tặc Charlie dùng tốc độ nói lắp bắp thường ngày của mình để kể lại câu chuyện vừa xảy ra. Cuối cùng, hắn nhún vai, với một giọng điệu hơi bất đắc dĩ:

"Tôi rất vui vì có thể sống sót sau tình cảnh tồi tệ đó, nên tôi phải giữ lời thề của mình, từ bỏ tự do nửa đời còn lại để làm nô bộc cho người đã cứu tôi; có lẽ đây là số phận của tôi chăng, ai mà biết được."

Lúc này, những tên hải tặc khác bắt đầu nhìn Phương Sâm Nham bằng một ánh mắt rất đặc biệt. Bất kỳ ai cũng mong muốn có người bất chấp tất cả để đến cứu mình khi mình đang đứng trên bờ vực của cái chết. Phương Sâm Nham đã làm được điều đó, hơn nữa người mà y cứu lại là tâm phúc của Henry Sẹo - người mà y vốn chẳng mấy ưa gì. Điều này vô hình chung tạo cho đám hải tặc một ấn tượng về sự bao dung và tinh thần trượng nghĩa của y. Tuy nhiên, đối với Henry Sẹo, tâm trạng vừa mới vui vẻ lên được một chút của gã lại lập tức rơi xuống tận đáy vực.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...