Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 274: Tối Chung Tiến Hóa 274
"Trên đời này có một thứ gọi là điện thoại. Mày có thể bán đứng Ngưu Lão Đại, thì tại sao lại không có kẻ nào đó gọi điện báo tin cho lão? Tao không sợ Ngưu Lão Đại có phòng bị, chỉ sợ lão tẩu thoát trước mà thôi!"
Một giờ sau, Phương Sâm Nham và tên bán thịt cừu xiên nướng đứng trước một tòa nhà cao chọc trời. Tòa nhà này vô cùng bề thế, ít nhất cũng phải hơn ba mươi tầng. Lớp kính bên ngoài sang trọng, lộng lẫy, in hình quảng cáo nụ cười rạng rỡ của Angelina Jolie. Những người ra vào đây nếu không phải là giới tinh hoa doanh nhân thì cũng là những chiếc xe sang trọng như Bentley hay Mercedes. Dù Phương Sâm Nham rất điềm tĩnh, nhưng y cũng không kìm được phải hỏi lại:
"Mày chắc chắn Ngưu Lão Đại ở đây chứ?"
Tên bán thịt cừu xiên nướng nở nụ cười bí hiểm, dẫn Phương Sâm Nham rẽ vào một lối cửa nhỏ phía sau tòa nhà. Đám bảo vệ ở cửa chính thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt nhìn họ lấy một cái. Đằng sau tòa nhà hào nhoáng này dĩ nhiên chẳng được sạch sẽ, tươm tất như mặt tiền của nó. Bởi vì đây chính là khu vực bếp núc hậu cần, nơi chuyên dùng để giết gà, rửa rau, mổ cá... Sự bẩn thỉu, lộn xộn là điều không thể tránh khỏi. Bọn họ còn bắt gặp một tên phục vụ đang nhổ nước bọt vào đĩa thức ăn trang trí tinh xảo, chắc là vừa bị khách chửi một trận nên mượn cách này để xả giận.
Tên bán thịt cừu xiên nướng thấy ai cũng quen tay ném vài điếu thuốc, tự nhiên chẳng có ai thèm để ý đến bọn họ. Vài phút sau, hắn kéo Phương Sâm Nham rẽ vào một ngã rẽ bên cạnh. Đi thêm vài bước thì dừng lại, rồi một chiếc thang máy chở hàng ầm ầm hạ xuống.
Sau khi hai người bước vào thang máy, tên bán thịt cừu xiên nướng rõ ràng bắt đầu chột dạ. Hắn lấy một điếu thuốc ra châm, nhưng tay run rẩy mãi không châm nổi. Phương Sâm Nham nhắm mắt tựa lưng vào vách thang máy dưỡng thần, trên môi vẫn vương nụ cười lạnh nhạt. Thang máy lên đến tầng trên cùng, đập vào mắt họ vẫn là khung cảnh cửa sổ sáng bóng, thảm trải sàn, giấy dán tường... hệt như phong cách của một công ty đa quốc gia nằm trong top 500 thế giới. Thế nhưng, tên bán thịt cừu xiên nướng lại rẽ phải, bước vào một hành lang hẹp bên cạnh. Cuối hành lang là một cánh cửa mở hé. Đằng sau cánh cửa đó là cầu thang dẫn lên sân thượng.
Tên bán thịt cừu hạ giọng nói nhỏ:
"Ngay trên đó đấy. Có người canh gác ở cửa, tôi không lên đó đâu, tôi đợi anh ở đây."
Phương Sâm Nham nhìn hắn một cái thật sâu, rồi đột ngột vươn tay trái nắm chặt lấy cánh tay hắn và bước lên phía trước. Tên bán thịt cừu xiên nướng chỉ cảm thấy cánh tay mình như bị gọng kìm sắt siết chặt, đành phải lảo đảo bước theo. Khi hai người bước lên bậc thang cuối cùng, không gian phía trước đột nhiên thu hẹp lại. Một cánh cửa cuốn cũ kỹ, rỉ sét chắn ngang lối đi. Cửa ra vào nhỏ xíu trên đó còn móc thêm một ổ khóa. Một gã to con nặc mùi rượu, mặc chiếc áo ba lỗ co giãn màu đen, đang ngồi bệt dưới đất tựa lưng vào tường dưỡng thần. Bên cạnh gã là một đống xương gà và năm sáu vỏ chai bia lăn lóc.
Vừa thấy Phương Sâm Nham và tên dẫn đường xuất hiện, gã lập tức nhảy bật dậy, tiện tay vớ luôn một vỏ chai bia. Phương Sâm Nham mặt không biến sắc, vẫn tiếp tục bước tới. Gã to con vung chai đập thẳng vào đầu Phương Sâm Nham! Tiếng kính vỡ "Choang" một cái, những mảnh vỡ cùng chút rượu thừa bắn tung tóe. Nhưng Phương Sâm Nham vẫn tỉnh bơ, cái chai đó đập vào đầu y chẳng khác nào đập vào đá hoa cương. Y chỉ vươn tay ra, bóp chặt cổ gã to con nhấc bổng lên rồi ghì chặt vào vách tường bên cạnh. Mặc cho gã giãy giụa, đạp chân loạn xạ cũng vô ích. Chỉ đến khi hai mắt gã trợn ngược, ngất xỉu, Phương Sâm Nham mới chịu buông tay.
Lục tìm được chìa khóa trên người gã to con, Phương Sâm Nham tiện tay vớ luôn một thanh ống tuýp thép vứt lăn lóc gần đó, mở cửa cuốn rồi bước lên sân thượng. Vừa vào trong, y chẳng thèm quan tâm đối phương là ai, cứ thấy không phải là trẻ con thì bổ thẳng ống tuýp thép vào đầu. Y ra tay cực nhanh và cực mạnh. Những kẻ bị đánh trúng, ngoại trừ nằm rên rỉ trên mặt đất thì chẳng còn tên nào có thể ngóc đầu dậy làm được việc gì khác.
"Đứa trẻ ở đâu?" Phương Sâm Nham quay sang hỏi thẳng tên bán thịt cừu xiên nướng. Y dường như chẳng buồn nói thêm lời nào với đám người trên sân thượng này. Tên bán thịt cừu chứng kiến cái uy thế "mười bước giết một người" tàn nhẫn của Phương Sâm Nham, dù trong lòng có ý đồ gì thì giờ cũng đã bay sạch sành sanh. Hắn không nói hai lời, lập tức mở hai căn lán tạm bợ được dựng lên từ tấm lợp fibro xi măng và ván ép bên cạnh. Cảnh tượng thê thảm bên trong không cần phải diễn tả nhiều, chỉ riêng cái mùi phân, nước tiểu và sự hôi thối bốc lên cũng đủ khiến người ta buồn nôn. Phương Sâm Nham liếc nhìn vào trong, rồi bước đến cạnh một tên vừa bị y gõ gục, túm tóc hắn và lạnh lùng tra khảo:
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook