Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 251: Tối Chung Tiến Hóa 251
Tuy nhiên, sự vất vả cực nhọc chỉ là chuyện nhỏ, những người làm nghề "cạo hà" vốn đã quen với gian khổ. Lý do lớn nhất khiến họ thường từ chối nhận việc từ hải tặc là vì làm sống làm chết xong lại chẳng nhận được thù lao xứng đáng —— Ngay cả ở xã hội pháp trị trong thế giới thực, chuyện cai thầu quỵt nợ còn xảy ra như cơm bữa, huống hồ là với đám hải tặc nghèo rớt mồng tơi, lúc nào cũng sống nay chết mai này? Dám đòi tiền thì có khi lại ăn ngay một nhát dao vào đầu.
Trong hoàn cảnh đó, nhóm Khế ước giả kia chỉ cần tự xưng là tình nguyện làm "Thợ cạo hà", cộng thêm sự tiến cử của một tên nội gián có địa vị thấp kém trên tàu, thì việc kiếm được một chân thủy thủ thời vụ dưới đáy tàu Người Hà Lan Bay là chuyện dễ như trở bàn tay. Theo kinh nghiệm của Phương Sâm Nham, nếu không đưa vào xưởng, một con tàu lớn như Người Hà Lan Bay chỉ riêng việc cạo sạch đáy tàu cũng phải mất đến bảy, tám ngày, chưa kể phần ván tàu dưới mớn nước. Đối với nhóm Khế ước giả này, khoảng thời gian đó là quá đủ để chúng giở trò!
Phương Sâm Nham định hình phương hướng, vòng qua một khúc ngoặt rồi bước lên cầu thang gỗ, tiến thẳng lên boong tàu. Bất kể nhóm Khế ước giả kia đang ấp ủ âm mưu gì, thì lúc này, việc sát cánh cùng đám hải tặc trên tàu chắc chắn là sự lựa chọn an toàn nhất đối với y. Lúc này khoảng chừng ba giờ chiều, gió biển thổi nhẹ. Ánh nắng chói chang khiến y phải nheo mắt lại. Bất giác, một đoạn văn liên quan đến ánh nắng mặt trời chợt lóe lên trong đầu Phương Sâm Nham:
"Nhân danh linh hồn và dòng máu của mình, tôi xin thề: Chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo tương lai, dù là con cháu đời sau cũng sẽ đời đời kiếp kiếp chung sống hòa bình. Kẻ nào vi phạm, máu của kẻ đó sẽ sôi sục, hơi thở sẽ ngừng lại, ánh sáng mặt trời sẽ thiêu rụi da thịt chúng, và đất liền sẽ giam cầm bước chân chúng."
"Bernard Fokke"
"Gubbo Jones"
Trong tích tắc đó, Phương Sâm Nham đứng sững lại như bị sét đánh. Cơn gió vùng biển Caribbean vốn dĩ dịu nhẹ, nay bỗng chốc như biến thành những lưỡi dao sắc lẹm, mang theo sát ý cuồn cuộn đan chéo quanh y. Những chi tiết rối rắm và khó hiểu trước đó bỗng dưng được xâu chuỗi lại bởi đoạn văn kia, tựa như những sợi chỉ mỏng manh kết nối lại với nhau, phơi bày toàn bộ âm mưu đen tối của nhóm Khế ước giả vốn bị che giấu kỹ lưỡng trước mắt Phương Sâm Nham!
"Chết tiệt..." Phương Sâm Nham nghiến răng chửi thề. Y ngẩng đầu nhìn về phía phòng Thuyền trưởng của Davy Jones ở đằng xa: "Bí mật này mình định để dành sau này dùng, không ngờ bọn mày cũng moi ra được thông tin này..."
"Đã thế lại còn đào sâu và tính toán xa hơn cả mình! Tao làm sao có thể để bọn mày đắc thủ được chứ? Nếu lũ ngu ngốc bọn mày mà thành công, thì những lợi ích vô hình của tao chẳng phải sẽ bị tổn hại nghiêm trọng sao?"
Phương Sâm Nham lập tức co cẳng chạy thục mạng! Lúc này trên boong tàu có rất đông hải tặc, nhưng y chẳng màng đến việc xô đẩy họ ngã dúi dụi, chạy một mạch đến trước phòng Thuyền trưởng, tóm lấy một tên hải tặc và hỏi dồn: "Thuyền trưởng có ở trong không?"
Tên hải tặc đó cũng là tâm phúc của Davy Jones. Hắn hất mạnh tay Phương Sâm Nham ra, vừa kéo cái cổ áo xộc xệch vừa càu nhàu:
"Vừa rồi dưới khoang xảy ra chút chuyện, hình như là kho thuốc súng có vấn đề, nên đại ca đã đích thân xuống đó xem thử rồi."
Trên một con tàu hải tặc, đương nhiên không thể thiếu kho thuốc súng. Nếu không có nó, khi giao chiến với kẻ thù, tàu sẽ lâm vào tình thế vô cùng bất lợi do thiếu hụt hỏa lực tấn công tầm xa. Tuy nhiên, kho thuốc súng cũng trở thành một tử huyệt vô cùng nguy hiểm. Một khi bị những viên đạn đặc nung đỏ của đối phương bắn trúng, thì không còn nghi ngờ gì nữa, trận chiến đó coi như kết thúc. Vì vậy, trong thời đại này, trên bất kỳ con tàu nào có khả năng chiến đấu, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất không phải là khoang chứa hàng, mà chính là kho thuốc súng. Bất kỳ động tĩnh nhỏ nào ở đó cũng đủ để đích thân Thuyền trưởng phải ra tay giải quyết.
Nghe vậy, Phương Sâm Nham không do dự lao ngay xuống khoang dưới. Lúc này y thực sự bất chấp tất cả để chạy xuống, thậm chí để tiết kiệm từng tích tắc, y còn thô bạo húc gãy cả lan can cầu thang để nhảy thẳng xuống.
Đáng tiếc là, khi Phương Sâm Nham cùng vài mảnh lan can gỗ gãy nát tiếp đất, y liền nhìn thấy Davy Jones đang đứng cách đó khoảng ba mươi mét, quay lưng lại với y và đang tỉ mỉ kiểm tra ổ khóa của kho thuốc súng. Trong khi đó, gã thanh niên có khuôn mặt giống hệt Huân tước Tiểu Fokke lại đang núp trong một hành lang nhỏ hẹp phía sau Davy Jones, khoảng cách giữa hai người chỉ độ mười lăm, mười sáu mét. Khuôn mặt gã thanh niên được che kín bởi một mảnh vải đen, trông khá giống phong cách của Zorro, bên cạnh gã là hai tên Khế ước giả theo sát bảo vệ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook