Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 212: Tối Chung Tiến Hóa 212

Sẵn sàng

Phương Sâm Nham nấp ở nơi an toàn cách đó không xa cũng phải nổi da gà. Trong khoảnh khắc ấy, y cảm thấy dường như có một hố đen khổng lồ hình thành lấy Henry Sẹo làm trung tâm, điên cuồng hút trọn mọi không khí xung quanh vào trong!

Đồng tử Phương Sâm Nham cũng co rụt lại. Y nhạy bén nhận ra một điều: Nửa giờ trước y đã bỏ lỡ một màn trình diễn đặc sắc, nhưng có vẻ như "nam chính" Henry Sẹo đang chuẩn bị diễn tiếp "phần hai"... Dù cái giá phải trả có vẻ không hề nhỏ!

Henry Sẹo hít một hơi thật sâu. Động tác này khiến những đường tĩnh mạch trên cổ và đầu gã nổi gồ lên như những con rắn xanh ngoằn ngoèo, đôi mắt hằn đầy tia máu lồi ra khỏi tròng gần hai phân! Cùng với nhịp hít vào, miệng rồi đến cổ họng gã phình to một cách đáng sợ, như thể có ai đó nhét cưỡng ép một quả bóng rổ vào miệng gã vậy! Hình ảnh đó khiến Phương Sâm Nham bất giác liên tưởng đến loài cóc. Khối phình đó bắt đầu di chuyển nhanh chóng xuống dưới, chạy dọc khắp cơ thể Henry Sẹo rồi tụ lại ở cánh tay phải... khiến nó sưng vù lên một cách dị dạng, hoàn toàn không cân xứng với cơ thể.

Và rồi, Henry Sẹo giơ cao nắm đấm phải khổng lồ nện mạnh xuống sàn nhà trước mặt!

Cùng lúc đó, tất cả những mũi tên cắm trên người gã đều bị bật ngược trở ra, kéo theo những mảng thịt đẫm máu rơi lả tả xuống đất.

Chỉ còn lại lớp ánh sáng bàng bạc nhàn nhạt bao phủ lấy cơ thể gã.

Khoảnh khắc nắm đấm chạm vào mặt sàn cứng cáp, cánh tay phải khổng lồ của gã ngay lập tức trở lại kích thước bình thường, trong khi mặt đất phía trước lại kỳ dị lồi lên một mảng lớn, và nhanh chóng lan rộng về phía bóng tối đằng xa! Cảnh tượng đó giống như thể luồng không khí mà Henry Sẹo vừa hít vào, sau khi cuộn trào trong cơ thể, đã được gã dùng sức mạnh vô song truyền thẳng xuống lòng đất!

Cơ Bắp Bùng Nổ!

Toàn bộ lâu đài một lần nữa rung chuyển dữ dội. Có thể cảm nhận rõ ràng phần kết cấu chính của nó đang run lên bần bật một cách khó tả. Cùng lúc đó, từ những lỗ hổng trên bức tường đá bên phải từng bắn ra những mũi tên sắc nhọn, bỗng phụt ra mấy luồng máu tươi. Dòng máu ấy như bị ép chặt rồi phụt mạnh ra ngoài, rơi xuống mặt đất kêu xèo xèo. Nếu nhìn kỹ, có thể lờ mờ thấy cả những mảnh mô cơ bắp lẫn lộn bên trong. Rõ ràng, những kẻ điều khiển cơ quan trong bóng tối đã bị sức mạnh kinh hồn từ cú đấm này ép chết tươi.

Nhưng cũng chính lúc đó, trên cơ thể Henry Sẹo phát ra một âm thanh kỳ lạ. Nghe giống như tiếng ga trải giường sũng nước bị vắt kiệt, rồi cuối cùng không chịu nổi áp lực mà rách toạc ra. Sau đó, gã đổ ụp xuống nền đất như một ngọn núi sụp đổ. Cơ thể gã co giật từng đợt không đều đặn, những mảng bầm tím lớn xuất hiện khắp toàn thân. Nếu Phương Sâm Nham có kiến thức y khoa, y có thể đưa ra kết luận chẩn đoán chính xác như sau:

Bệnh trạng: Rách cơ nghiêm trọng toàn thân.

Nguyên nhân: Mệt mỏi dẫn đến độ đàn hồi cơ bắp giảm sút.

Mặc dù Henry Sẹo đã một lần nữa tung ra tuyệt chiêu mạnh nhất của mình, một đòn tiêu diệt sạch lũ kẻ thù đang điều khiển cơ quan trong bóng tối, nhưng trước đó đám hải tặc đã phải chịu thương vong thê thảm. Từ hơn hai mươi người, sau đợt mưa tên kinh hoàng vừa rồi, một nửa đã bỏ mạng, số còn lại đều mang thương tích. Đáng chú ý là tên hải tặc Charlie, dù cũng xông lên theo Henry Sẹo nhưng lại vô cùng may mắn, chỉ bị một mũi tên sượt qua cánh tay. Có lẽ vì thực lực của hắn quá "gà mờ" nên chẳng ai buồn để ý tới hắn.

Trong tình cảnh đó, Phương Sâm Nham - người duy nhất còn lành lặn - không hề nhảy ra chế nhạo chúng bằng những câu đại loại như "Đáng đời bọn bay không nghe tao khuyên", mà chỉ lặng lẽ bước ra từ chỗ nấp. Y ân cần băng bó, cầm máu cho từng người, nhân tiện vuốt mắt, chỉnh đốn lại tư thế cho những kẻ đã tử nạn.

Không còn nghi ngờ gì nữa, sau những hành động thiết thực đó, Phương Sâm Nham dù chẳng nói năng gì cũng dễ dàng nhận được sự ủng hộ tuyệt đối của bảy tám tên hải tặc còn sống sót... Đương nhiên, điều này cũng một phần nhờ vào sự im lặng của Henry Sẹo. Mặc dù lúc này họ chỉ cách cổng lâu đài chưa đầy chục mét, nhưng ai nấy nhìn về phía cánh cổng đều ánh lên vẻ sợ hãi. Chỉ đến khi Phương Sâm Nham đi đầu vác một rương báu tiến về phía lối ra, mọi người mới bắt đầu lục đục làm theo.

"Bây giờ chắc là an toàn rồi." Phương Sâm Nham khẳng định: "Mấy tên bị giết lúc đầu chính là lực lượng bảo vệ cuối cùng của lâu đài này. Nếu chúng có thêm vài người điều khiển cơ quan nữa thì các người đừng hòng có ai sống sót."

Dưới sự dẫn dắt của Phương Sâm Nham, những tên hải tặc còn lại cuối cùng cũng ôm theo năm rương của cải nặng trịch tẩu thoát thành công. Còn Henry Sẹo thì vẫn phải nhờ hai người dìu hai bên, lảo đảo rời khỏi Lâu đài Tortuga. Ánh mắt gã nhìn Phương Sâm Nham lúc này vô cùng phức tạp, cuối cùng chỉ đành thở dài, lặng lẽ đi theo sau. Bọn họ rời đi chưa đầy mười phút, một đội hải tặc khác đã điên cuồng ập vào lâu đài bắt đầu cướp bóc. Nếu nhóm của Phương Sâm Nham nán lại nửa bước, chắc chắn hai bên sẽ xảy ra một cuộc xung đột đẫm máu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...