Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 224: Tối Chung Tiến Hóa 224
... Tới đây, tôi vô cùng tiếc nuối phải thông báo với anh rằng: Cái cơ hội mà anh hằng mong ngóng đó sẽ vĩnh viễn không bao giờ xuất hiện đâu.
Tôi đã luôn cố tình tỏ ra trước mặt anh rằng "vị trí hiện tại của tôi không dễ gì mà có được", nhằm tạo cho anh một ảo tưởng: Rằng tôi cực kỳ trân trọng cái chức Thủy thủ trưởng khó khăn lắm mới giành được này, và thậm chí còn muốn dùng nó làm bàn đạp để leo lên cao hơn nữa. Tôi tin chắc rằng quan điểm này đã bám rễ sâu vào tâm trí anh.
Nhưng thực ra, điều tôi muốn nói với anh là: Có xả thân mới mong nhận lại. Nếu tôi cứ ôm khư khư cái chức Thủy thủ trưởng và uy danh mà tôi đã tốn bao công sức gây dựng trên con tàu Chuông và Chén này, thì làm sao tôi có thể khéo léo biến anh thành quân cờ quan trọng nhất trong ván cờ của mình được?
Tôi đã định sẵn là sẽ phản bội Amand.
Chính trong chuyến xuất chinh lần này.
Vì vậy, Amand sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhận được tin báo khải hoàn của chúng ta. Thứ duy nhất chờ đón kẻ đang hừng hực kỳ vọng đó chỉ có thể là tin tức sét đánh về sự phản bội của tôi —— Bất kể kế hoạch của tôi được thực hiện ra sao, kết cục cuối cùng là thành công hay thất bại, là sống hay là chết —— Tôi vẫn sẽ phản bội hắn, phản bội một cách triệt để.
Vậy thì, đối với một con tin danh nghĩa là "người anh em ruột thịt", là "ân nhân cứu mạng" đang bị giữ lại trên tàu như anh. Thưa ngài Creed đáng kính, với trí tưởng tượng phong phú của mình, hẳn anh cũng có thể hình dung ra được cơn thịnh nộ lôi đình của Amand sẽ giáng xuống đầu anh bằng những hình phạt tàn khốc đến mức nào rồi chứ.
Dựa vào sự bình yên của linh hồn người cha và phần thưởng mười Bảng Anh, tôi tin rằng có ít nhất 88.4% khả năng Robben "Chân Dài" sẽ trung thành thực hiện mệnh lệnh của tôi: Giao bức thư này cho anh đúng hẹn sau hai giờ kể từ lúc xuất phát. Lúc đó, có thể tôi đã chết, cũng có thể tôi vẫn đang sống vất vưởng ở một xó xỉnh nào đó trên thế giới này. Nhưng điều đó không quan trọng với anh. Điều quan trọng là tôi chắc chắn đã thực hiện hành vi phản bội Amand, và rất có thể Đứa con Biển Đen vĩ đại ngay lúc này đã nhận được hung tin đó —— Vì vậy, để bảo toàn mạng sống của mình, ngài Creed, xin hãy dỏng tai lên mà lắng nghe những tiếng bước chân ngoài khoang thuyền. Rất có thể đó chính là những người mà Amand phái đến để tóm cổ anh đấy.
Nể tình hai đồng Bảng vàng cổ kia, tôi xin tặng anh một lời khuyên cuối cùng:
Hãy kích nổ toàn bộ bom trên tàu ngay lập tức, tạo ra một trận hỗn loạn kinh hoàng, rồi nhanh chóng nhảy xuống biển!
Sức công phá của vụ nổ càng lớn, tàu Chuông và Chén bị phá hủy càng nặng nề, thì lực lượng truy sát anh sẽ càng yếu đi, và cơ hội sống sót của anh sẽ càng cao. Tất nhiên, nếu anh là một kẻ thích làm trái ý người khác, nhất quyết không chịu kích nổ bom mà cứ thế bỏ trốn, thì tôi dám cá rằng đám hải tặc ranh ma kia sẽ lôi cổ anh lên từ dưới biển chỉ trong vòng một phút —— Đó là trong trường hợp Amand không đích thân ra tay đấy nhé.
Tin tôi đi, dẫu cho việc ngâm mình trong dòng nước biển lạnh buốt giữa cái thời tiết này chẳng có gì là dễ chịu, nhưng nó vẫn còn sướng chán so với việc được đích thân nếm thử muôn vàn loại nhục hình tàn khốc của đám hải tặc. Còn sống là còn hy vọng, anh có nghĩ vậy không?
Người bạn, người em họ, ân nhân cứu mạng, chủ nợ trung thành của anh,
Thủy thủ Nham đến từ phương Đông
Kính thư
Mười giây sau khi Creed đọc xong bức thư, bên ngoài khoang thuyền bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tiếng bước chân không hề dồn dập, cũng chẳng quá lớn. Nhưng đồng tử Creed lập tức co rút lại. Trong ánh mắt đó không chỉ có sự hoảng hốt, mà còn xen lẫn nỗi khiếp sợ tột độ!
Bức thư của Phương Sâm Nham không chỉ đập nát sự tự tin của gã, mà còn biến gã thành một con chim sợ cành cong. Hệ thần kinh vốn đã mỏng manh của gã, dưới sự kích thích của những cảm xúc tiêu cực như thất vọng, hoảng sợ, thất bại... đã đạt đến giới hạn sắp sửa mất kiểm soát!
Mặc dù thực chất tiếng bước chân đó chỉ là của một tên hải tặc đi xuống khoang dưới lấy áo ấm và tình cờ đi ngang qua mà thôi.
Chuyện tiếp theo diễn ra vô cùng đơn giản.
Creed kích nổ một quả bom nhỏ, phá thủng ván thuyền phía giáp biển rồi nhảy tùm xuống dòng nước lạnh giá. Đã có trọn vẹn bảy ngày để suy tính kế hoạch tẩu thoát dưới nước, dĩ nhiên gã đã chuẩn bị sẵn một số đạo cụ và vật dụng giúp tăng tốc và thở dưới nước.
Hai mươi giây sau —— Khi hai tên hải tặc canh gác bên ngoài vẫn đang hoảng loạn chạy thục mạng về phòng Thuyền trưởng để báo tin, thì Creed - lúc này đã bơi xa gần trăm mét - cắn răng kích nổ toàn bộ số bom Tinh thần mà gã đã cài cắm trên tàu Chuông và Chén! Dù trong lòng chẳng hề muốn làm theo lời Phương Sâm Nham, nhưng gã không thể không làm, không dám không làm! Bởi vì Creed cũng cảm nhận được sự đáng sợ của Amand —— mặc dù người đàn ông đó chưa bao giờ phô diễn toàn bộ sức mạnh thực sự của mình!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook