Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 269: Tối Chung Tiến Hóa 269
"Đây là cái bằng tốt nghiệp Thanh Hoa mà ông nói hả?"
"Chuẩn! Ông đây phải tốn bao nhiêu tâm huyết mới làm ra được đấy." Hai gã này có vẻ đã quá quen với cái trò này, chúng xắn tay áo lên, tiến lại gần Phương Sâm Nham với vẻ mặt hung thần ác sát. Rõ ràng là chúng định giở trò cướp giật nếu y không chịu xì tiền ra. "Đưa tiền đây, đừng để tao phải tự mình móc túi mày!"
Phương Sâm Nham - người nãy giờ vẫn tỏ vẻ sợ sệt, co rúm - bỗng ngẩng đầu lên, để lộ hàm răng trắng ởn và nở một nụ cười:
"Xin lỗi nhé, hình như mày cướp mất câu thoại của tao rồi."
…
Nghe lời khiêu khích của Phương Sâm Nham, hai tên giang hồ vô danh này vẫn chưa kịp phản ứng, thì y đã ra tay nhanh như chớp. Y túm chặt tóc hai gã, đập mạnh đầu chúng vào nhau! Phương Sâm Nham cũng chẳng có ý định lấy mạng chúng, nên đã nương tay. Nhưng khả năng chịu đòn của hai tên du côn này rõ ràng kém xa đám đàn em của Hoa Sam Phi. Cả hai trợn trắng mắt, lảo đảo vài cái rồi ngã gục xuống như hai đống bùn nhão. Xem ra trong một khoảng thời gian ngắn, chúng sẽ không thể nào tự đứng dậy được nữa.
Tên cò mồi chuyên lừa gạt khách hàng kia suýt thì rớt tròng mắt ra ngoài. Hắn nằm mơ cũng không ngờ "con mồi" trước mặt lại bất ngờ biến thành ác thú cắn ngược lại! Bình thường lúc nhậu nhẹt, Cửu Ca và Đại Lôi cứ khoác lác là vác mã tấu chém giết xông pha giữa đám đông bảy tám trăm người, "quyền đả Triệu Tử Long ở Trường Bản, cước đạp Hạng Vũ lúc mạt Tần". Vậy mà bây giờ mới đụng nhẹ một cái đã nằm bẹp dí!
Đúng lúc này, ánh mắt của Phương Sâm Nham đầy vẻ bất thiện liếc sang. Tên cò mồi này lập tức sợ vỡ mật, liên tục xua tay lùi lại, run rẩy nói:
"Đồng chí... Đồng chí Cảnh sát! Xin hạ thủ lưu tình!"
Phương Sâm Nham bất đắc dĩ nhún vai:
"Giao ví tiền ra đây."
Tên cò mồi ngẩn người, ngây ra một lúc mới nhận ra mình đang bị "hắc cật hắc" (kẻ xấu cướp của kẻ xấu)! Thấy Phương Sâm Nham giơ nắm đấm lên, hắn lập tức lấy ví ra một cách lẹ làng nhất có thể, dâng lên bằng hai tay. Phương Sâm Nham tiện tay chỉ vào hai tên đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất:
"Của chúng nó nữa."
Tên này cũng rất thức thời, lập tức tiến lên lột sạch sành sanh hai thằng đàn anh, rồi dâng cả hai chiếc ví lên. Tuy nhiên, ba gã giang hồ vặt này lập mưu lừa đảo ở đây nên cũng nghèo rớt mồng tơi. Tiền lẻ thì một nắm lớn, nhưng đếm đi đếm lại còn chưa tới ba mươi tệ. Dù sao Phương Sâm Nham cũng không đến đây vì tiền. Sau khi rời khỏi khoảng sân đó, y liền tìm kiếm trong hai chiếc ví vừa cướp được thứ mà mình cần nhất lúc này —— Chứng minh thư nhân dân! Có thứ giấy tờ tùy thân do Cục Cảnh sát cấp này, Phương Sâm Nham mới có thể tự do bay nhảy! Còn chuyện ảnh trên CMND có giống người thật hay không thì... trừ phi trong những đợt "truy quét tội phạm gắt gao", chứ bình thường ai rảnh rỗi mà đi kiểm tra những chuyện nhỏ nhặt này cơ chứ?
Rời khỏi khoảng sân nhỏ, Phương Sâm Nham khẽ động tâm trí, chiếc bình rượu nhỏ bằng kim loại đã nằm gọn trong tay y. Có lẽ vì đã trở về thế giới thực, nên chiếc bình kim loại này có vẻ ấm áp hơn, hệt như mang theo thân nhiệt của con người vậy. Ngoài ra, nó còn khẽ rung lên nhè nhẹ, giống như nhịp đập của trái tim. Cùng lúc đó, Phương Sâm Nham nhận được một loạt thông tin:
Ngươi đã mang theo trang bị linh hồn "Vodka Vô Tận" trở về thế giới thực.
Ngươi đã kích hoạt các điều kiện liên quan.
Nhiệm vụ Linh hồn: "Canh Củ Sen" đã được kích hoạt.
Nguyện vọng cuối cùng của linh hồn Khế ước giả đang ký sinh trong "Vodka Vô Tận" là được thưởng thức món canh sườn củ sen do chính tay mẹ mình nấu.
Gợi ý: Sau khi chấp nhận nhiệm vụ này, ngươi sẽ nhận được những mảnh ký ức của Khế ước giả đó.
Sau khi Phương Sâm Nham chọn "Chấp nhận nhiệm vụ", đầu óc y chợt "ong" lên một tiếng, rồi trước mắt hiện ra vô số hình ảnh...
Tên của hắn là Hà Vệ Quốc, một cái tên mang đậm dấu ấn của thời đại. Khi cuộc Chiến tranh biên giới Việt - Trung nổ ra, không ít người dân chất phác cảm thấy tiếc nuối vì không thể ra chiến trường, thế nên họ đã dùng mọi cách để thể hiện sự ủng hộ đối với Tổ quốc. Và dĩ nhiên, việc đặt tên cho con cái cũng nằm trong số đó.
Quê hương của Hà Vệ Quốc nằm trên Cao nguyên Hoàng Thổ, nơi đất đai cằn cỗi và điều kiện sống vô cùng lạc hậu. Năm hai mươi tuổi, hắn kết hôn với một người phụ nữ trong vùng. Nhưng chỉ năm sau, vợ hắn đã qua đời vì băng huyết khi sinh khó, để lại cho hắn một cậu con trai nương tựa vào nhau mà sống. Thế nhưng, khi cậu bé lên bảy tuổi, một bất hạnh khác lại giáng xuống: Cậu bé mắc phải căn bệnh Lupus ban đỏ hệ thống nghiêm trọng. Cậu thường xuyên bị bạn bè cùng trang lứa bắt nạt, gọi là "chó ghẻ", chỉ biết lén lút gạt nước mắt, nhẫn nhục chịu đựng. Trong khi đó, Hà Vệ Quốc đi làm thuê ở xa nên không có cách nào chăm sóc con được.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook